Bốn giờ sáng, chuông báo thức trên điện thoại còn chưa vang lên, ngoài cửa đột nhiên truyền đến những tiếng đập “Rầm rầm” đinh tai nhức óc.

Tôi lơ mơ mở cửa, bất ngờ bị một người nồng nặc mùi rượu ôm chầm lấy.

Mùi nước hoa gỗ tuyết tùng quen thuộc hòa quyện với hơi men nồng nặc lập tức bủa vây lấy tôi. Toàn thân tôi cứng đờ, mượn ánh sáng mờ ảo của đèn cảm biến ngoài hành lang, tôi nhìn rõ được người đang ôm mình.

Kỳ Dục trông còn nhếch nhác hơn cả lúc ở bữa tiệc tối. Bộ âu phục đắt tiền dính đầy vết rượu và bụi bẩn, cà vạt nới lỏng treo hờ hững trên cổ, mái tóc ngày thường được chải chuốt tỉ mỉ giờ xõa tung dán chặt lên trán đẫm mồ hôi.

Anh ta vùi mặt vào hõm cổ tôi, hơi thở nóng rực mang theo mùi rượu phả vào da thịt. Giọng anh ta khàn đặc như bị giấy nhám chà xát, lại còn mang theo âm mũi nặng nề.

“Tri Ý… đừng đi có được không?”

Cơ thể anh ta nóng ran, nhưng lại đang run lẩy bẩy. Hai cánh tay như gọng kìm siết chặt lấy eo tôi, lực mạnh đến mức gần như muốn khảm tôi vào trong cốt nhục anh ta.

【Chương 25】

“Anh sai rồi… anh thực sự sai rồi…”

Anh ta lẩm bẩm nhắc đi nhắc lại, những giọt nước mắt rơi xuống không báo trước, đập vào cổ tôi, nóng rát khiến da thịt tôi tê dại. “Ở bữa tiệc tối anh không cố ý… anh chỉ sợ em thực sự đi mất…”

“Phùng Thanh Thanh là giả, những tin tức đó đều là giả… anh và cô ta không có gì cả…”

Anh ta giải thích năng nỉ không mạch lạc, những ngón tay gắt gao túm chặt góc áo tôi, khớp xương trắng bệch.

“Anh chỉ muốn em ghen, muốn em quay lại nhìn anh… Sao em mãi không hiểu chứ?”

“Anh đã chia tay với cô ta rồi, anh còn bảo sếp của hai người đuổi việc cô ta luôn rồi! Tri Ý, trong lòng anh chỉ có em thôi!”

【!!! Dục bảo cuối cùng cũng nói ra lời thật lòng rồi! Anh ấy phải uống say mới dám bộc lộ chân tâm!】

【Mau ôm anh ấy đi! Anh ấy khóc thương tâm đến thế mà! Tình cảm bảy năm làm sao có thể nói buông là buông!】

【Nữ chính mềm lòng rồi phải không? Anh ấy đã ra nông nỗi này, hãy cho anh ấy một cơ hội nữa đi!】

【Chắc chắn anh ấy đã đi tìm nữ chính cả đêm, uống nhiều rượu thế này là vì sợ ngày mai sẽ không bao giờ được gặp cô ấy nữa!】

【Chương 26】

Những dòng đạn mạc nhảy múa điên cuồng trước mắt.

Nhưng nhìn người đàn ông đang khóc lóc như một đứa trẻ trong vòng tay, trong lòng tôi lại vô cùng phẳng lặng, thậm chí còn mang theo một sự mệt mỏi hoang đường.

Bảy năm qua, tôi đã chứng kiến quá nhiều lần anh ta mượn rượu để thổ lộ chân tình thế này rồi.

Câu chuyện cậu bé chăn cừu, nghe nhiều rồi cũng chỉ còn lại sự chai sạn.

“Kỳ Dục, buông ra.”

Anh ta lại càng ôm chặt hơn, như sợ rằng chỉ cần buông tay là tôi sẽ tan biến.

“Không… em đừng đi… anh không thể sống thiếu em…”

Anh ta ngẩng đầu lên, đôi mắt vằn tia máu đỏ rực sáng một cách đáng sợ trong bóng tối mờ ảo.

“Bảy năm đó… Ôn Tri Ý, tình cảm bảy năm của chúng ta, sao em có thể nói đứt là đứt?”

“Anh sửa đổi có được không? Anh sẽ không gây sự với em nữa, không tìm người khác chọc tức em nữa…”

“Em muốn ra nước ngoài anh sẽ đi cùng, em muốn học hành anh sẽ ủng hộ, em muốn thế nào cũng được…”

“Đừng bỏ rơi anh…”

Nước mắt anh ta như chuỗi hạt bị đứt dây, trượt theo gò má nhợt nhạt rơi xuống mu bàn tay tôi.

Tôi nhìn vào sự yếu đuối, bất lực trong mắt anh ta, vừa định mở miệng cự tuyệt thì bất ngờ, anh ta ngã rầm xuống ngay trước mắt tôi.

【Chương 27】

8

Theo phản xạ, tôi đưa tay ra đỡ, nhưng chỉ chộp được cổ tay lạnh ngắt của anh ta. Toàn thân anh ta ngã vật xuống sàn hành lang, phát ra một âm thanh trầm đục.

“Kỳ Dục!”

Tim tôi thót lại, ngồi xổm xuống sờ trán anh ta, nhiệt độ nóng hầm hập khiến tôi hoảng hốt.

【!!! Là xuất huyết dạ dày cấp tính! Trước kia anh ấy đã có bệnh này rồi! Kích động tinh thần cộng thêm uống rượu bạo lực rất dễ tái phát!】

【Nữ chính mau gọi xe cấp cứu đi! Dục bảo đau chết mất! Anh ấy sợ đau nhất đó!】

Lời nhắc nhở của đạn mạc khiến tôi lập tức bừng tỉnh.

Dù sao đi nữa, mạng người quan trọng, tôi lập tức lấy điện thoại bấm gọi 120.

Khi báo địa chỉ, giọng tôi không kìm được mà run rẩy, không phải vì sợ hãi.

Mà là vì trong suốt bảy năm qua, tôi quá rõ dáng vẻ mỗi khi anh ta phát bệnh đau đớn đến nhường nào.

Lúc nhân viên y tế nâng cáng lên, Kỳ Dục lơ mơ mở mắt, bàn tay vẫn nắm chặt cổ tay tôi không buông.

Sức lực mạnh kinh người, miệng cứ lẩm bẩm:

“Đừng… đi…”

Tôi không nói gì, mặc kệ anh ta nắm, cho đến khi xe cấp cứu chạy thẳng vào khu cấp cứu của bệnh viện.

Đăng ký, nộp viện phí, làm xét nghiệm…

【Chương 28】

Tôi xoay mòng mòng như một con cù suốt cả một đêm.

Bác sĩ cầm tờ kết quả nội soi dạ dày thở dài:

“Viêm loét dạ dày cấp tính kèm xuất huyết, đưa đến trễ chút nữa là nguy hiểm tính mạng rồi! Sao lại để cậu ấy uống nhiều rượu như thế? Lại còn kích động tinh thần nữa? Cậu ấy không biết mình có bệnh dạ dày sao?”

Tôi đứng ngoài hành lang, nhìn y tá đẩy Kỳ Dục vào phòng bệnh. Mu bàn tay cắm kim truyền dịch, lông mày vẫn nhíu chặt, ngay cả khi chìm vào giấc ngủ cũng không giấu được vẻ đau đớn.

【Nữ chính vẫn xót anh ấy mà! Nếu không đã chẳng quản anh ấy rồi!】

【Đây chính là tình yêu đó! Miệng thì nói buông bỏ, nhưng cơ thể lại rất thành thật!】

【Dục bảo tỉnh lại chắc chắn sẽ cảm động chết mất! Mau ở bên cạnh canh chừng anh ấy đi!】

Tôi tìm một chiếc ghế ngồi ở góc phòng bệnh, lặng lẽ nhìn từng giọt nước biển tí tách nhỏ xuống. Bầu trời bên ngoài cửa sổ dần hửng sáng, tia nắng đầu tiên xuyên qua lớp kính chiếu lên mặt Kỳ Dục, lông mi anh ta khẽ chớp, rồi từ từ mở mắt.

“Nước…”

Tôi rót một cốc nước ấm, dùng tăm bông thấm ướt môi anh ta.

Anh ta ngơ ngác nhìn tôi, trong đáy mắt xẹt qua tia mờ mịt, ngay sau đó dâng lên những cảm xúc vô cùng phức tạp. Có kinh ngạc, có áy náy, và cả một tia hy vọng không dễ dàng nhận ra:

【Chương 29】

“Em… không đi sao?”

“Lúc xe cấp cứu đến, anh nắm chặt lấy tôi không buông.”

Giọng tôi vẫn đều đều phẳng lặng.

“Bác sĩ nói cần người ở lại trông chừng truyền nước.”

Ánh mắt anh ta tối sầm lại, trầm mặc một lát rồi cất giọng khàn khàn:

“Cảm ơn em…”

Đây là lần đầu tiên trong suốt bảy năm qua, anh ta nói lời cảm ơn với tôi một cách chân thành đến thế. Không kèm theo bất cứ điều kiện nào, không pha trộn bất cứ sự thao túng cảm xúc nào.

Nhưng lòng tôi lại chẳng nổi lên một gợn sóng, chỉ gật đầu:

“Anh nghỉ ngơi cho tốt đi, tôi đã gọi cho trợ lý của anh rồi, chắc cậu ấy cũng sắp tới.”

“Đừng gọi cho cậu ta.”

Kỳ Dục bất ngờ nắm lấy tay tôi, xém chút nữa làm lệch cả kim truyền dịch.

“Ở lại với anh thêm một lát nữa… một lát thôi…”

“Anh biết lỗi rồi… Tri Ý, anh thực sự biết lỗi rồi…”

“Anh không nên diễn kịch với Phùng Thanh Thanh, không nên nói em chỉ là đồ chơi, không nên luôn dùng cách làm em tổn thương để ép em phải yêu anh…”

Giọng anh ta run rẩy.

“Anh chỉ là quá sợ… Sợ em cũng giống như mẹ anh, bỏ rơi anh mà đi…”

“Kỳ Dục.”

Tôi nhẹ nhàng rút tay ra, giọng điệu bình tĩnh nhưng vô cùng kiên định.

【Chương 30】

“Anh cần nghỉ ngơi.”

Anh ta nhìn tôi đứng dậy, ánh mắt lập tức hoảng loạn:

“Em muốn đi à?”

“Ừ.”

Tôi gật đầu, lấy từ trong túi xách ra tấm vé máy bay đặt lên tủ đầu giường.

“Tôi bay chuyến hôm nay.”

Ánh mắt anh ta rơi xuống tấm vé máy bay, sắc mặt từng chút một trở nên trắng bệch, đôi môi run lên bần bật không nói nên lời.

Tôi liếc nhìn anh ta lần cuối, người đàn ông đã chiếm trọn cả thanh xuân của tôi.

Lúc này đang nằm yếu ớt trên giường bệnh, đáy mắt ngập tràn sự tuyệt vọng không thể tan biến.

Nhưng tôi biết, tôi không thể quay đầu lại được nữa.

“Dưỡng bệnh cho tốt, bớt uống rượu lại, ăn cơm đúng giờ.”

Tôi ngừng lại một nhịp, nói ra câu cuối cùng.

“Kỳ Dục, chúc anh sau này… học được cách yêu một người.”

Nói xong, tôi quay gót bước ra khỏi phòng bệnh, không ngoảnh đầu lại.

Ánh nắng ngoài hành lang rực rỡ, tôi hít một hơi thật sâu, cảm giác toàn thân nhẹ nhõm vô cùng.

Điện thoại trong túi khẽ rung, là tin nhắn của trợ lý:

【Cô Ôn, tôi đến bệnh viện rồi, cảm ơn cô ạ.】

Tôi không trả lời, mọi chuyện đã qua cả rồi.

Bảy năm thanh xuân của tôi, đến đây là kết thúc trọn vẹn.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...