20px

Bùi Nam Hạ cũng ngu thật, lần trước tôi đã tráo file PPT của anh ta, vậy mà anh ta vẫn không đề phòng tôi, lần này lại bị tôi đắc thủ, tráo tác phẩm thành tiêu bản.

Tôi thì khác.

Cho người khác cơ hội thứ hai, giống như đưa cho họ viên đạn thứ hai để bù đắp cho phát súng đầu tiên đã bắn trượt bạn.

Từ khi biết Bùi Nam Hạ phản bội tôi, tôi đã không có ý định để anh ta được sống yên ổn rồi.

9

Hôm nay, tôi dọn ra khỏi biệt thự. Gửi cho anh ta giấy thỏa thuận ly hôn qua đường bưu điện.

Bùi Nam Hạ đã ký rồi.

Nghe luật sư ly hôn kể lại, tinh thần Bùi Nam Hạ đã không còn bình thường nữa. Luật sư thậm chí còn thấy anh ta trốn sau rèm cửa, tự ăn phân của chính mình.

Dù sao cũng là núm ruột do mình đẻ ra, mặc dù Bùi Nam Hạ đã làm nhiều chuyện khiến bà ta đau lòng, nhưng mẹ chồng vẫn đến chăm sóc anh ta, những người giúp việc trong biệt thự đều bị anh ta dọa chạy mất dép.

Ngày thường, hai mẹ con họ cứ ở trong biệt thự đay nghiến, chỉ trích lẫn nhau.

Chỉ cần Bùi Nam Hạ tỉnh táo lại, sẽ bảo mẹ chồng cút đi cho khuất mắt. Lúc anh ta không tỉnh táo, mẹ chồng sẽ lén lấy kim đâm anh ta.

Bố chồng căm ghét Bùi Nam Hạ vì đã làm ông ta mất hết mặt mũi, ra lệnh cấm họ bước chân ra khỏi biệt thự. Nếu không sẽ thu hồi luôn cả căn biệt thự đó, khiến họ không còn cả chỗ nương thân.

Mẹ chồng có giận cũng không dám ho he. Nể tình vợ chồng bao năm qua, bố chồng không ly hôn với mẹ chồng, nhưng cuộc hôn nhân này cũng chỉ còn trên danh nghĩa.

Còn Lâm Chỉ Chỉ bị hủy hoại dung nhan, cộng thêm việc từng dan díu với Bùi Nam Hạ, khiến Bùi Trung Nham hoàn toàn chán ghét cô ta. Lâm Chỉ Chỉ trộm sạch tiền của gia đình để đi phẫu thuật thẩm mỹ, kết quả bị lừa đảo, sửa đi sửa lại thế nào mà khuôn mặt càng hỏng nặng hơn.

Cô ta mang theo axit, định tìm tôi đồng quy vu tận.

Tôi đã chuẩn bị từ trước, tống cổ cô ta vào tù luôn. Ở trong đó Lâm Chỉ Chỉ cũng chẳng sống yên ổn gì, tôi đã cố tình dặn dò trước, cô ta là thứ tiểu tam trơ trẽn, những người trong đó cũng khinh bỉ cô ta ra mặt.

Nhà họ Lâm lụn bại, Hà Vi Nhụy dỗ ngọt Lâm Quốc Đống đi vay nặng lãi, cầm tiền định bỏ trốn.

Tôi đã báo trước cho bố tôi biết. Bố tôi xém chút nữa đánh gãy chân bà ta. Vợ chồng nghèo hèn thì trăm sự đều bi ai, vốn dĩ ông ta đã luôn lấn cấn về cái nghề nghiệp thời trẻ của Hà Vi Nhụy rồi. Bây giờ thì càng có lý do để trút giận.

Mỗi lần bọn họ đi xin việc, tôi đều cho người báo tin với đồng nghiệp và sếp của họ, rằng hai kẻ này một kẻ là gã đàn ông cặn bã lừa gạt tài sản của vợ, kẻ còn lại là tiểu tam thượng vị, để xem ai dám nhận. Đừng ai hòng sống tốt.

Tôi dựa vào tập đoàn họ Bùi để lấy lại công ty mà mẹ tôi để lại cho tôi. Sau đó, tôi từ chức khỏi công ty nhà họ Bùi.

Vào ngày tôi từ chức, bố chồng lưu luyến nắm chặt lấy tay tôi:

“Dù sao đi nữa, con vẫn luôn là con dâu của ta.”

“Nhà họ Bùi có lỗi với con, sau này có chuyện gì, nhà họ Bùi mãi là chỗ dựa vững chắc cho con.”

Tôi cúi đầu cười nhạt.

Chẳng qua là nhìn thấy giá trị lợi dụng của tôi nên mới ra vẻ nịnh nọt lấy lòng thôi.

Mục tiêu đầu tiên tôi nhắm đến chính là tập đoàn họ Bùi. Tôi đã làm việc ở nhà họ Bùi lâu như vậy, ông ta chẳng hề nghĩ cho tôi, nhưng tôi nâng đỡ con rơi của ông ta lên, ông ta lại mừng rỡ ra mặt. Thậm chí sau khi tôi và Bùi Nam Hạ ly hôn, ông ta sợ tôi ở lại để chia chác miếng bánh, nên đã cùng Bùi Khâm giở không ít trò tiểu xảo.

Ông ta tưởng tôi không biết. Nhưng thực ra tôi chỉ đang âm thầm xây dựng thế lực riêng cho mình mà thôi.

Nếu ông ta đã không muốn chia cho tôi miếng bánh nào, thì tôi sẽ cướp luôn cả cái nồi về cho mình.

10

Một tháng sau, tôi bớt chút thời gian cùng Bùi Nam Hạ đi lấy giấy chứng nhận ly hôn.

Có thể thấy, hôm nay anh ta đã cố tình ăn diện một chút.

Bộ vest là phẳng phiu, mái tóc chải chuốt gọn gàng, nhưng cuối cùng vẫn không giấu nổi sự tự ti và u ám nơi đáy mắt. Một sự tươm tất gắng gượng chỉ càng khiến anh ta trông nực cười hơn.

Bùi Nam Hạ mỉm cười nhìn tôi:

“Anh sẽ không quấy rầy em nữa, chúc em sống tốt hơn.”

Tôi vẫn gõ điện thoại, đầu cũng chẳng buồn ngẩng lên. Bùi Nam Hạ tự chuốc lấy mất mặt, cũng không làm phiền tôi nữa, ánh mắt âm thầm phác họa lại dáng vẻ của tôi.

Lúc cùng tôi bước ra ngoài, tôi cầm cuốn sổ đỏ ly hôn chụp đi chụp lại mấy bức ảnh. Còn anh ta chỉ đứng một bên lặng lẽ nhìn tôi.

“À, đúng rồi.”

Tôi làm như chợt nhớ ra điều gì đó.

“Nghe nói bố anh coi anh là vết nhơ của cuộc đời, không cho anh ra khỏi nhà à? Vừa nãy tôi mới nhắn tin cho ông ta đấy.”

Đồng tử Bùi Nam Hạ co rút mạnh, tôi kéo dài giọng, nhìn anh ta với vẻ giễu cợt: “Ông ta bảo…”

“Căn biệt thự cuối cùng đó, hai người cũng đừng ở nữa.”

“Ông ta chê hai người dơ bẩn, định bán hạ giá.”

“Tôi nghĩ có một trăm cái mạng của anh, cũng không mua nổi đâu.”

Trên mặt tôi hiện rõ sự ác ý trần trụi. Bùi Nam Hạ nín thở, lùi lại một bước.

“Còn nữa, tránh xa tôi ra.”

“Tôi ngửi thấy mùi hôi thối trên người anh rồi đấy.”

Toàn thân Bùi Nam Hạ cứng đờ, như thể bị người ta lột sạch lớp ngụy trang ngay giữa chốn đông người. Anh ta luống cuống thu mình lùi lại nửa bước, né tránh ánh mắt của tôi.

“… Anh xin lỗi, anh…”

Để chuẩn bị cho lần gặp mặt này, anh ta đã tự trói mình trên giường, chỉ để lúc mất nhận thức không ăn phân của chính mình. Chỉ để lúc tỉnh táo khi gặp mặt, anh ta trông bớt thảm hại hơn một chút.

Tôi ngắt lời anh ta: “Chuột cống thì nên trốn cả đời dưới cống ngầm, anh hiểu chưa?”

“Còn nữa, đứa trẻ đó không phải bị Lâm Chỉ Chỉ đâm chết đâu, là do tôi hoàn toàn tỉnh táo quyết định phá bỏ đấy.”

“Bởi vì anh, nên tôi mới chán ghét đứa trẻ đó.”

11

Lâm Phiên Nguyệt ngân nga một giai điệu, đạp lên ánh tà dương rời đi.

Thực ra ngay từ đầu, Bùi Nam Hạ đã biết Lâm Phiên Nguyệt sẽ không buông tha cho mình.

Chỉ là trong lòng anh ta luôn ôm một tia ảo tưởng may mắn. Rằng anh ta chỉ phạm một lỗi nhỏ không đáng kể, không hề ngoại tình, anh ta chỉ lỡ lời vài câu thôi. Lâm Phiên Nguyệt không thể bới móc được lỗi lầm của anh ta.

Hơn nữa, Lâm Phiên Nguyệt đã trả thù nhiều như vậy rồi, chắc hẳn cũng đã nguôi giận.

Anh ta cam tâm tình nguyện bị Lâm Phiên Nguyệt sỉ nhục trước đám đông, mỗi khi cô hủy hoại sự nghiệp, danh tiếng và cả cuộc đời của anh ta, Bùi Nam Hạ lại thấy nhẹ nhõm đi một chút.

Như vậy thì Lâm Phiên Nguyệt sẽ không bỏ rơi anh ta nữa đúng không?

Nhưng ngay cả khi Lâm Phiên Nguyệt trở về biệt thự, giúp anh ta làm lại từ đầu, không bao giờ nhắc đến chuyện ly hôn nữa, anh ta vẫn chưa một phút giây nào dám lơi lỏng.

Đêm này qua đêm khác, anh ta luôn bồn chồn lo âu co ro ngủ trước cửa phòng khách. Rồi rời đi trước khi Lâm Phiên Nguyệt tỉnh giấc. Tỏ ra như không có chuyện gì, chuẩn bị bữa sáng cho Lâm Phiên Nguyệt, tự nhủ phải mua một bó hoa tươi mà cô thích.

Thế nhưng ngay tại cuộc thi điêu khắc, lúc tấm vải đỏ được vén lên…

Bùi Nam Hạ đã biết, thanh kiếm Damocles treo lơ lửng trên đỉnh đầu chực chờ rơi xuống, cuối cùng cũng đã giáng đòn chí mạng.

Trong mắt cô ấy, vẫn không thể dung thứ cho dù chỉ là một hạt bụi nhỏ nhoi.

Sau khi rời khỏi cục dân chính, Bùi Nam Hạ đi thẳng đến trước bia mộ của đứa bé.

Đốt ba nén nhang.

Nén đầu tiên, viếng đứa trẻ. Anh ta là người cha không đủ tư cách nhất.

Nén thứ hai, dành cho vợ mình. Để chuộc lại những lỗi lầm vì sự ích kỷ và vô tình trước kia.

Nén thứ ba, viếng chính bản thân mình vậy.

Nếu có kiếp sau, tốt nhất là đừng sinh ra nữa. Anh ta không xứng làm người, làm con thì bất hiếu, làm chồng thì bất trung, làm cha thì bất từ.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...