20px

Trời sắp chuyển đông, Trì Kỳ trên người chỉ khoác đúng một mảnh áo trắng mỏng manh, bó gối ngồi khô héo giữa khoảng sân đình.

Hắn gánh chịu đủ mọi loại nhục hình, bị phế bỏ gân tay gân chân, hiện giờ cũng chỉ là một kẻ phế nhân đến việc đứng thẳng cũng muôn vàn khó khăn.

Nhưng Tân hoàng sao có thể cho phép mối họa ngầm này tiếp tục sống sót.

Ta lại càng không muốn.

Lá úa trong sân chẳng ai buồn quét dọn, chất đống thành một lớp dày cộm.

Ta giẫm lên lớp lá khô, hắn tựa hồ cảm ứng được điều gì, chậm rãi ngẩng đầu.

Trêo gương mặt từng thanh lãnh tựa trăng rằm năm xưa, nay chỉ còn lại râu ria lởm chởm cùng vẻ tang thương tiều tụy.

Khi nhìn thấy ta, đôi mắt hắn chợt lóe sáng lên trong tích tắc.

“Nguyệt Nhi, nàng là đến thăm Cô sao?”

“Nửa năm ròng rã không gặp, Cô rất nhớ nàng.”

Ta chẳng buồn mảy may đáp lại sự ôn nhu của hắn, chỉ lạnh lùng sai người đặt một ly rượu độc xuống trước mặt hắn.

“Là tiễn ngươi lên đường.”

Ánh mắt hắn rớt xuống ly rượu kia, khóe môi lại nhếch lên nụ cười nhạt.

“Cô đoán được rồi.”

“Chỉ là Cô không hiểu… Vì cớ gì nàng lại hận Cô đến nhường ấy? Thậm chí còn lừa Cô thảo hôn thư, lợi dụng nét bút của Cô, mà ngụy tạo ra đống chứng cứ giả mạo đó?”

Đống bằng chứng đó, quả thực là nửa thật nửa giả.

Không phải chuyện nhất thời là ta có thể sao chép ra được, mà là do thuở trước ta từng chân tâm ngưỡng mộ hắn, nên mới luyện tập học theo nét chữ của hắn giống đến mười phân vẹn mười.

Tờ hôn thư năm ấy, chẳng qua chỉ là để khiến hắn hạ thấp cảnh giác.

“Cô đối đãi với nàng chưa đủ tốt sao?”

Hắn đau đáu nhìn ta, viền mắt dần hoen đỏ, “Cô không hiểu… vì cớ gì đến tận bước đường cùng, ngay cả nàng cũng muốn tính kế Cô?”

Ta siết chặt lòng bàn tay.

“Bởi vì ngươi bảo thủ cố chấp, bạc tình quả tính, ích kỷ dối trá.”

“Đầu môi ngươi luôn thốt ra rằng muốn tốt cho ta, yêu thương ta, nhưng kẻ mà ngươi bận lòng xót xa lại vĩnh viễn chỉ có bản thân ngươi mà thôi.”

Trì Kỳ đỏ hoe đôi mắt: “Cô không có… Cô biết kiếp trước đã có lỗi với nàng, nhưng Cô thật sự hối hận rồi…”

“Nàng xem sợi dây đỏ này Cô luôn mang theo người chính là muốn bù đắp cho nàng.”

Ta tàn nhẫn giật đứt sợi dây tơ hồng.

“Cái cách mà ngươi hối hận, chính là lùng sục rước về hết kẻ thế thân này đến kẻ thế thân khác sao? Sự tình đã đến nông nỗi này, ngươi vẫn chưa tỉnh ngộ ư?”

“Trì Kỳ, loại người như ngươi, căn bản không xứng đáng có được chân tâm của bất cứ ai. Tất thảy mọi thứ xảy đến, đều là do ngươi tự làm tự chịu, gieo gió gặt bão.”

Hắn với tay hòng nhặt lấy sợi tơ hồng đã đứt đoạn rơi rụng trên đất, cả thân người lại ngã nhào, đập mạnh xuống thềm nhà.

Thái tử điện hạ từng một thời cao cao tại thượng, nay lại bò trườn phủ phục trên mặt đất hệt như một con chó rách.

Ngay lúc sắp chạm tới sợi hồng tơ kia, có kẻ bước tới, bóp chặt hàm hắn, đổ trọn ly rượu độc vào miệng.

Ta quay mặt đi, chẳng thèm ngoảnh lại nhìn hắn.

Phía sau lưng vẳng lại tiếng ho khan rên rỉ cùng âm thanh giãy giụa thống khổ của hắn, từng tiếng từng tiếng dần yếu ớt tắt lịm.

Liều độc dược ấy phát tác vô cùng chậm rãi.

Chuyên để hành hạ dằn vặt con người ta.

13.

Trì Kỳ chết rồi, nhưng tâm tự ta vẫn muôn vàn khó dẹp yên.

Trằn trọc suy tư mãi, chi bằng quay lại đạo quán tiếp tục dốc lòng cầu phúc cho tổ mẫu.

Tiết Bán Thanh nghe tin, bèn hạ chỉ triệu ta vào cung.

“Ngươi thực sự suy xét kỹ rồi sao?”

Ta khẽ gật đầu.

Nàng ta bưng chén trà lên, “Trước lúc chia xa, ta tặng ngươi một món đại lễ.”

Ta có chút nghi hoặc.

Nàng ta vốn đã ban thưởng cho ta không ít kỳ trân dị bảo, lại còn sắc phong tước vị Huyện chúa cho ta, còn có thể là đại lễ gì nữa?

Đang mải mê hồ nghi, nàng ta khẽ ra hiệu.

Một thiếu niên từ tốn cất bước đi vào.

Dáng vóc anh tuấn đĩnh đạc, hàng mày khóe mắt toát vẻ xa cách, lại thoang thoảng vài phần khí chất thanh tao khó tả bằng lời.

“Đây là tiểu đệ của nhà ta.”

Tiết Bán Thanh chậm rãi nhả chữ, “Ngươi ở chốn ấy vắng người bầu bạn, ắt sẽ thấy cô liêu trống trải.”

Gương mặt ta vô cớ đỏ bừng: “Chuyện này… chuyện này sao mà được? Hơn nữa ta cũng đã có Thanh Nịnh bồi tiếp rồi.”

Tiết Bán Thanh phất phất tay, ra hiệu cho thiếu niên tạm lui xuống trước.

“Kẻ này không ưng thì đổi tên khác? Ta cứ ngỡ gu của ngươi là mấy bậc nam nhân mang vẻ thanh lãnh xa cách cơ đấy.”

Ta ấp úng mở miệng, á khẩu không nói nên lời.

“Trong nhà ta vẫn còn mấy vị thứ đệ nữa, tâm tính của mỗi người mỗi vẻ, dung nhan xem ra cũng không tệ đâu.”

“… Ta thấy thích.”

Ta ngoảnh mặt sang hướng khác, “Tên này ta xin phép rước đi trước vậy.”

Tiết Bán Thanh cười rạng rỡ: “Được. Sau này nếu ngươi chơi chán rồi, cứ nói sớm với ta một tiếng.”

“Lúc trước ta đã từng nói với ngươi, quyết không để ngươi chịu thiệt thòi mà.”

Ta dẫn thiếu niên sánh bước hướng ra ngoài cung môn, đi được nửa đường, bỗng nhiên ngoái đầu nhìn lại.

Tiết Bán Thanh vẫn ngự tại đài cao, cung trang rực rỡ, phượng quan nguy nga, lại thực sự toát lên thần thái uy nghi của bậc mẫu nghi thiên hạ.

Ta tựa như quỷ thần xui khiến vội vàng chạy ngược về bên người nàng, hạ giọng khẽ hỏi: “Bây giờ Hoàng thượng đang hết lòng tín nhiệm sủng ái ngươi, nhưng nếu như ngày sau… nhan sắc tàn phai ân tình phai nhạt, ngài ấy không còn yêu ngươi nữa thì sao?”

Nàng ta bật cười nhạt: “Ta sẽ tống cổ ngài ấy xuống chầu diêm vương sớm một chút.”

“Ta sẽ trở thành Thái hậu, Thái hoàng thái hậu. Ngự trị ở đỉnh cao tối thượng nhất.”

“Tề Hinh Nguyệt, hãy dấn bước tiến về phía trước đi. Bất luận thế nào, cũng đừng bao giờ sa chân chìm đắm vào thứ gọi là tình ái.”

Dòng chữ ngỡ đã lặn mất tăm từ lâu sau lưng nàng ta nay lại chợt lóe lên.

【Phải như vậy mới xứng đáng là Đại nữ chính của chúng ta chứ!】

【Nữ chính và nữ phụ hãy tiếp tục hạnh phúc nhé, nữ chính cũng đừng gò bó bản thân chỉ làm hoàng hậu, tốt nhất là lên ngôi Nữ đế luôn đi!】

Ta khẽ mỉm cười, để lại ánh nhìn chót cùng lên bức tường cung cao vợi, quay lưng sải bước hướng về phía ngoại cung.

Ánh tà dương ấm áp buông xuống, đậu nhẹ trên bờ vai.

Năm nay hẳn sẽ là một mùa đông vô cùng ấm áp.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...