9
Ba tháng theo đoàn cuối cùng cũng kết thúc, tôi trở về nhà vào một tuần trước khi kỳ nghỉ đông khép lại.
Dù đã chuẩn bị tâm lý từ trước, tôi vẫn bị cảnh tượng bừa bộn trước mắt làm cho sững sờ.
Trên sàn nhà là những dấu giày lộn xộn chồng chéo, trong bếp chất đầy nồi niêu bát đũa đã mấy ngày không rửa.
Trên bàn trà la liệt túi đồ ăn giao tận nơi, trên ghế sofa là quần áo của cả nhà bị ném bừa bãi khắp nơi.
Chiếc tủ từng đặt đồ cổ phủ kín bụi, nghiên mực trong phòng làm việc đã khô vết mực từ lâu, những chậu lan quý trên bậu cửa sổ cũng đã c.h.ế.t héo…
Trong nhà không có ai, ngay cả bố chồng tôi đang nằm liệt giường cũng không ở đó.
Trên giường, trên t.h.ả.m, dính đầy những thứ bẩn thỉu không biết là chất thải hay là đồ nôn ra, điều châm chọc nhất là
Tờ thời gian biểu của Trần Văn Đường cũng chẳng biết rơi khỏi tường từ lúc nào, đang lặng lẽ nằm ngay trên đống nhơ bẩn ấy.
Ổ khóa vang lên hai tiếng lạch cạch, có người trở về.
Khoảnh khắc bốn mắt nhìn nhau, trong mắt cả hai đều là sự kinh ngạc.
Tôi biết Trần Văn Đường gần như không nhận ra tôi, bởi vì tôi đã thay đổi quá nhiều.
Cao một mét sáu tám, từ chỗ trước đây nặng bảy mươi lăm ký, tôi giảm xuống còn chưa đến sáu mươi ký, vóc dáng cao ráo, săn chắc, gương mặt hồng hào, mang theo sức quyến rũ và sự tự tin rất riêng của một người phụ nữ bốn mươi ba tuổi.
Còn anh ta thì sao?
Chỉ trong hơn ba tháng ngắn ngủi, anh ta như già đi mười tuổi.
Tóc tai rối bù, râu ria cũng không cạo tỉa. Áo lông vũ dính đầy vết dầu mỡ, ngay cả cặp kính cũng phủ đầy bụi bẩn.
Còn chiếc khăn lau kính bằng nhung tinh xảo mà anh ta vẫn luôn mang theo bên mình, giờ cũng chẳng hiểu sao lại bị vứt lẫn với xi đ.á.n.h giày và đủ thứ linh tinh khác.
“Cô còn biết đường về à! Tôi gọi điện cho cô sao cô không nghe máy! Bố đang cấp cứu trong bệnh viện đấy!”
Nhìn thấy tôi, Trần Văn Đường run run, giọng khản đặc, vừa mở miệng đã gần như phát điên vì hoảng loạn.
Tôi còn chưa kịp nói gì, giọng anh ta đã nghẹn lại.
Suốt hai ngày nay, anh ta gần như không hề chợp mắt.
Bởi vì bố chồng tôi bị một người giúp việc mới bất cẩn, đút cháo làm sặc vào khí quản, dẫn đến ngạt thở.
Lúc đưa đến bệnh viện, người gần như đã không còn cứu được nữa.
Mẹ chồng tôi buổi sáng vừa lọc m.á.u xong, buổi chiều lại phải đi cùng Trần Văn Đường túc trực chăm người bệnh, trong khoảng thời gian đó còn phải tranh thủ đưa hai đứa con đi học lớp phụ đạo kỳ nghỉ đông
Lúc này anh ta về nhà lấy ít đồ dùng cần thiết cho việc nằm viện, vừa bước vào cửa đã thấy tôi trở về, tâm trạng của anh ta có thể tưởng tượng được, giống như hạn hán lâu ngày gặp cơn mưa ngọt, suýt nữa ôm lấy tôi mà bật khóc!
10
Trong bệnh viện, tình trạng của bố chồng tôi tạm thời ổn định.
Sau khi bác sĩ dốc toàn lực cứu chữa, mạng sống giữ lại được rồi, nhưng do thiếu oxy nên não bị tổn thương, e là đã thành người thực vật.
Một nhà bốn người ôm nhau khóc rất lâu, chỉ có tôi đứng bên cạnh, thản nhiên nói một câu vô cùng khách quan: “Người thực vật với bị liệt cũng chẳng khác nhau là bao, thậm chí còn tốt hơn vì không có ý thức, không cử động được, cũng không đ.á.n.
h người hay bôi phân lung tung nữa, không phải sao?”
Nếu quay ngược thời gian về hơn ba tháng trước, kiểu phát ngôn “đại nghịch bất đạo” như thế này của tôi chắc chắn sẽ bị cả nhà đồng loạt chỉ trích.
Nhưng bây giờ, không ai nói gì cả, tất cả đều ngầm thừa nhận.
“Tiểu Thiến, hay là hôm nay em ở lại đây trông bố nhé, để anh đưa mẹ với hai đứa nhỏ về nghỉ trước. Bọn anh xoay như chong chóng hai ngày nay rồi.”
Trần Văn Đường nắm lấy cánh tay tôi, giọng mềm hẳn xuống.
Nhưng tôi lại lắc đầu: “Ở bệnh viện có thể thuê hộ lý, bố giờ đã là người thực vật rồi, ai chăm mà chẳng là chăm?”
Tôi làm bộ bận rộn nhìn đồng hồ: “Hơn nữa lần này tôi về cũng không ở lại được mấy hôm, tôi còn phải thu xếp đồ đạc để theo đoàn tiếp theo.”
Tháng trước tôi đã ký một công việc mới, theo một đoàn làm phim tài liệu về múa đi khảo sát ở Đôn Hoàng.
Đi chuyến này, đại khái sẽ là một năm rưỡi.
“Em nói cái gì?” Trần Văn Đường tại chỗ phát điên: “Phùng Thiến, em bị điên à! Vừa mới về đã đòi đi tiếp, đến Tết cũng không ăn à! Nhà cũng không cần nữa à?”
Tết?
Tết thì có gì hay mà ăn?
Đối với Phùng Thiến tôi mà nói, năm nào đến Tết chẳng phải cũng là một mình tất bật trong ngoài làm cả một bàn đồ ăn sao?
Nhà?
Nhà thì có gì đáng để giữ?
Chẳng phải chính bọn họ đã nói rồi sao, sau khi bố mẹ tôi qua đời, tôi đã sớm chẳng còn nhà nữa.
“Chẳng phải mọi người đều nói tôi nên dành nhiều thời gian hơn để nâng cao bản thân, bồi dưỡng sở thích sao? Đôn Hoàng đẹp biết bao nhiêu chứ, Văn Đường, anh cho tôi mượn máy ảnh của anh đi, tôi sẽ chụp thật nhiều ảnh đẹp gửi về cho mọi người.”
Tôi mỉm cười nói.
Trần Văn Đường gằn giọng: “Nằm mơ đi! Phùng Thiến, cô dám đi thử xem! Cô mà dám bước ra khỏi cái nhà này nửa bước, tôi sẽ ly hôn với cô!”
Con gái nói: “Mẹ! Mẹ đúng là quá đáng thật rồi, ông nội đã như vậy, bà nội lại bệnh nặng. Nếu mẹ thật sự bỏ đi, bọn con cũng sẽ không tha thứ cho mẹ”
Con trai cũng nói: “Đúng vậy! Nếu bố ly hôn với mẹ, con với chị con cũng tuyệt đối không theo mẹ!”
Tôi mở ba lô, lấy bản thỏa thuận ly hôn mà mình đã chuẩn bị sẵn đưa cho Trần Văn Đường.
“Vậy thì càng tốt, vốn dĩ tôi cũng không định giành quyền nuôi con.”
Huống hồ còn nuôi cái gì nữa chứ?
Con gái đã mười tám tuổi, con trai cũng sắp qua sinh nhật mười sáu. Với thành tích học tập tệ như nó, thi chuyển cấp không nổi thì chỉ có thể vào trường nghề, một khi tự đi làm kiếm sống, cũng coi như có năng lực hành vi dân sự độc lập rồi.
Nhìn bản thỏa thuận ly hôn trắng đen rõ ràng đã có chữ ký của tôi, Trần Văn Đường hoàn toàn mất sạch lý trí.
“Phùng Thiến, hóa ra cô đã tính toán từ lâu rồi đúng không! Bên ngoài cô có thằng đàn ông khác rồi phải không! Tôi nói cho cô biết, ông đây không ly hôn! Có kéo cũng phải kéo c.h.ế.t các người!”
Đứng giữa hành lang bệnh viện, mắt anh ta đỏ ngầu, má co giật, trông chẳng khác gì một người đàn bà chanh chua đang đứng giữa chợ mà c.h.ử.i đồng.
Mấy nhân viên y tế tới can ngăn cũng không kéo nổi, người qua đường đứng vây xem ba lớp trong ba lớp ngoài, ai nấy đều mang vé mặt hóng chuyện thích thú.
Khoảnh khắc ấy, nào còn cái gọi là tinh tế thể diện, nào còn cái gọi là cảm xúc ổn định nữa.
Chaporia
Bình Luận (0)