“Sao thế, không hoan nghênh anh cả đến à?” Tôi cười híp mắt.
Tần Dương cố nén giận: “Anh hẹn em đến đây là để bàn việc.”
“Thì sao?” Tôi ngồi xuống. “Anh cả không được đến sao? Chuyện của anh và chị dâu, chẳng lẽ anh cả không có quyền được biết?”
Sắc mặt Tần Dương càng khó coi hơn.
Tôi tiếp tục thêm dầu vào lửa: “Hay là, anh sợ anh cả biết hai người đã bắt đầu ngủ với nhau từ khi nào?”
“Lâm Hiểu Nguyệt!” Tần Dương đập bàn đứng phắt dậy.
Tần Dịch Hành lạnh lùng liếc hắn một cái: “Ngồi xuống.”
Chỉ hai chữ đơn giản, nhưng lại ép được Tần Dương phải ngồi bẹp xuống ghế.
Tôi thầm cười trong bụng, đây chính là uy áp khí trường trong truyền thuyết sao?
Tôi nâng tách trà lên: “Nói đi, hẹn tôi ra làm gì?”
Tần Dương hít một hơi sâu: “Chuyện ly hôn, chúng ta nói chuyện đàng hoàng đi.”
Tôi nhướng mày: “Bàn chuyện anh ra đi tay trắng á?”
“Cô đừng có quá đáng!”
Tôi cười khẩy: “Lúc anh phản bội tôi sao không nói là quá đáng? Lúc anh mua đồ hiệu cho Giang Vũ Vi sao không nói là quá đáng?”
Tần Dương im lặng một lát, giọng nói đột nhiên trở nên lý lẽ hùng hồn:
“Cô tưởng chỉ có cô mới có bằng chứng à?”
Tôi sững lại, chưa kịp hiểu chuyện gì thì hắn đã móc điện thoại ra đưa cho tôi xem ảnh.
Là bức ảnh tôi và Tần Dịch Hành ở trước cửa khách sạn.
“Cô ở chung khách sạn với anh trai tôi, cô nói xem thế này là sao?” Tần Dương châm chọc: “Cô bảo tôi ngoại tình, thế bản thân cô thì làm ra loại chuyện gì?”
Tôi suýt bật cười, đây là con át chủ bài của hắn đấy à?
Tôi chậm rãi nói: “Tần Dương, hình như anh quên mất một chuyện thì phải?”
“Chuyện gì?”
“Lúc tôi và Tần Dịch Hành ở khách sạn, anh vẫn là chồng tôi, còn Giang Vũ Vi vẫn là vợ của Tần Dịch Hành.” Tôi mỉm cười. “Nhưng lúc hai người tò te tú tí với nhau, thì là ngoại tình trong thời kỳ hôn nhân rõ rành rành đấy.”
Tần Dương cứng họng. Tôi bồi thêm:
“Cho dù tôi và Tần Dịch Hành thực sự ở bên nhau, thì đó cũng là chuyện sau khi các người ngoại tình. Anh nghĩ xem, quan tòa sẽ thông cảm cho ai hơn?”
Sắc mặt Tần Dương xanh mét: “Cô… cái đồ…!”
“Chửi bới thì hết vui rồi.” Tần Dịch Hành cuối cùng cũng lên tiếng. “Chuyện mình làm, thì phải tự chịu hậu quả.”
Tôi thầm giơ ngón cái cho Tần Dịch Hành, nói hay lắm.
“Anh… anh thực sự tuyệt tình với em như vậy sao?” Giọng Tần Dương nhũn ra.
“Tao làm gì mày?” Tần Dịch Hành vặn lại. “Là tao ngủ với vợ mày, hay là tao ép mày ngoại tình?”
Tần Dương á khẩu.
Nhìn bộ dạng nghẹn họng của hắn, trong lòng tôi sảng khoái không sao tả xiết.
Tôi đứng dậy: “Nếu không còn việc gì nữa thì chúng tôi đi trước đây.”
Tần Dương mang vẻ mặt mờ mịt nhìn chúng tôi rời đi.
Lên xe, Tần Dịch Hành hỏi tôi: “Vui không?”
Tôi gật đầu: “Đặc biệt vui.
”
“Cậu ta sẽ còn tìm cách gây rắc rối đấy.”
Tôi cười đáp: “Không sao, đến lần nào em vả mặt lần đấy, vả cho đến khi nào anh ta sợ thì thôi.”
Tần Dịch Hành liếc nhìn tôi: “Bây giờ gan em to lắm.”
“Cũng bình thường thôi, dù sao cũng có anh chống lưng mà.” Tôi nhún vai.
Tần Dịch Hành không nói gì, chỉ là khóe môi hơi nhếch lên.
Tôi tựa lưng vào ghế, trong lòng ngập tràn cảm giác ấm áp.
7
Tôi biết ngay là Tần Dương sẽ không dễ dàng ký tên mà.
Lòng tự trọng của đàn ông đang quấy phá, hắn thà lôi nhau ra tòa chứ không chịu nhận thua.
Ngày ra tòa, tôi mặc một bộ vest đen, trang điểm tinh xảo.
Đã đánh một trận lớn, thì phải xuất hiện với trạng thái hoàn hảo nhất.
Tần Dịch Hành lái xe đưa tôi đến tòa án. Trên đường đi anh không nói lời nào, nhưng sự ủng hộ thầm lặng đó đã là quá đủ.
Trên tòa, Tần Dương và luật sư của hắn giở bài đánh vào sự thương hại.
Nói tôi cố tình gây sự, nói tôi tham lam vô độ, thậm chí còn bóng gió việc tôi và Tần Dịch Hành có tư tình.
Tôi ngồi ở ghế nguyên cáo, nghe bọn họ thêu dệt tin đồn mà trong lòng chẳng gợn chút sóng.
Ngược lại, Giang Vũ Vi ngồi ở ghế dự thính thì liên tục lau nước mắt.
Cái dáng vẻ yếu đuối đáng thương đó, nếu không biết sự thật, khéo người ta lại bị lừa.
Đến lượt luật sư phe tôi phát biểu, những bằng chứng chuẩn bị sẵn từ trước lần lượt được trưng ra.
Hóa đơn mua sắm, lịch sử chuyển khoản, tin nhắn ái muội, video tại hiện trường, và cả những lời tự thú mà chính họ dâng đến tận cửa.
Tôi nhìn sắc mặt Tần Dương từng chút một trở nên thảm hại, trong lòng sảng khoái không sao tả xiết.
Hắn tưởng tôi sẽ giống như trước kia, nhẫn nhịn và lùi bước, nhưng hắn không biết lần này tôi đã chuẩn bị kỹ càng đến mức nào.
Giang Vũ Vi ngồi ở hàng dự thính không yên, cô ta định đứng lên nói gì đó, nhưng bị thẩm phán ngăn lại.
Tôi quay sang nhìn Tần Dịch Hành, anh ngồi ngay ngắn, biểu cảm bình thản.
Nhưng tôi biết, tâm trạng của anh chắc chắn cũng giống tôi.
Phiên tòa kéo dài trọn một ngày. Cuối cùng, thẩm phán tuyên bố tạm nghỉ, chọn ngày tuyên án.
Lúc bước ra khỏi tòa án, hoàng hôn vừa buông xuống tuyệt đẹp.
Tôi hít một hơi thật sâu, cảm thấy cả người nhẹ bẫng.
“Ổn không?” Tần Dịch Hành hỏi.
Tôi gật đầu: “Rất ổn.”
Anh không nói thêm gì, chỉ lặng lẽ mở cửa xe cho tôi.
Tần Dương tưởng tôi sẽ mềm lòng, Giang Vũ Vi tưởng tôi sẽ nhượng bộ.
Họ không biết rằng, cái cô Lâm Hiểu Nguyệt mặc người ta chém giết đã chết vào cái ngày đi bắt gian rồi.
Tôi của hiện tại, chỉ muốn đòi lại công bằng thuộc về mình.
Điện thoại rung lên, là tin nhắn của Tần Dương.
“Cho anh một cơ hội, chúng ta bắt đầu lại từ đầu đi.”
Tôi ấn xóa thẳng tay, đến mức lười cả việc nhắn lại.
Chaporia
Bình Luận (0)