Khó khăn lắm mới xây dựng được tình bạn, suýt chút nữa bị tôi phá hỏng vì một câu đùa.

Mãi đến một tháng sau, tôi tình cờ gặp anh ở căn hộ mới mà tôi đang nhắm tới.

Anh đứng ngoài ban công, quay lưng về phía tôi, ánh nắng phác họa bóng lưng cao ngất của anh.

“Căn nhà này không tồi.”

Anh không quay đầu lại, nhưng biết tôi đã đến.

Tôi bước đến cạnh anh: “Vâng, ánh sáng tốt, vị trí cũng đẹp.”

“Định mua luôn à?”

“Đúng vậy, đâu thể ở khách sạn mãi được.” Tôi cười.

Anh quay sang nhìn tôi: “Có muốn tham khảo ý kiến của anh không?”

“Được chứ, dù sao mấy khoản này anh cũng rành hơn em.” Tôi gật đầu.

Anh dẫn tôi đi xem xét tỉ mỉ từng chi tiết của căn nhà.

Từ cách trang trí đến hướng phòng, từ ánh sáng đến hệ thống thông gió, anh phân tích cho tôi từng li từng tí.

“Căn nhà này, hợp cho một gia đình ở.” Cuối cùng anh nhận xét.

Tôi hơi sững lại: “Em ở một mình cũng được mà.”

Anh lắc đầu: “Rộng quá.”

“Thế anh bảo em nên ở đâu?”

“Nhà anh.”

9

Anh nói một cách rất bình thản, cứ như đang bình luận thời tiết hôm nay rất đẹp vậy.

Tôi tưởng mình nghe nhầm: “Hả?”

Anh cả im lặng một lúc: “Em có nghiêm túc không?”

“Nghiêm túc chuyện gì?”

“Câu nói ở cửa khách sạn hôm đó.”

Tôi ngớ ra, không ngờ anh lại đột nhiên nhắc đến chuyện này.

“Anh thấy sao?” Tôi hỏi ngược lại.

Anh cả không nói gì, chỉ nhìn tôi.

“Nếu anh nói anh cũng nghiêm túc thì sao?”

Tim tôi hẫng một nhịp: “Thế thì thử xem sao.”

Ánh mắt anh cả trở nên sâu thẳm: “Em chắc chứ?”

Tôi cười đáp: “Dù sao chúng ta cũng đang độc thân, thử một chút có mất miếng thịt nào đâu.”

Anh cả đột nhiên sán lại gần: “Vậy bây giờ anh hôn em, em cũng không bận tâm chứ?”

Tôi vô thức nín thở: “Anh… anh muốn hôn thì hôn đi, nói nhiều làm gì.”

Anh cả khẽ cười, đặt một nụ hôn phớt lên trán tôi.

“Trước mắt thế này đã, những chuyện khác, đợi chúng ta đều chuẩn bị sẵn sàng rồi nói.” Anh bảo.

Tôi sờ sờ trán, dở khóc dở cười: “Anh quân tử vừa thôi chứ.”

“Không vội, chúng ta còn nhiều thời gian.” Anh nói.

Nhìn dáng vẻ nghiêm túc của anh, sống mũi tôi cay cay, nước mắt không kìm được mà rơi xuống.

Anh cuống quýt: “Sao lại khóc rồi?”

“Còn không phải tại anh, tỏ tình đang hay tự nhiên làm như đi đàm phán vậy.” Tôi sụt sịt.

Anh sững lại, đột nhiên bật cười: “Thế em muốn kiểu gì?”

“Ít nhất cũng phải có bó hoa chứ!”

Anh lấy từ trong túi ra một chiếc hộp nhung: “Hoa thì chưa chuẩn bị, cái này được không?”

Tôi trừng lớn mắt: “Anh… anh chắc chứ?”

Anh đáp: “Đương nhiên, nếu không em tưởng tại sao anh lại xuất hiện ở đây?”

Hóa ra tất cả đều do một tay anh sắp xếp.

“Vậy, gả cho anh nhé?” Anh quỳ một chân xuống.

Tôi nhào vào lòng anh: “Vâng.”

Một tháng sau chúng tôi tổ chức hôn lễ, chỉ mời những người thân thiết nhất.

Tần Dương và Giang Vũ Vi không đến, nghe nói họ cũng ly hôn rồi.

Giang Vũ Vi ra đi tay trắng, Tần Dương nợ nần ngập đầu.

Nhưng mấy chuyện đó chẳng liên quan gì đến chúng tôi nữa.

Chúng tôi đã có cuộc sống mới, có hạnh phúc thuộc về riêng mình.

Giờ nghĩ lại, cũng nên cảm ơn bọn họ.

Nếu không có sự phản bội của họ, chúng tôi đã không gặp được nhau.

Nếu không nhờ sự lừa dối đó, chúng tôi cũng sẽ không biết cách trân trọng đối phương.

Tần Dịch Hành… À không, bây giờ phải gọi là chồng rồi.

Anh ấy vẫn kiệm lời như cũ, nhưng mỗi hành động đều là minh chứng cho tình yêu.

Còn tôi, cuối cùng cũng hiểu được thế nào là hạnh phúc đích thực.

Hóa ra, khi ông trời đóng lại một cánh cửa, chắc chắn sẽ mở ra cho bạn một ô cửa sổ khác.

Chỉ cần bạn sẵn sàng dũng cảm bước ra, nhất định sẽ gặp được ánh sáng thuộc về mình.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...