Chát! Chát chát chát!
Tiếng roi quất vang dội. Ôn Mạn Mạn bước tới, đánh cho hoàng huynh không tin nổi mà liên tục lùi lại.
“Ngươi… ngươi dám đánh ta?”
Vừa dứt lời, Ôn Mạn Mạn chậm rãi lấy ra một tấm kim bài, trên đó khắc hai chữ “Miễn Tử”.
“Đại hoàng tử đã thấy vật này bao giờ chưa?”
Đó là tấm kim bài miễn tử duy nhất mà phụ hoàng ban cho, lại trao cho nhà Thừa tướng! Chỉ cần có vật này, phủ Thừa tướng dù có lật tung kinh thành cũng không bị khép tội!
Lúc này, huynh ấy mới biết Ôn gia có địa vị quan trọng đến nhường nào. Huynh ấy run rẩy: “Sao có thể… ngươi!”
Ôn Mạn Mạn quát: “Còn không cút!”
Trong mắt ta lóe lên sự kinh ngạc. Hóa ra đây là lý do Ôn Lẫm không cho ta tiến lên. Sau này, Ôn gia chắc chắn phải có người bước vào triều đình, và đây chính là một bài kiểm tra tuyệt vời!
Đúng lúc này, Ôn Lẫm nắm tay ta chậm rãi tiến lên:
“Đại hoàng tử còn muốn nếm mùi roi vọt nữa không?”
Hoàng huynh liếc nhìn, mắt dán chặt vào hai bàn tay đang nắm lấy nhau của chúng ta.
“Vân Tinh Lan, ngươi… các ngươi! Tốt! Thật là tốt quá, ha ha ha!”
Huynh ấy định nói thêm những lời cay nghiệt, thì một tiếng khóc than vang lên từ phía sau:
“Đại hoàng tử phụ tình bạc nghĩa! Trả lại sự trong trắng cho ta!”
Hoàng huynh sững sờ quay lại. Giữa đám đông, Tô Thanh Tuyết đang quỳ rạp dưới đất, nước mắt ngắn dài. Ả vừa quỳ vừa bò về phía ta, dập đầu lia lịa:
“Cầu xin Hoàng Thái nữ làm chủ cho ta! Ta đã là người của Đại hoàng tử, vậy mà giờ bị vứt bỏ không thương tiếc. Nếu hôm nay không cho ta một lời giải thích, ta sẽ đâm đầu chết tại đây!”
Hay, hay lắm. Vì để không phải đi hòa thân mà không màng đến danh tiết. Thật là giỏi!
Ta bình thản hỏi:
“Ngươi hiện là Di Hòa công chúa, gánh vác sứ mệnh hòa thân. Thực sự muốn vào phủ hoàng huynh sao?”
Mắt Tô Thanh Tuyết sáng lên, kiên quyết dập đầu:
“Phải! Cầu xin Hoàng Thái nữ làm chủ!”
Hoàng huynh lại cười lạnh: “Tô Thanh Tuyết, bản hoàng tử sẽ không bao giờ nhận ngươi!”
Sắc mặt Tô Thanh Tuyết trắng bệch, nhìn ta đầy hy vọng. Đúng lúc này, công công truyền chỉ đến. Ta mỉm cười: “Hãy nghe xem hoàng huynh sẽ đi đâu rồi hãy tính!”
8
“Hoàng trưởng tử Vân Tranh tiếp chỉ!”
“Theo ý Thừa tướng, hủy bỏ hôn ước giữa Vân Tranh và Ôn Mạn Mạn. Kể từ hôm nay phong làm Định Vương, bảo vệ Di Hòa công chúa suốt đời, khâm thử!”
Nói là bảo vệ công chúa hòa thân, chẳng qua là bị lưu đày sang Hung Nô làm chất tử!
Tất cả mọi người sững sờ nhìn hoàng huynh. Huynh ấy giật phắt thánh chỉ, đọc từng chữ một. Cuối cùng, mặt trắng bệch nhìn ta: “Là ngươi?”
Tô Thanh Tuyết cũng nhìn ta, lúc này mới hiểu ra thủ đoạn của ta. Ta mỉm cười: “Hoàng huynh, huynh chẳng phải yêu quý Di Hòa nhất sao, từ nay, đây chính là chức trách của huynh!”
Lồng ngực huynh ấy phập phồng, mắt đỏ như máu. Bỗng nhiên, huynh ấy ngất xỉu, bị thị vệ vội vàng khiêng đi. Ta lắc đầu, rồi nhìn sang Tô Thanh Tuyết:
“Giờ ngươi muốn vào phủ Định Vương, hay muốn làm Di Hòa công chúa?”
Tô Thanh Tuyết ngã quỵ xuống đất. Ả không thoát được rồi. Dù là cách nào, ả cũng phải đến Hung Nô.
Một hồi lâu, ả nghiến răng: “Ta muốn hòa thân!”
Giờ đã đắc tội với Vân Tranh, thà làm công chúa hòa thân, có lẽ còn dễ sống hơn!
Vài ngày sau, nghe nói hoàng huynh ngày ngày đến Ngự thư phòng, nhưng phụ hoàng một mực đóng cửa không gặp. Hoàng huynh không còn cách nào, cuối cùng nhận ra tình thế, quỳ trước cửa Ngự thư phòng. Nhưng người qua kẻ lại, chẳng ai quan tâm. Cho đến khi huynh ấy dầm mưa suốt đêm, sốt cao bị khiêng về, phụ hoàng vẫn không mở cửa.
Nghe tin, ta không chút dao động, nhưng Tô Thanh Tuyết lại tìm đến tận nơi:
“Tại sao sính lễ và nghi thức hòa thân bị cắt giảm một nửa! Như vậy là không công bằng!”
Ta tỏ vẻ khó xử:
“Đây chẳng phải là lời ngươi nói sao!”
“Hiện giờ quốc khố trống rỗng, không thể vì một mình ngươi mà bỏ mặc vạn dân trăm họ được. Di Hòa, ngươi phải biết vì đại cục! Phải biết thức thời!”
Sắc mặt Tô Thanh Tuyết trắng bệch, nhớ lại những lời mỉa mai ta trước đây. Ta nghiêng đầu cười. Đây là điều ả tự yêu cầu, giờ quả báo đến nơi, biết đau rồi sao?
“Phải đó Di Hòa công chúa, ban đầu chính người nói vậy vì bách tính! Lẽ nào người chỉ yêu cầu người khác, còn mình thì không?” Quan Lễ bộ tiếp lời.
Tô Thanh Tuyết mặt lúc xanh lúc trắng. Ta mỉm cười, tiến đến nâng cằm ả lên:
“Di Hòa, ngươi xinh đẹp, thông minh, có tâm cơ. Hãy nhận rõ ưu thế của mình nằm ở đâu! Giờ ta là nữ đế tương lai, dã tâm của ngươi nên đặt ở đâu cho đúng!”
“Nghĩ thông suốt rồi hãy đến tìm ta.”
Nhìn ánh mắt mịt mờ của ả, ta cho người tiễn khách. Tô Thanh Tuyết là kẻ thông minh, bản lĩnh và dám liều. Loại người này mà để ở hậu trạch thì thật lãng phí!
Nửa tháng trôi qua, sứ đoàn hòa thân Hung Nô đến. Ta nhận được mật báo, hoàng huynh liên kết với Tô Thanh Tuyết định giết sứ đoàn để gây chiến tranh hai nước. Đồng thời, huynh ấy bí mật liên lạc với các đại thần, định dùng thân phận hoàng tử duy nhất để ép cung.
Ta mỉm cười, đốt tờ mật báo.
Ba ngày, hoàng huynh lôi kéo được bốn vị đại thần.
Một tuần, hoàng huynh lôi ra kho vũ khí tích trữ.
Nửa tháng, hoàng huynh chiêu mộ một vạn tư binh.
Ngày thứ hai mươi, họ chính thức ra tay. Tô Thanh Tuyết hạ độc vào thức ăn của sứ đoàn, tin tức sứ đoàn tử vong nhanh chóng lan khắp kinh thành. Phụ hoàng vội vàng triệu ta vào cung trong đêm. Vừa bước vào Càn Thanh cung, ngoài điện bỗng lửa đuốc sáng rực, tiếng giết chóc vang trời.
Một lúc sau, hoàng huynh dẫn theo một đám đại thần hùng hổ bước vào. Nhìn qua, là một đám người đen kịt. Ta ngồi trên ngai Thái tử, thong thả thổi bọt tách trà, không chút hốt hoảng:
“Hoàng huynh, đêm khuya ghé thăm, có việc gì vậy?”
9
Hoàng huynh cười nhạo:
“Đến lấy mạng chó của ngươi!”
Ta khẽ nhíu mày, thở dài. Phụ hoàng đang phê tấu chương, mắt cũng chẳng thèm ngước lên:
“Nếu là vì chuyện chất tử, không có gì để bàn. Bây giờ lui ra, trẫm coi như chuyện này chưa từng xảy ra!”
Hoàng huynh dường như bị sự bình thản của ta và phụ hoàng chọc tức, nghiến răng cười:
“Hì hì! Đến nước này rồi, không còn do hai người quyết định nữa!”
Phụ hoàng ngẩng đầu, nhìn đám người trong điện:
“Cấm vệ quân không phải bù nhìn, con lấy gì làm vốn?”
Chaporia
Bình Luận (0)