“Chỉ vì tìm một đôi khuyên tai rách nát, mà ngay cả con đẻ cũng không màng! Anh đúng là đồ súc sinh!”
Trì Thâm trước lời buộc tội của tôi, bỗng sững sờ khó tin!
Như thể tôi đang vu oan cho anh ta vậy.
Giây tiếp theo, anh ta đột nhiên nhận ra điều gì đó.
Quay sang dùng ánh mắt dò xét nhìn Thẩm Nam Nam đứng bên cạnh:
“Là cô nói?”
Đáy mắt Thẩm Nam Nam thoáng hiện lên tia hoảng loạn.
Rất rõ ràng, câu nói này là do cô ta bịa ra để chọc tức tôi.
Khi cô ta còn chưa kịp ngụy biện, các đồng nghiệp dưới đài đã thi nhau bóc trần:
“Chính cô ta nói anh chết vợ chết con rồi!”
“Còn nói anh giao toàn bộ tài sản cho cô ta!”
“Thẩm Nam Nam, cô đúng là đồ đê tiện, chui vào công ty chúng tôi nằm vùng hai tháng trời, chỉ để hôm nay ngửa bài ép chính cung thoái vị chứ gì!”
Cơn giận trên mặt Trì Thâm đột ngột bùng nổ, gầm lên với Thẩm Nam Nam:
“Cô điên rồi phải không!”
“Tôi dặn cô thế nào!”
“Cô coi như gió thoảng bên tai phải không!”
Thẩm Nam Nam bị dọa sợ, vẻ hống hách ban nãy tan biến đi vài phần.
Cô ta nắm chặt lấy cổ tay Trì Thâm với vẻ tội nghiệp:
“Em làm thế đều là vì muốn tốt cho anh mà.”
“Em không đành lòng nhìn anh tự hành hạ bản thân, nên em mới-”
Trì Thâm hất tay Thẩm Nam Nam ra:
“Đủ rồi!”
Một tiếng gầm phẫn nộ, gân xanh trên trán anh ta nổi đầy.
Như thể anh ta cố tình quát lớn, để ngăn chặn những lời tiếp theo của Thẩm Nam Nam.
Trong cơn nóng giận, tôi không nghĩ ngợi sâu xa ý nghĩa đằng sau những lời Thẩm Nam Nam nói.
Chỉ muốn trút sạch mọi uất ức trong lòng ra ngoài.
Tôi chỉ về phía cặp bố mẹ giả của Trì Thâm đang đứng hóng hớt ở một bên, nói với Thẩm Nam Nam:
“Cô không biết đâu nhỉ! Hai người bọn họ căn bản không phải là bố mẹ của Trì Thâm!”
Đáy mắt Thẩm Nam Nam lóe lên sự kinh ngạc, khó tin, nhìn chằm chằm vào cặp bố mẹ giả kia hết lần này đến lần khác.
Tôi tiếp tục nói: “Mẹ của Trì Thâm đã qua đời vì bệnh tật từ 4 năm trước rồi.”
“Bố anh ta thì mắc bệnh Alzheimer, hiện đang sống ở viện dưỡng lão!”
Hiển nhiên Thẩm Nam Nam không hề biết chuyện này, sắc mặt khó coi như vừa nuốt phải ruồi chết.
Khi ánh mắt tôi quay trở lại phía Trì Thâm, trong mắt tôi chất chứa thêm nỗi hận thù không thể xóa nhòa:
“2 triệu tệ chữa bệnh cho mẹ anh, đều là do tôi bỏ ra!”
“Bưng bô đổ rác, hầu hạ túc trực trước giường bệnh, cũng là tôi làm!”
“Không có tiền, tôi cũng tự đi vay mượn!”
“Bố anh, mấy lần đổ bệnh, cũng đều là tôi túc trực báo hiếu!”
“Công ty anh gặp khó khăn, cũng là tôi không màng tất cả đem nhà đi thế chấp.
”
“Thậm chí bố mẹ tôi cũng đem nhà của ông bà đi cầm cố, lấy cả số tiền dưỡng lão để lo liệu cho anh!”
“Thế còn anh thì sao?”
“Anh có tiền bao nuôi tiểu tam! Nhưng lại không có tiền chữa bệnh cho mẹ ruột!”
“Trì Thâm, tim anh làm bằng sắt đá hay sao!”
Tức giận đến cực điểm, nước mắt tôi tuôn rơi như chuỗi hạt đứt dây, lã chã không ngừng.
Trì Thâm khẽ lắc đầu, mắt anh ta cũng đỏ hoe, ánh mắt anh ta đang nói cho tôi biết.
Anh ta không chấp nhận những lời buộc tội đó của tôi.
“Những gì em làm cho anh, anh luôn khắc ghi trong lòng.”
“Hồi mẹ ốm, công ty anh quả thật không lấy đâu ra tiền.”
“Điểm này, anh không hề lừa em!”
Đến tận lúc này rồi mà anh ta vẫn còn già mồm cãi láo!
Không cần tôi phải phản bác, đồng nghiệp dưới đài của tôi đã gân cổ gào lên bằng âm lượng lớn nhất, tát thẳng vào mặt anh ta:
“Ăn nói xà lơ!”
“Chính miệng Thẩm Nam Nam nói anh có công ty ở nước ngoài!”
“Anh đã chuyển toàn bộ tiền vào tài khoản đứng tên cô ta!”
“Cô ta còn bảo cô ta có tiêu xài mấy đời cũng không hết tiền!”
“Đồ tra nam nhà anh, chết đến nơi rồi mà còn không chịu thừa nhận!”
Trì Thâm gục đầu xuống, thở dài thườn thượt, từ bỏ việc ngụy biện.
Lúc ngẩng mặt lên nhìn tôi lần nữa, mắt anh ta phủ một tầng sương mờ.
Nơi đáy mắt chất chứa nỗi khổ tâm khó nói thành lời.
Anh ta mới từ từ lên tiếng:
“Anh quả thật đã ngoại tình, cũng đã rung động với cô ấy.”
“Công ty ở nước ngoài cũng mới sinh lời từ năm ngoái thôi, là anh làm chung với người khác.”
“Cũng quả thật đã gửi rất nhiều tiền vào tài khoản của cô ấy.”
“Nhưng, Giang Ninh à, anh hiểu rất rõ, người anh yêu nhất mãi mãi là em.”
“Hôm nay tổ chức đám cưới này, anh không cố ý muốn làm tổn thương em.”
“Là bởi vì, Nam Nam mắc bệnh ung thư, chỉ sống được 1 năm nữa thôi.”
“Cô ấy muốn có một đám cưới với anh, nên anh mới đồng ý, chỉ là không muốn cô ấy phải để lại sự tiếc nuối thôi!”
Anh ta tuôn một tràng giải thích không ngừng nghỉ.
Tôi nhíu mày khó hiểu, nhưng vẫn mỉa mai nói:
“Nếu đó không phải là yêu, thì là gì?”
“Cô ta đã có con với anh, con của cô ta sẽ là người thừa kế khối tài sản của anh!”
“Còn con trai chúng ta đã phải chuyển từ trường quốc tế sang trường bình thường.”
“Vì chuyện này mà thằng bé còn nhỏ tuổi đã mắc bệnh trầm cảm.”
“Còn anh thì sao! Anh đem toàn bộ tiền bạc cho Thẩm Nam Nam!”
“Bây giờ anh nói với tôi, anh chỉ không muốn cô ta phải tiếc nuối?”
“Trì Thâm, đến nước này rồi, anh vẫn còn coi tôi là con ngốc để lừa gạt!”
Chaporia
Bình Luận (0)