9.
Ta đang bồi Tần Chiêu tắm nắng trong viện.
Tĩnh dưỡng nửa tháng nay, vết thương của nàng đã khá hơn nhiều, bây giờ đã có thể xuống giường đi lại.
Chỉ là căn cơ thực sự quá suy nhược, vẫn phải điều lý lâu dài.
Chạng vạng tối hôm đó, quản gia tới bẩm báo: “Điện hạ, Thế tử Trấn Nam Hầu tới rồi, còn trói theo Liễu Như Yên , nói là đến để thỉnh tội với người.”
Ta nhìn Tần Chiêu: “Con có muốn gặp hắn không?”
Nàng im lặng một lát, gật đầu: “Gặp.”
Lục Hoài Cẩn bị đưa vào.
Hắn quỳ giữa sân, phía sau là Liễu Như Yên bị trói gô lại.
“Điện hạ, Tần tướng quân… Ta tới thỉnh tội.”
Ta ngồi ở vị trí chủ tọa, không lên tiếng.
Tần Chiêu đứng dưới hành lang, nhìn Lục Hoài Cẩn quỳ trên mặt đất, ánh mắt bình lặng.
Lục Hoài Cẩn ngẩng đầu nhìn nàng, vành mắt đỏ hoe nói: “Chiêu Chiêu… xin lỗi.”
“Ta đã điều tra rõ ràng rồi, bức thư thông địch kia là do Liễu Như Yên làm giả, nàng không làm sai chuyện gì cả.”
“Ba năm nay là do ta ngu xuẩn, là do ta mù quáng, là ta có lỗi với nàng.”
Tần Chiêu thần sắc đạm mạc: “Ngươi nói xong rồi?”
“Nói xong rồi thì đi đi.”
“Chiêu Chiêu!” Lục Hoài Cẩn quỳ gối nhích về phía trước vài bước, “Ta biết sai rồi! nàng cho ta thêm một cơ hội nữa đi!”
“Cơ hội?” Tần Chiêu cười, “Lúc ta bị nhốt trong tư lao, bị người ta đánh đập suốt bảy ngày, có ai cho ta cơ hội?”
“Lúc ta bị đưa đến hoa lâu, sắp bị những kẻ dơ bẩn nhất chà đạp, có ai cho ta cơ hội?”
“Lúc ta trăm miệng không thể biện minh, có ai cho ta cơ hội?”
“Lục Hoài Cẩn, ta đã từng cho ngươi cơ hội, ta bảo ngươi tin ta thì ngươi không tin, ta nói ta không thông địch ngươi cũng không tin…”
“Bây giờ ngươi nói với ta là tin rồi, nhưng cũng muộn rồi.”
Lục Hoài Cẩn nước mắt tuôn đầy mặt: “Chiêu Chiêu…”
“Đừng gọi ta là Chiêu Chiêu,” Tần Chiêu ngắt lời hắn, “Ngươi không có tư cách.”
Mặt Lục Hoài Cẩn xám như tro tàn: “Nàng không muốn tha thứ cho ta ta cũng không thể cưỡng cầu, nhưng Liễu Như Yên ta đã mang đến đây rồi, tùy ý các người xử trí.”
Liễu Như Yên đột nhiên giãy giụa, hét lên the thé: “Tần Chiêu! Ngươi tưởng ngươi thắng rồi sao? Ta nói cho ngươi biết! Ta có chết cũng phải kéo ngươi đệm lưng!”
Ả dùng sức giằng đứt sợi dây thừng, từ trong tay áo rút ra một con dao găm đã chuẩn bị sẵn, nhào về phía Tần Chiêu——
“Đi chết đi!”
Dòng chữ vàng hoảng sợ.
【Liễu Như Yên điên rồi sao!】
【Tần Chiêu cẩn thận a!】
【Mau cứu người!】
Nhưng ta đã sớm có phòng bị.
Ám vệ từ trong bóng tối xông ra, một cước đá bay dao găm của Liễu Như Yên.
Liễu Như Yên bị đè nghiến xuống đất vẫn còn cố giãy giụa gào thét: “Buông ta ra! Ta muốn giết ả! Ta muốn giết ả!”
Ta bước tới, từ trên cao nhìn xuống ả.
“Ngươi cũng xứng đòi giết con gái ta?”
Ả trừng mắt nhìn ta, ánh mắt đầy oán độc: “Các người đều phải chết! Đều không được chết tử tế!”
Ta rút thanh đao của ám vệ ra, một đao gẩy đứt gân tay phải của ả.
Ả đau đớn kêu thảm thiết.
Lại một đao nữa, gân tay trái.
Tiếng kêu gào thảm thiết vang thấu trời xanh.
“Hai đao này, là cái giá cho việc ngươi hãm hại con gái ta thông địch.”
Ta lia thêm một đao, đứt gân chân phải.
“Một đao này, là cái giá cho việc ngươi mua chuộc buôn người định chà đạp nàng.”
Lại thêm một đao, đứt gân chân trái.
“Một đao này, là cái giá cho việc lúc nãy ngươi muốn giết nàng.”
Liễu Như Yên liệt nằm trên mặt đất, tay chân máu chảy ròng ròng, đau đớn đến mức ngất xỉu.
Ta ném thanh đao xuống đất, quay sang nhìn Lục Hoài Cẩn: “Thế tử, ngươi có ý kiến gì không?”
Lục Hoài Cẩn mặt cắt không còn giọt máu: “Không có.”
“Vậy thì tốt,” ta quay về chỗ ngồi, “Người đưa về đi, trong vòng ba ngày, ta muốn thấy kết cục của Liễu Như Yên.
”
“Nếu xử lý không tốt, ta sẽ bắt Hầu phủ các ngươi chịu trách nhiệm.”
Lục Hoài Cẩn chết lặng dập đầu: “Được.”
10.
Ba ngày sau, phủ doãn Kinh Triệu dán cáo thị: Quý thiếp Liễu Như Yên của Thế tử Trấn Nam Hầu vu cáo trung lương, mua chuộc sát nhân, tội ác tày trời, nay Thế tử Trấn Nam Hầu viết thư hưu thê, giao nộp người cho quan phủ chờ định đoạt.
Liễu Như Yên bị phán Trảm giam hậu, qua mùa thu sẽ xử trảm.
Lục Hoài Cẩn dâng tấu tự thỉnh tước bỏ tước vị, phạt bổng lộc, bế môn tư quá ba năm.
Hoàng thượng chuẩn tấu.
Tần Chiêu cũng xin một đạo thánh chỉ để hòa ly với Lục Hoài Cẩn.
“Từ nay về sau ta không còn là người nhà họ Lục nữa, ta không muốn có bất cứ dính líu gì đến bọn họ nữa.”
【Tần Chiêu làm tốt lắm! Chúng ta bây giờ đã có mẹ là Công chúa, căn bản không thèm để mắt đến cái Hầu phủ nhà bọn họ!】
【Cứ để tên cẩu nam nhân Lục Hoài Cẩn kia hối hận cả đời đi!】
【Con đường phía trước rực rỡ tươi sáng!】
Dụng tâm tĩnh dưỡng một năm sau, vết thương của Tần Chiêu đã khỏi hẳn đa phần.
Hôm nay nàng đến tìm ta: “Nương, con muốn về biên quan.”
“Tướng sĩ biên quan vẫn đang đánh giặc, con không thể ở đây hưởng phúc thanh nhàn được.”
“Được, nương đi cùng con.”
Nàng sững sờ: “Người thực sự đi cùng con sao?”
“Ta đã nói rồi, con đi đâu, ta đi đó,” ta đứng dậy, “Dù sao chốn kinh thành này ta ở bốn mươi năm cũng chán ngấy rồi.”
“Biên quan có cát bụi, có rượu mạnh, có những anh hùng thực sự, thú vị hơn nơi này nhiều.”
【Nhớ năm xưa mẹ cũng từng lập nên chiến công hiển hách ở biên quan!】
【Mẹ cũng là bảo đao chưa lão!】
【Tổ hợp mẹ con cùng nhau trấn giữ biên cương!】
Ngày xuất phát, Lục Hoài Cẩn tới.
Hắn đứng ở cổng thành, từ đằng xa nhìn chúng ta.
Tần Chiêu nhìn thấy cũng không thèm để ý tới hắn, trực tiếp xoay người lên ngựa.
Ta quay đầu cưỡi ngựa tiến đến trước mặt hắn, từ trên cao nhìn xuống hỏi: “Lục Hoài Cẩn, ngươi còn có chuyện gì?”
Hắn hiện tại đã không còn là Thế tử nữa, nghe nói Trấn Nam Hầu sau khi biết rõ ngọn ngành sự việc đã nổi trận lôi đình, suýt chút nữa gạch tên hắn khỏi gia phả.
Hắn cười khổ: “Điện hạ… Ta muốn đến để nói với Chiêu Chiêu một tiếng xin lỗi, xin người giúp ta chuyển lời này đến nàng ấy.”
“Ngươi tự đi mà nói với nàng.”
“Nàng ấy sẽ không nghe đâu.”
“Vậy thì đừng nghe,” ta lạnh nhạt đáp, “Có những thương tổn, không phải một tiếng xin lỗi là có thể xóa nhòa.”
“Ngươi nợ nàng ấy, cả đời này cũng không trả hết được.”
Hắn đỏ hoe vành mắt, mặt mũi ngập tràn hối hận.
Ta xoay người lên ngựa, song song tiến bước cùng Tần Chiêu.
Lúc đi ra khỏi cổng thành, Tần Chiêu ngoái đầu nhìn lại một cái.
Lục Hoài Cẩn vẫn đứng tại chỗ, tựa như một bức tượng đá xám xịt.
Nàng thu hồi ánh mắt, nói với ta: “Nương, đi thôi.”
“Không ngoảnh lại nữa sao?”
Nàng lắc đầu, kiên định đáp: “Cả đời này sẽ không ngoảnh lại.”
“Giữa chúng ta đã sớm không còn ân tình nào để nói nữa rồi.”
Ta cười lớn: “Cầm lên được buông xuống được, đây mới chính là con gái của ta!”
Ta và nàng tung ngựa quất roi: “Đi! Chúng ta đi biên quan giết giặc!”
【A a a a a thiên biên quan sắp mở ra rồi sao, kích động quá!】
【Mẹ con cùng ra trận! Cân quắc bất nhượng tu mi!】
【Tính toán hậu trạch cái gì chứ! Chiến trường mới là sân nhà của tổ hợp mẹ con chúng ta!】
【Mong chờ tổ hợp mẹ con danh dương thiên hạ!】
Dọc đường tiếng vó ngựa dồn dập, ta nhìn nụ cười rạng rỡ kiêu hãnh của Tần Chiêu, trong lòng dâng trào sự mềm mại.
Đứa trẻ thất lạc vì biến cố này, xa cách hai mươi năm, rốt cuộc cũng đã trở về bên cạnh ta.
Từ nay về sau trời cao biển rộng, chúng ta sẽ không bao giờ chia lìa nữa!
Chaporia
Bình Luận (0)