Giang Ký Duật nghĩ thế nào tôi không biết.

Vì tôi sắp đi dự tiệc.

Hôm đó khi chia tay, học trưởng Mạnh Hành nói sắp đến sinh nhật mẹ anh ấy, sẽ tổ chức tiệc sinh nhật, và mời tôi tham gia.

“Anh cũng sẽ mời các bạn học khác trong trường, em đừng có gánh nặng gì, dù chỉ coi anh như 1 người bạn bình thường cũng được.”

Tôi suy nghĩ 1 chút, rồi đồng ý.

Người đến dự tiệc quả nhiên rất đông.

Nhà họ Mạnh là hào môn, rất nhiều người tranh nhau nịnh bợ.

Tôi thậm chí còn nhìn thấy gia đình Giang Ký Duật.

Giang phu nhân cũng nhìn thấy tôi.

Bà đi về phía tôi.

Phía sau là Giang Ký Duật và Giang Nghiên.

“Nhiễm Nhiễm, dạo này sao không đến nhà chơi? Mấy hôm trước bác còn nhắc cháu đấy.”

Giang phu nhân là 1 người rất nghiêm khắc, nhưng đối với tôi lại rất hòa ái.

Kiếp trước bà cũng rất thích tôi, nếu không thì cũng không đồng ý để tôi và Giang Ký Duật ở bên nhau.

Sau khi xác nhận mối quan hệ với Giang Ký Duật, tôi thường xuyên đến nhà họ làm khách.

Nhưng đó là chuyện trước kia.

“Dì à, cháu và Giang Ký Duật đã chia tay rồi.”

Lúc nói lời này, tôi nhìn lướt qua Giang Ký Duật.

Xem ra, anh ta vẫn chưa nói với mẹ mình.

Khuôn mặt Giang phu nhân lộ vẻ kinh ngạc.

Sắc mặt bà đột nhiên trở nên rất khó coi.

Quay sang Giang Ký Duật, nghiêm giọng nói: “Chuyện này là thế nào?!”

Giang Ký Duật ấp úng nửa ngày, mới chậm rãi đáp: “Là lỗi của con, con sẽ nỗ lực cầu xin sự tha thứ của Nhiễm Nhiễm.”

Giang Nghiên ở bên cạnh thấy Giang Ký Duật bị mắng mỏ, không nhịn được nói:

“Thực ra cũng không thể hoàn toàn trách anh Ký Duật, anh ấy…”

Nhưng cô ta còn chưa nói dứt câu, đã bị Giang phu nhân tát cho 1 cái.

“Đừng tưởng tôi không biết cô đang nghĩ gì!”

Chuyện Giang Ký Duật và Giang Nghiên có tình cảm lén lút, Giang phu nhân đều biết.

Cũng chính vì sự phản đối của bà, Giang Nghiên mới không đến được với Giang Ký Duật.

Giang phu nhân xoay người nắm lấy tay tôi, dịu dàng nói:

“Nhiễm Nhiễm, Ký Duật chọc giận cháu, bác về sẽ nói nó, cháu cho nó cơ hội nữa nhé, bác thực sự muốn cháu làm con dâu bác.”

Sau khi bà nói dứt câu này, ánh mắt Giang Ký Duật lộ ra vẻ kỳ vọng.

Giang Nghiên lại oán hận nhìn tôi.

Tôi vừa định từ chối, bên cạnh chợt truyền đến giọng nói:

“Diệc Nhiễm, sao em lại ở đây? Anh tìm em nãy giờ.”

Tôi quay đầu lại.

Là học trưởng Mạnh Hành.

Hôm nay anh mặc 1 bộ vest đen, trông vừa thanh lịch vừa điển trai.

Anh đi đến bên cạnh tôi, khách sáo chào hỏi mấy người Giang phu nhân.

Sau đó có chút thân mật vươn tay về phía tôi.

“Không biết anh có vinh hạnh mời em nhảy 1 điệu không?”

Tôi liếc nhìn mấy người Giang phu nhân có chút khó xử.

Đặt tay lên lòng bàn tay anh.

Sau khi từ biệt Giang phu nhân, mặc cho học trưởng Mạnh Hành nắm tay rời đi.

Đợi đến khi không nhìn thấy bọn họ nữa.

Tôi nhỏ giọng nói với học trưởng Mạnh Hành:

“Cảm ơn học trưởng đã giải vây cho em.”

Học trưởng Mạnh Hành khẽ bật cười 1 tiếng.

“Ừ, giải vây cho em là thật, anh thực sự muốn khiêu vũ với em cũng là thật.”

Tôi: “…”

Cuối cùng tôi vẫn nhảy với anh 1 điệu.

Điệu Waltz thanh lịch, nhịp điệu nhẹ nhàng, giai điệu du dương.

Vào lúc sắp kết thúc, anh kề sát tai tôi nói:

“Kiều Diệc Nhiễm, đừng cho Giang Ký Duật cơ hội nữa.”

“Em tốt như vậy, cậu ta không xứng với em.”

Trong lòng tôi nóng lên.

Nước mắt suýt chút nữa rơi xuống.

Kiếp trước, tôi luôn tự soi xét xem bản thân đã làm chưa đủ tốt, cho nên Giang Ký Duật mới hết lần này đến lần khác phụ bạc tình cảm của tôi.

Sống lại 1 đời, tôi không còn hoang mang nữa.

Không phải tôi không tốt, mà là do Giang Ký Duật không biết trân trọng.

Nhưng nghĩ đến những tổn thương phải chịu ở kiếp trước, trong lòng vẫn luôn có chút chua xót.

Hiện tại sự công nhận của học trưởng Mạnh Hành đối với tôi, như 1 cơn gió, xoa dịu đi nỗi oán hận trong lòng.

Anh không trân trọng tôi, tự khắc có người trân trọng tôi.

Sau buổi tiệc, mối quan hệ giữa tôi và học trưởng Mạnh Hành lại thêm vài phần thân thiết.

Việc anh theo đuổi tôi dường như không hề che giấu.

Tôi cũng đang dần thử hẹn hò với anh.

Chỉ có điều lần này, tôi không còn giống như lúc quen Giang Ký Duật, dồn hết mọi tình cảm lên người anh.

Sẽ không vì anh mà nhẫn nhịn ấm ức, sẽ không để bản thân phải chịu tổn thương.

Tôi nghĩ, 1 mối quan hệ bình thường nên là thế này.

Không phải 1 người vì muốn lấy lòng 1 người mà thay đổi một cách mù quáng.

Mà là 2 người cùng sẻ chia tình yêu với nhau.

Trân trọng nhau, cùng nhau phát triển.

Giang Ký Duật không biết lên cơn điên gì, lại bỗng nhiên ân cần với tôi một cách kỳ lạ.

Hết tặng hoa lại đến tặng bữa sáng cho tôi.

Những thứ này tôi đều không nhận.

Tôi đã nói với anh ta vô số lần rằng, tôi tuyệt đối sẽ không quay lại với anh ta.

Nhưng anh ta dường như nhất định không chịu tin.

“Em đã làm cho anh nhiều như vậy, làm sao em có thể không yêu anh được chứ?”

“Em đang giận anh đúng không?”

Đối với sự cố chấp của anh ta, tôi thực sự cạn lời.

Thế nhưng đây vẫn chưa phải là kết thúc.

1 ngày nọ trên diễn đàn trường bỗng xuất hiện 1 bài đăng.

Trang chủ bài đăng là bức ảnh của tôi.

Bên trên còn dán 2 chữ to đùng.

—— Đĩ điếm.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...