20px

Đến ngày thứ chín, hắn không ngồi yên được nữa.

Hắn vội vã trở về, định dạy dỗ Lăng Sương, bảo nàng tránh xa Lục Hoài Phong, càng xa càng tốt!

Hắn đã trở về kinh rồi, chuyện chăm sóc Lăng Sương, không cần phiền đến Lục Hoài Phong nữa.

Trong Tạ phủ treo đầy lụa đỏ, trang trí vô cùng náo nhiệt.

Tạ Uyên đứng trước cửa phủ mình, không khỏi sững sờ, còn tưởng đi nhầm nhà.

Hồng Trần Vô Định

Gia đinh qua lại bận rộn.

Thấy hắn, ai cũng vui mừng: “Tốt quá, thế t.ử đã về rồi! Ngày mai ngài có thể lấy thân phận huynh trưởng đưa tiểu thư xuất giá!”

Tạ Uyên nghe không hiểu, huynh trưởng gì, tiểu thư nào?

Hắn tiện tay túm lấy một tên hạ nhân: “Tiểu thư nào sắp xuất giá?”

“Đương nhiên là Lăng Sương tiểu thư, nghĩa muội của ngài!”

Hôm trước, ta đã chính thức được Lan di nhận làm nghĩa nữ.

Bà nắm tay ta nói: “Những năm trước không nhận con làm nghĩa nữ, là vì nghĩ nếu con và Uyên nhi có thể thành đôi, làm con dâu ta chẳng phải tốt hơn sao.”

“Haiz, duyên phận giữa người với người, quả thật mỗi người mỗi khác.”

Bất luận giữa ta và Tạ Uyên thế nào, ân tình của Lan di và phủ Định Quốc công, ta cả đời không quên.

Nha hoàn trải bộ giá y nặng nề lên giá, màu đỏ ch.ói mắt khiến gương mặt người cũng ánh lên sắc đỏ.

(Hồng làm, cấm ăn cắp)

“Đẹp quá!” nàng cảm thán, “không hổ là Lục đại nhân mời tú nương trong cung đến, tay nghề này, mấy phường thêu bình thường sao bì nổi?”

Ta vuốt nhẹ giá y, nhất thời có chút hoảng hốt.

Khi còn là thiếu nữ, ta cũng từng tưởng tượng có một ngày mình mặc giá y, gả cho… Tạ Uyên.

Nhưng như lời Lan di nói, mỗi người đều có duyên phận riêng.

Duyên phận của ta, là Lục Hoài Phong.

“Rầm—”

Cửa bị người ta đẩy mạnh mở ra.

Ta ngẩng đầu kinh ngạc nhìn, thấy Tạ Uyên.

Lồng n.g.ự.c hắn còn phập phồng dữ dội, dường như đã chạy một mạch rất lâu.

Ánh mắt hắn dừng trên mặt ta, rồi chậm rãi chuyển sang bộ giá y bên cạnh.

Không hiểu sao, sắc mặt hắn có chút tái nhợt.

“Nàng…” hắn mở miệng, giọng khàn khàn, “nàng định gả cho ai?”

Ta đáp: “Lục gia, Lục Hoài Phong.”

Tạ Uyên im lặng rất lâu, đột nhiên bật cười một tiếng: “Hóa ra thật sự là hắn, quả nhiên là hắn.”

Nụ cười của hắn rất khó coi, không rõ có phải thật sự vui hay không.

“Tất cả mọi người đều biết, chỉ giấu mình ta sao?” hắn kéo khóe môi, “có cần thiết không? Ta và nàng… ta và nàng vốn dĩ…”

Hắn nói không tiếp được nữa.

“Vốn dĩ chỉ là huynh muội,” ta giúp hắn nói tiếp, “hơn nữa, không ai giấu ngươi.”

“Là ngươi tự mình không muốn nghe, không muốn tin mà thôi.”

Tạ Uyên lẩm bẩm: “Huynh muội?”

“Được, tốt lắm,” hắn lại cười, “vậy huynh trưởng chúc muội… trăm năm hòa hợp.”

Bốn chữ cuối gần như được hắn nghiến răng mà nói ra.

Bữa tối, hắn ngồi bên bàn, không nói một lời.

Lan di tâm trạng rất tốt, liên tục nói: “Ngày mai, con với thân phận huynh trưởng của Sương Sương, phải đưa nàng lên kiệu hoa, quy trình con phải ghi nhớ cho kỹ đấy!”

Tay cầm đũa của Tạ Uyên siết c.h.ặ.t đến trắng bệch.

Hồng Trần Vô Định

“À đúng rồi, những bảo bối của con đâu, làm huynh trưởng, chẳng phải nên thêm cho muội muội chút của hồi môn sao?”

“Đặc biệt là viên dạ minh châu kia!” Lan di cười nói.

Bát cơm của Tạ Uyên vẫn còn đầy, hắn lại đột ngột đứng dậy: “Không có khẩu vị nữa.”

“Đừng vội đi,” Lan di gọi hắn, “đợi mai Sương Sương xuất giá xong, ta sẽ thay con đến Vân gia cầu thân, con cũng nên bàn với ta một ngày lành đi.”

Tạ Uyên không đáp, cứng cổ bước đi, bóng lưng đầy vẻ tức giận.

Cũng không biết lại là ai chọc giận hắn.

Trăng lên đầu cành liễu, ngoài cửa sổ có người khẽ gõ: “Sương Sương.”

Giọng nói dịu dàng khiến lòng ta mềm xuống.

Ta mở cửa sổ, cười hỏi: “Nghe nói trước khi thành thân chúng ta không được gặp mặt, sao chàng lại đến?”

Lục Hoài Phong đưa vào một cành hồng mai: “Bởi vì ta rất nhớ nàng.”

Chúng ta cách cửa sổ, nói những lời của đôi tình nhân.

“Sương Sương.”

“Ừ.”

“Ngày mai, chúng ta sẽ thành thân…” chàng như thì thầm trong mộng, “ta đã đợi ngày này rất lâu rồi.”

“Năm mười sáu tuổi, nàng bị Tạ Uyên trêu đùa, trong mắt toàn là đau thương, khi đó ta đã cảm thấy tim mình như bị b.úa nện mạnh, bây giờ nghĩ lại, đó chính là—”

“Nhất kiến chung tình.”

Viên kẹo mà Lục Hoài Phong đưa cho ta năm mười sáu tuổi, ngọt đến tận bây giờ.

“Sương Sương, nàng đ.á.n.h ta một cái đi, để ta biết đây không phải mộng.”

Lục Hoài Phong đưa mặt lại gần, ánh trăng phủ lên, đẹp đẽ mà mê hoặc.

Ta cầm cành hoa khẽ chạm lên mặt chàng: “Này, đau không?”

Chàng một tay giữ lấy tay ta, nụ hôn triền miên xuyên qua cửa sổ rơi xuống môi ta: “Đau…”

Trước khi nhắm mắt, ta vô tình nhìn thấy bên cạnh chiếc xích đu trong sân, có một bóng người trầm mặc đứng đó.

Tạ Uyên.

Vừa tiễn Lục Hoài Phong đi, cửa sổ lại bị gõ.

Ta bất đắc dĩ cười hỏi: “Chàng lại quên thứ gì sao?”

Tay đặt lên cửa sổ, còn chưa mở ra, đã nghe giọng Tạ Uyên: “Là ta.”

Tay ta khựng lại.

“Vừa rồi… ta đều đã nhìn thấy.”

Một câu nói xong, là khoảng lặng rất lâu.

Một lúc sau, hắn mới tiếp tục: “Nàng đối với Lục Hoài Phong, là thật lòng sao?”

Ta trả lời rất dứt khoát: “Đương nhiên.”

“Nếu… nếu ta nói,” giọng Tạ Uyên khàn khàn, “ta hối hận rồi thì sao?”

Gió đêm rít lên, khiến lòng người khó đoán.

Trái tim ta rất nhỏ, từ trước đến nay chỉ chứa được một người.

Trước kia là Tạ Uyên, nhưng ba năm trước đã bị hắn tự tay đào bỏ, nỗi đau đớn như lóc cả da lẫn xương, như cách cả một đời, sớm đã không còn nhớ rõ.

Hiện giờ, trong lòng ta chỉ có Lục Hoài Phong.

Ta chậm rãi nói: “Huynh trưởng, ta không hiểu.”

“Ta chỉ biết, sáng mai ta sẽ thành thân với người trong lòng.”

“Ta phải nghỉ ngơi rồi.”

Tạ Uyên siết c.h.ặ.t nắm tay, đến khi lòng bàn tay bị móng tay cào rỉ m.á.u.

Gió thổi qua, cả người hắn như ngâm trong nước lạnh, run rẩy vì rét.

Hắn mơ hồ nhớ lại ba năm trước, cũng là một đêm như vậy.

Hắn đứng ngoài cửa sổ, ở vị thế tuyệt đối của kẻ ở trên cao.

Mà giờ đây, tất cả dường như đã đảo ngược.

Tiếng pháo nổ vang, tiếng nhạc vui tai.

Ta mặc giá y lộng lẫy, bước ra khỏi phòng.

Một bàn tay thon dài đưa đến trước mặt ta: “…Ta đưa muội, lên kiệu hoa.”

Giọng Tạ Uyên khàn đặc đến đáng sợ.

Huynh trưởng đưa dâu là phong tục, ta không do dự, đặt tay lên tay hắn.

Bái biệt Định Quốc công và Lan di, chúng ta cùng bước ra ngoài.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...