“Đúng vậy, thật tốt.”
8
Nửa tháng sau, đại hội cổ đông chính thức diễn ra.
Lão Lưu tham gia trực tuyến, vài cổ đông lớn khác đều có mặt đông đủ.
Cả đại diện của quỹ đầu tư và đại diện công đoàn sở hữu cổ phần cũng đều tham dự.
Mọi người đều cho rằng, Cố Đình Việt không còn phù hợp ngồi ở vị trí Chủ tịch nữa.
“Đến tận bây giờ cậu vẫn không nỡ sa thải cô trợ lý đó. Cô ta chính là một quả bom nổ chậm, chúng tôi tuyệt đối không cho phép những hậu quả khôn lường xảy ra.”
Cuối cùng, dưới sự ép buộc của các bên, Cố Đình Việt đành phải nhượng bộ.
“Tôi sẽ sa thải Tống Nhược Hàm.”
“Vị trí Chủ tịch, vẫn là Phó tổng Lâm đảm nhận thì phù hợp hơn. Hôm nay mọi người đều ở đây, tôi không sợ nói mất lòng, nhưng Phó tổng Lâm luôn là người có con mắt tinh đời, lại có tầm nhìn xa trông rộng. Công ty từ ngày đầu thành lập đến lúc lên sàn và phát triển như hôm nay, cống hiến của cô ấy là lớn nhất.”
Một cổ đông khác lên tiếng: “Hơn nữa cậu và Phó tổng Lâm là người một nhà, không phân biệt ranh giới. Phó tổng Lâm hiện giờ lại đang mang thai, chỉ cần hai người không ly hôn, cổ phần và vị trí Chủ tịch nằm trong tay ai cũng vậy thôi.”
“Phó tổng Lâm, chúng tôi cũng cần một lời đảm bảo, cô sẽ không ly hôn với Cố tổng chứ?”
Tôi nhìn sang Cố Đình Việt bằng ánh mắt thâm tình: “Chúng tôi bây giờ đến con cũng có rồi. Hơn nữa, bao năm qua chúng tôi luôn sát cánh đi bên nhau, tuy có trải qua chút chuyện không vui, nhưng tôi rất có niềm tin rằng chặng đường sắp tới, hai chúng tôi vẫn sẽ tiếp tục nắm tay nhau bước tiếp, không ai có thể chia cắt được chúng tôi.”
Mắt Cố Đình Việt rơm rớm: “Nhiễm Nhiễm…”
Tôi mỉm cười nhẹ, quay sang nói với các cổ đông: “Còn về ý kiến mọi người đưa ra, tôi cần bàn bạc thêm với Cố tổng.”
Kết thúc cuộc họp, tôi và Cố Đình Việt trở về văn phòng.
“Anh sa thải cô trợ lý nhỏ đó trước đi, coi như cho các cổ đông một lời giải thích để họ yên tâm.”
Cố Đình Việt gật đầu, lập tức gọi Tống Nhược Hàm vào: “Tống Nhược Hàm, bắt đầu từ ngày mai, cô không cần đến làm nữa.”
Nước mắt Tống Nhược Hàm “rào” một cái rơi lã chã: “Tổng giám đốc, anh muốn đuổi việc em sao? Đừng mà, em không thể mất công việc này…”
Cố Đình Việt cau mày, ngập ngừng một lát rồi mới nói tiếp: “Tôi đã quyết định rồi, bây giờ cô qua phòng Tài vụ thanh toán lương đi.”
Tống Nhược Hàm trừng mắt nhìn tôi, sự không cam tâm và ánh mắt oán độc nơi đáy mắt cô ta gần như tràn cả ra ngoài.
Đợi cô ta ra ngoài, tôi mới nói tiếp: “Còn điều quan trọng nhất: vị trí Chủ tịch. Việc này liên quan trực tiếp đến cổ phần, anh nói tôi nghe xem anh đang nghĩ gì?”
Cố Đình Việt bước tới nắm lấy tay tôi: “Em là vợ anh, là mẹ của con anh. Đồ của anh cũng là của em, anh đương nhiên sẵn sàng giao tất cả cho em, chỉ là…”
Tôi tiếp lời hắn: “Chỉ là anh sợ tôi lấy đi tất cả của anh rồi ly hôn chứ gì?”
Tôi bật cười: “Cho dù có ly hôn, tôi vẫn chia cho anh một nửa mà, không phải sao?”
Cố Đình Việt vẫn chần chừ.
Tôi biết tỏng là hắn không muốn giao cổ phần cho tôi.
“Việc này tôi không quyết thay anh, anh nghĩ kỹ rồi thì tự đi nói với các cổ đông.”
Nói xong tôi toan bỏ đi.
Cố Đình Việt gọi giật lại: “Anh nghĩ kỹ rồi, sau này em sẽ là Chủ tịch của tập đoàn Cố thị.”
Ánh mắt dịu dàng của hắn rơi xuống bụng tôi: “Anh chỉ có duy nhất đứa con này, tất cả mọi thứ của anh sau này vốn dĩ đều là của con chúng ta.”
“Anh thông suốt là tốt rồi, chẳng lẽ tôi lại mang đồ của mình đi cho kẻ khác sao?” Tôi cười khẩy một tiếng rồi quay gót rời đi.
Tôi tuyệt đối sẽ không ly hôn với Cố Đình Việt.
Nhưng tôi cũng chẳng muốn tiếp tục sống với hắn nữa.
Nếu kiếp trước tôi đã chết một lần rồi, vậy để công bằng…
Kiếp này hãy để Cố Đình Việt đi chết đi.
Chỉ là hắn chắc sẽ không u uất mà chết giống tôi đâu, nên tôi đang phải suy nghĩ xem làm cách nào mới lấy mạng hắn được đây.
9
Cố Đình Việt đứng tên 21,7% cổ phần, là cổ đông lớn nhất. Hắn chuyển cho tôi 10%, thế là từ 12,5%, số cổ phần của tôi tăng lên thành 22,5%.
Tôi chính thức tiếp quản vị trí Chủ tịch Hội đồng Quản trị kiêm Tổng Giám đốc.
Ngay ngày tin tức được công bố, giá cổ phiếu lại bắt đầu tăng vọt.
Cư dân mạng đều bàn tán rằng đây là thành quả tôi nhẫn nhục chịu đựng mới đổi lại được. Đặc biệt là hội chị em, họ ùa vào bênh vực tôi dưới những bài đăng từng chửi rủa tôi lúc trước.
[Động tí là ly hôn, mấy người chỉ biết mỗi ly hôn thôi à?] [Đúng đấy, nhà mấy người chả có bao nhiêu tài sản thì ly hôn mới nhanh gọn được.] [Chiếm được lợi ích cao nhất về tay mình mới là cách giải quyết tối ưu.]Cố Đình Việt tháo bỏ chức vụ, người nhẹ nhõm hẳn. Ngày ngày hắn ở nhà nghiên cứu xem tôi thích ăn gì, bày vẽ nấu nướng làm cả bàn đồ ăn ngon cho tôi.
Hắn còn hứa trước khi tôi sinh con, hắn sẽ không đến công ty, chỉ ở nhà toàn tâm toàn ý chăm sóc tôi.
Trông bộ dạng này, đúng là có tư chất làm một ông chồng nội trợ toàn thời gian rửa tay nấu canh thật.
Tôi có thể nhìn ra, từ khi biết tôi mang thai, tình cảm Cố Đình Việt dành cho tôi đã quay về như thuở ban đầu, hắn thực sự muốn sống những ngày tháng tử tế với tôi.
Nhưng thế này thì đâu có được.
Tôi nghe ngóng được hiện tại Tống Nhược Hàm sống rất thảm. Không những sắp đến hạn đóng tiền nhà mà không có tiền, cô ta còn chưa tìm được việc làm mới.
Vì thế, tôi đã dàn xếp một cuộc “tình cờ gặp gỡ” với cô ta.
Cô ta đến tập đoàn Tần thị xin việc, còn tôi thì đến để bàn chuyện hợp tác.
Vừa thấy tôi, trong mắt Tống Nhược Hàm lại dâng lên tia oán độc.
“Chị đến để xem tôi chịu nhục đúng không?”
Nhân viên tập đoàn Tần thị lập tức quát lớn: “Vị này là Chủ tịch tập đoàn Cố thị, cô chú ý thái độ của mình một chút! Chỗ chúng tôi không cần cô, mời cô đi cho.”
Lúc tôi bàn chuyện làm ăn xong bước ra, Tống Nhược Hàm vẫn chưa đi.
Cô ta xông lên, vừa khóc vừa chất vấn: “Tôi mãi không tìm được việc, có phải do chị giở trò sau lưng không?”
Tôi cười nhạt: “Lần trước cô gọi Cố Đình Việt rời khỏi tiệc sinh nhật của tôi, chuyện ầm ĩ lên tận mặt báo, bao nhiêu sếp lớn các công ty đều biết cả. Cô nghĩ xem ai dám nhận cô?”
“Có trách thì trách bản thân cô đi.”
Tống Nhược Hàm suy cho cùng vẫn còn quá trẻ, thực sự không biết phải xoay xở ra sao nữa.
“Không tìm được việc, tôi phải sống tiếp thế nào đây? Tôi không muốn về quê đâu, chết tôi cũng không về!”
Tôi cố tình dùng ánh mắt khinh miệt nhìn cô ta: “Kết cục này là do cô tự chuốc lấy. Ai bảo cô cả gan định dụ dỗ chồng người khác? Bây giờ Cố Đình Việt cũng không thèm đoái hoài gì đến cô nữa. Đúng đấy, cô phải làm sao bây giờ nhỉ?”
“Chị…” Tống Nhược Hàm hận thù trừng mắt nhìn tôi, “Lâm Thanh Nhiễm, chị đừng có đắc ý, tôi sẽ khiến chị phải hối hận. Tôi nhất định sẽ khiến chị phải hối hận!”
Tối về nhà, Cố Đình Việt vẫn dọn sẵn một bàn toàn những món tôi thích. Hắn ngày càng ân cần chu đáo, thậm chí lúc tôi tắm hắn cũng phải chằm chằm đứng canh, chỉ sợ tôi trượt chân ngã.
Mãi đến khi tôi ngủ say, hắn mới chịu rời đi.
Đúng lúc này, chuông điện thoại vang lên.
Cố Đình Việt vội vàng bắt máy, hạ giọng thật thấp: “Cô còn gọi cho tôi làm gì?”
Một lát sau, Cố Đình Việt đứng dậy đi ra ngoài: “Tôi qua ngay đây.”
Nghe tiếng cửa đóng lại, tôi mở bừng mắt, ngồi bật dậy. Chẳng có chút xíu thất vọng hay đau lòng nào, tôi chỉ thấy vui sướng vì mọi chuyện đang diễn ra đúng như kế hoạch.
Rất nhanh, tôi nhận được đoạn video do thám tử tư gửi tới.
Trong video, Tống Nhược Hàm bị chủ nhà đuổi ra ngoài, xách theo đống hành lý lỉnh kỉnh, đứng bơ vơ bên vệ đường.
Cố Đình Việt xuống xe, chạy ào tới.
Tống Nhược Hàm bổ nhào vào lòng hắn.
“Cố tổng, em thực sự không biết phải làm sao nữa, bây giờ em đến chỗ ở cũng không có… hu hu hu…”
Cố Đình Việt đẩy cô ta ra: “Cô đừng thế này, vợ tôi đang có thai, tôi không thể…”
Tống Nhược Hàm đột nhiên kiễng chân lên, hôn lấy môi Cố Đình Việt.
Cố Đình Việt vừa đẩy ra, cô ta lại sấn tới hôn.
Giằng co mấy lượt như vậy, Cố Đình Việt bỗng giữ chặt gáy Tống Nhược Hàm, lao vào nụ hôn một cách mãnh liệt.
Hai người hôn nhau đắm đuối không dứt bên vệ đường. Chợt nhớ ra điều gì, Cố Đình Việt buông Tống Nhược Hàm ra, rồi đưa cô ta đến một căn hộ đứng tên hắn.
Đêm đó, Cố Đình Việt không về nhà.
Chaporia
Bình Luận (0)