20px

Tôi đáp: “Là tôi.”

“Vương XX muốn gặp cô, cô ấy nói có lời muốn nói với cô.”

Tôi nhướn mày: “Chị ta muốn nói gì?”

Đồng chí cảnh sát đáp: “Cô ấy nói muốn xin lỗi, cô ấy bằng lòng đền mọi thứ, cầu xin cô tha thứ cho cô ấy.”

Tôi im lặng hai giây.

“Lúc trước chị ta cứng họng lắm mà?”

Cảnh sát im lặng không đáp.

Tôi nói lạnh lùng: “Nhờ anh nhắn lại với chị ta, muộn rồi.”

Cúp máy.

Tôi lại tiếp tục lướt mạng.

Bài viết đã leo lên Top 1 hot search.

11、

Một tháng sau.

Tòa mở phiên xét xử.

Tôi ngồi ở dãy ghế nguyên đơn.

Cả nhà 4 người chị Vương đứng ở bục bị cáo.

Bốn người mặc đồng phục trại giam, tóc đều bị cắt ngắn.

Chị Vương gầy rộc đi một vòng, hốc mắt trũng sâu.

Chồng chị ta cúi gằm mặt, suốt phiên tòa chưa từng ngẩng lên.

Ông bố chồng vẫn tư thế cũ, đứng mà khom người rúm ró.

Bà mẹ chồng không chửi thề nữa, đứng im re thin thít.

Thẩm phán đọc bản cáo trạng.

Tội trộm cắp, tài sản liên đới trị giá 38 vạn tệ, số lượng đặc biệt lớn.

Luật sư bào chữa của chị Vương thao thao bất tuyệt một hồi.

Nào là gia cảnh khó khăn, nhất thời hồ đồ, thái độ nhận tội tốt, xin được khoan hồng giảm án.

Thẩm phán hỏi chị Vương: “Bị cáo có lời gì muốn nói không?”

Chị Vương bật khóc.

Khóc thật sự.

“Tôi biết sai rồi, tôi thực sự biết sai rồi. Tôi nguyện ý bồi thường, bao nhiêu tiền cũng bồi thường. Cầu xin tòa cho tôi một cơ hội làm lại cuộc đời, tôi còn có đứa con nhỏ…”

Thẩm phán hỏi ngược lại: “Lúc bị cáo trộm xe, bị cáo có nghĩ đến con mình không?”

Chị Vương câm nín.

Thẩm phán lại hỏi chồng chị Vương.

Anh ta lí nhí: “Tất cả đều là chủ ý của mẹ tôi.”

Dưới hàng ghế dự khán có người bật cười.

Thẩm phán gõ búa.

“Yêu cầu giữ trật tự.”

Cuối cùng, tòa tuyên án.

Vợ chồng chị Vương, tội phạm chủ mưu, phạt tù 3 năm, cộng thêm phạt tiền 5 vạn tệ.

Bố mẹ chồng, tòng phạm, phạt tù 1 năm, cho hưởng án treo 2 năm, cộng thêm phạt tiền 2 vạn tệ.

Bồi thường dân sự: 18 vạn 7 ngàn tệ.

Chị Vương nghe xong, nhũn người đổ ập xuống.

Hai cảnh sát tư pháp phải xốc nách chị ta lên.

Chồng chị ta bật khóc.

Đàn ông hơn 30 tuổi đầu, khóc tu tu như một đứa trẻ.

Mẹ chồng chị ta lại bắt đầu bài ca gào thét.

“Tôi không phục! Tôi muốn kháng cáo!”

Thẩm phán lạnh lùng: “Bị cáo có quyền kháng cáo.”

Nhưng tất cả mọi người đều hiểu thừa, kháng cáo cũng vô ích.

Lúc bước ra khỏi tòa án, ánh nắng cực kỳ rực rỡ.

Tôi hít một hơi thật sâu.

18 vạn 7 ngàn tệ.

Nhà chị Vương phải gom trong vòng 1 tháng.

Bán luôn căn nhà dưới quê.

Căn nhà đó là nhà dưỡng già của bố mẹ chồng chị ta.

Nhà ở thành phố tuyến 3, bán được hơn 40 vạn.

Đền tiền cho tôi xong, còn lại hơn 20 vạn.

Về quê á? Làm gì còn chỗ mà ở.

Thuê nhà ư? Lương hưu không đủ trang trải.

Chồng chị Vương mất việc.

Chị Vương cũng mất việc.

Trước đây chị ta làm thu ngân ở một siêu thị, sau khi xảy ra chuyện, siêu thị cũng tống cổ chị ta đi.

Cả nhà 4 người, 2 người đi tù, 2 người hưởng án treo, cộng thêm một đứa trẻ.

Trắng tay hoàn toàn.

Tôi đến cửa hàng 4S.

Chiếc xe RV đã sửa xong.

Trần xe thay mới tinh, sofa vệ sinh kỹ lưỡng, vách xe được sơn lại sạch sẽ.

Y như một chiếc xe mới.

Nhân viên giao chìa khóa cho tôi.

“Cô Tống, xe của cô đây.”

Tôi nhận lấy chìa khóa.

Lên xe, nổ máy.

Tiếng động cơ chạy cực êm.

Tôi lái xe về khu chung cư.

Đậu dưới lầu.

Vừa bước xuống xe.

Một bà lão chống gậy đứng cách đó không xa.

Là mẹ chồng chị Vương.

Bà ta nhìn tôi, định bước tới.

Đi được hai bước thì lại khựng lại.

Há miệng, nhưng không thốt nên lời.

Tôi cũng không thèm nói gì.

Mở cửa xe, ngồi vào ghế lái.

Hạ cửa kính xuống.

Nhìn thẳng bà ta.

Cuối cùng bà ta cũng lên tiếng.

“Cô gái…”

Tôi đáp gọn lỏn: “Lưới trời lồng lộng.”

Cuốn kính lên.

Đạp ga.

Lái ra khỏi khu chung cư.

Trong gương chiếu hậu, bà già đứng chết trân tại chỗ, hai tay bám chặt cây gậy chống, không nhúc nhích.

Tôi phóng thẳng lên đường cao tốc.

Lần này sẽ không còn ai trộm xe của tôi nữa.

Lần này sẽ không còn ai cười cợt tôi nữa.

Lần này sẽ không còn ai xúi tôi tùy tiện tìm cái khách sạn nào đó để ở nữa.

Bản đồ định vị báo, cách bãi biển còn 400 cây số.

Tôi mở nhạc lên.

Gió ngoài cửa sổ lùa vào mát rượi.

Đồ đạc của Tống Hiểu Hiểu tôi, các người có thể xin, nhưng tôi cho hay không là quyền của tôi.

Các người không được ăn cắp.

Bởi vì một khi ăn cắp, thì phải trả giá.

Không trả được bằng tiền, thì dùng thứ khác mà trả.

Ví dụ như tự do.

Ví dụ như thanh danh.

Ví dụ như cả nửa đời còn lại.

Kỳ nghỉ lễ 1/5, đến trễ mất một tháng.

Nhưng không sao.

Xe RV của tôi, con đường của tôi.

Không ai có thể tước đoạt được.

(Hết)

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...