Hỷ nương đi lấy kéo và dây đỏ mang tới.
Lý Biện Đình nhận lấy kéo, cắt một lọn tóc của ta,
Sau đó ngài lại tự cắt một lọn tóc của mình, đem hai lọn tóc đặt cùng một chỗ, dùng dây đỏ buộc chặt, cho vào trong cẩm nang,
Ngài nhìn ta nói: “Kết phát vi phu thê, ân ái lưỡng bất nghi.”
Ta chỉ nhìn ngài, không hề đáp lại.
Lý Biện Đình đặt chiếc cẩm nang lên chiếc bàn bên cạnh, rồi bắt đầu cởi y phục.
Hỷ nương và Tiểu Thúy rất tinh mắt thức thời lui ra ngoài.
Ta bất mãn nhìn ngài: “Chúng ta đã thỏa thuận rồi, không hành Chu Công chi lễ.”
“Ta không hề nói sẽ ép buộc nàng làm chuyện gì, đây là phòng của ta, ta muốn đi ngủ.”
Thảo nào ta thấy căn phòng và viện lạc này lại sa hoa, lại rộng lớn đến thế…
Hóa ra là phòng của ngài,
Thế nhưng…
“Tại sao ngài lại đưa ta vào phòng của ngài?”
“Phu thê thì phải ở chung với nhau, nếu không sẽ không thể bồi dưỡng ra tình cảm.”
Lý Biện Đình cởi y phục chỉ còn lại trung y, nằm vào phía trong giường.
Ta đứng dậy nhìn ngài: “Ta không phải thê của ngài, cũng không phải thiếp của ngài, không cần phải bồi dưỡng tình cảm.”
Sắc mặt Lý Biện Đình lạnh lùng: “Tùy nàng, dù sao nàng ngủ ở đâu, ta liền ngủ ở đó, nàng chỉ nói không hành Chu Công chi lễ, chứ chưa từng nói không được ngủ chung.”
8,
Ta thiên phòng vạn phòng, căn bản không ngờ tới sự vô lại của ngài.
Ta tức giận muốn kéo ngài dậy khỏi giường, nhưng vừa vươn tay ra liền bị ngài kéo luôn vào lòng ôm chặt.
Ta giãy giụa vừa định lên tiếng mắng chửi, liền bị ngài dùng ngón trỏ chặn môi lại,
“Suỵt, ngoan ngoãn ngủ đi, ta đảm bảo sẽ không làm gì cả, nếu nàng loạn động, ta không dám bảo đảm điều gì đâu.”
Sống dã ngoại thời gian dài khiến ta nhạy bén ngửi thấy hơi thở nguy hiểm, lập tức ngoan ngoãn nằm im trong ngực ngài không dám nhúc nhích.
“Thế mới ngoan.”
Lý Biện Đình xoa đầu ta, vừa định ôm ta ngủ, thì bên ngoài vang lên tiếng ồn ào.
Ngài không vui quát hỏi: “Kẻ nào ồn ào ở bên ngoài.”
“Vương gia, Vương phi nương nương cảm thấy tâm khẩu rất khó chịu, ngài có thể đi xem nương nương một chút được không ạ?”
Là Tiểu Sơn, nha hoàn của đích tỷ.
Tới rồi, màn tranh sủng muôn thuở này cuối cùng cũng tới.
Cũng tốt, gọi tên vô lại Lý Biện Đình này đi, ta mới có thể ngủ một giấc yên ổn.
Lý Biện Đình ngồi dậy mặc y phục vào, lại kéo ta: “Dậy đi cùng ta.”
Ta phiền não gạt tay ngài ra: “Không đi, ta không phải là đại phu, đi cũng vô dụng.”
“Có kịch hay để xem, chuyện nàng chưởng trung quỹ sắp được an bài rồi.”
Cái này thì không thể không đi.
Ta lập tức ngồi dậy cởi bỏ hỷ phục bên ngoài, thay thường phục đi theo.
Lý Biện Đình kéo tay ta bước ra ngoài, đi chưa được bao xa, liền thấy Dương Kiếm dẫn theo một người đi tới.
Dương Kiếm bước đến hành lễ nói: “Vương gia, đại phu đã dẫn tới.”
Lý Biện Đình phân phó đại phu: “Vương phi mắc tâm tật nghiêm trọng, lát nữa ngươi phải không giấu diếm bệnh tình mà báo cho nàng ta biết, bảo nàng ta không được nhọc lòng lo liệu bất cứ chuyện gì, phải nằm liệt giường nghỉ ngơi lâu dài.”
đại phu lập tức hành lễ đáp: “Tâm tật của Vương phi vô cùng nghiêm trọng, nếu không tịnh dưỡng cẩn thận, sẽ vô phương cứu chữa.”
Ta một lúc nhịn không nổi liền phì cười,
Đích tỷ từ nhỏ thân thể đã khỏe mạnh, chưa từng nghe nói tỷ ấy có bệnh tật gì,
Không ngờ vừa mới gả vào Tề vương phủ đã bị gán cho căn bệnh này,
Lý Biện Đình đây là muốn làm ra chuyện lớn mà.
Lý Biện Đình véo má ta: “Lát nữa đừng có nhịn không nổi mà bật cười đấy.
”
“Biết rồi.”
Ta gạt tay ngài xuống, nhưng lại bị ngài nắm ngược lại không buông.
Ta giãy giụa, ngài nắm càng chặt hơn.
Ngài nói: “Lát nữa đi thăm tỷ tỷ nàng, để nàng ta nhìn thấy chúng ta ân ái nhường này, e là sẽ tức chết mất.”
Ta lập tức nắm chặt lại tay ngài: “Mau đi thôi…”
9,
Chúng ta rất nhanh đã đến phòng của đích tỷ.
Tỷ ta ngồi trên giường, hai tay ôm ngực, mang bộ dạng vô cùng khó chịu, nhưng sắc mặt lại hồng hào.
Nghe thấy tiếng bước chân, tỷ ta vui mừng quay đầu lại,
Khi nhìn thấy Lý Biện Đình thì mày ngài hớn hở, nhưng lại nhìn thấy ta đứng bên cạnh, sắc mặt lập tức đen sầm lại,
Ta khẽ nhúc nhích tay, cố ý dẫn dắt tầm nhìn của tỷ ta vào đôi bàn tay đang đan chặt của ta và Lý Biện Đình.
Rất mãn nguyện khi nhìn thấy trên khuôn mặt tỷ ta hiện lên sự tức giận, đố kỵ và oán hận đan xen nhau.
Nhưng tỷ ta rất nhanh đã đè nén những cảm xúc đó xuống, giả vờ yếu đuối vô lực mở miệng,
“Vương gia, thiếp thực sự rất khó chịu, ngài có thể giúp thiếp xoa xoa tâm khẩu được không?”
Lý Biện Đình kéo ta lùi về phía sau một bước, nói với đại phu,
“Ngươi qua xoa xoa cho nàng ta.”
Ta nghe xong suýt rớt cằm, chuyện này mà cũng để đại phu xoa được sao.
đại phu lau mồ hôi trên trán, bước đến quỳ rạp bên giường: “Vương phi, để tại hạ thỉnh mạch cho người.”
Đích tỷ lập tức giấu tay vào trong chăn, làm nũng với Lý Biện Đình,
“Căn bệnh này lúc tốt lúc xấu, không chẩn ra được gì đâu, chỉ cần ngài ở bên cạnh bồi tiếp thì thiếp sẽ khỏe lại thôi…”
Lý Biện Đình đưa ánh mắt lạnh lẽo quét qua đích tỷ, dọa cho tỷ ta lập tức câm bặt,
“Giang Kim Phượng, ngươi tốt nhất nên thành thật để đại phu thỉnh mạch, nếu không bổn vương sẽ trị ngươi tội lừa gạt bổn vương.”
Đích tỷ không dám chần chừ, lập tức ngoan ngoãn đưa tay cho đại phu bắt mạch.
đại phu bắt mạch một lúc, sắc mặt ngưng trọng đứng lên,
“Vương phi, tâm tật của người vô cùng nghiêm trọng, nếu không chữa trị e sẽ xâm nhập vào lục phủ ngũ tạng.”
Trên khuôn mặt đích tỷ lộ vẻ kinh nghi bất định: “Làm gì có chuyện nghiêm trọng đến vậy?”
“Không!” đại phu vô cùng chắc chắn khẳng định, “Vương phi, tâm tật của người thật sự vô cùng nghiêm trọng.”
Đích tỷ bị đại phu làm cho hoảng sợ, căng thẳng hỏi: “Thật sự nghiêm trọng vậy sao?”
đại phu đáp: “Nghiêm trọng đến mức phải nằm trên giường tịnh dưỡng, uống thuốc trường kỳ, nếu không e là sống không qua nổi nửa năm.”
Đích tỷ lắc đầu: “Không thể nào, thân thể ta trước nay luôn rất tốt.”
đại phu nói: “Vương phi, gần đây có phải cảm thấy tâm khẩu buồn bực, hô hấp không thông thuận, đi đứng cũng có chút vô lực hay không?”
Đích tỷ hồi tưởng lại, lúc này mới căng thẳng: “Hình như là có như vậy, đại phu mau kê thuốc cho ta.”
“Vâng, tại hạ lập tức đi kê đơn cho Vương phi.”
đại phu lập tức sang một bên để kê đơn thuốc.
Lý Biện Đình kéo ta bước lên phía trước: “Đã là thân thể Vương phi không tốt, vậy chuyện chưởng trung quỹ liền giao cho Cửu Dao đi.”
“Không,” Đích tỷ từ trên giường bò dậy, chộp lấy tay áo Lý Biện Đình, “Vương gia ngài không thể làm như vậy, chưởng trung quỹ chỉ có thể là chính thê làm.”
Lý Biện Đình cực kỳ chán ghét hất tay tỷ ta ra: “Ở chỗ bổn vương, thân phận địa vị chưa bao giờ là vấn đề, chỉ có kẻ có năng lực mới xứng đáng.”
Đích tỷ quỳ rạp trên mặt đất khóc lóc nói: “Thiếp từ nhỏ đã theo mẫu thân học hỏi chuyện chưởng gia, mới có năng lực đó, muội muội từ nhỏ đã rong ruổi bên ngoài, lấy đâu ra năng lực quản gia?”
Chaporia
Bình Luận (0)