20px

10

Hoắc Cảnh vốn là người chu toàn.

Mỗi lần ra ngoài với tôi, anh chưa từng để tôi tự về.

Lần này cũng không ngoại lệ.

Nhưng khi tôi xuống xe, anh đột nhiên giữ lấy cổ tay tôi.

Giọng anh trầm thấp:

“Châu Châu… tôi có thể hôn em một chút không?”

Gió đêm quá dịu dàng…

Khiến tôi có chút say.

Tôi khẽ gật đầu.

Anh nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên khóe mắt tôi.

Như chuồn chuồn lướt nước.

Mang theo sự kiềm chế… nhẫn nhịn… và cả tình cảm.

Tim tôi chưa từng đập nhanh đến vậy.

Hoắc Cảnh khẽ cười.

Sau khi tạm biệt anh, tôi mới thở phào nhẹ nhõm, quay người đi vào.

Nhưng ở phía sau một gốc cây…

Tôi nhìn thấy một người khiến sống lưng lạnh toát.

Hoắc Thâm đứng đó.

Ánh mắt sâu thẳm, không biết đã đứng nhìn bao lâu.

Anh ta trông rất chật vật.

Cánh tay phải cong lại một cách bất thường, chiếc áo sơ mi đen trên người cũng loang lổ vết sẫm màu.

“Châu Châu… tại sao em không kết hôn với anh nữa?”

Tôi siết chặt lòng bàn tay.

Cơn đau nhẹ giúp tôi tỉnh táo lại.

“Hoắc Thâm, tôi đã nói rất rõ rồi.”

“Chính anh là người ở bên Sở Thư, phản bội tôi trước… nên tôi mới không cần anh nữa.”

Nhưng Hoắc Thâm như rơi vào trạng thái cố chấp.

“Nhưng anh đã chia tay cô ta rồi… em không thể tha thứ cho anh một lần sao?”

Tôi nhận ra trạng thái của anh ta có gì đó không ổn.

Một tay giấu sau lưng, nhanh chóng gọi vào số liên lạc khẩn cấp.

Bề ngoài vẫn phải kéo dài thời gian với anh ta.

“Hoắc Thâm, anh và Sở Thư không phải chỉ một hai ngày.”

“Mà là bảy năm.”

“Trong bảy năm đó, anh có vô số cơ hội để chia tay cô ta… nhưng anh không làm.”

Nếu trong bảy năm đó, anh từng nghĩ đến tôi dù chỉ một lần…

Thì anh đã không tiếp tục với Sở Thư.

Nhưng anh không hề.

“Hoắc Thâm, anh không thể vừa tận hưởng cảm giác ngoại tình…”

“Vừa hưởng thụ tình yêu tôi dành cho anh.”

“Trên đời này… không có đạo lý đó.”

Không có.

Nhưng Hoắc Thâm vẫn cố chấp nhìn tôi.

“Không được… em không thể không yêu anh.”

“Em dựa vào cái gì mà không yêu anh?”

Tôi còn chưa kịp phản ứng

Hoắc Thâm đã dùng thuốc mê khiến tôi ngất đi.

Trước mắt tôi tối sầm lại…

Hoàn toàn không còn biết chuyện gì xảy ra.

Khi tôi tỉnh lại

Xung quanh chỉ còn bóng tối.

Không gian liên tục rung lắc.

Tôi bắt đầu sợ hãi.

Mỗi khi bị nhốt trong không gian kín…

Tôi lại nhớ đến ngày mẹ gặp chuyện…

Hơi thở tôi dần trở nên dồn dập.

Giọng nói của mẹ… như lại vang lên bên tai.

Bà nói:

“Châu Châu, con phải sống cho thật tốt… phải sống tốt hơn bất kỳ ai.”

“Châu Châu, Thẩm thị là mẹ để lại cho con, con phải giữ lấy… đừng để bố con lấy được.”

Khi đó tôi mới sáu tuổi.

Nhưng tôi nhớ rất rõ

Hôm ấy, phanh xe bị hỏng, chiếc xe lao xuống vách núi.

Mẹ ôm chặt tôi vào lòng.

Dùng chính cơ thể mình… bảo vệ tôi.

Một tuần sau, bố và đội cứu hộ mới tìm thấy tôi.

Không ai biết

Không thức ăn, không nước uống…

Tôi đã sống sót dưới đáy vực khắc nghiệt đó bằng cách nào.

Từ sau lần đó, tôi bắt đầu sợ bóng tối, sợ con người…

Sợ tất cả những thứ xa lạ.

Khi phát hiện tôi còn sống, trong mắt bố… thoáng qua một tia mất tự nhiên.

Mãi sau này tôi mới hiểu

Đó là sự bực bội vì kế hoạch không thành.

Hình ảnh mẹ toàn thân đầy m//áu, cố giữ tôi sống… lại hiện lên trước mắt.

Tôi không nhịn được, gõ mạnh vào chiếc thùng tạo tiếng động.

“Hoắc Thâm… cầu xin anh… thả tôi ra…”

Giọng Hoắc Thâm rất nhanh vang lên.

Vẫn dịu dàng, vẫn triền miên như cũ:

“Châu Châu, đừng sợ… em chịu đựng một chút, sẽ qua thôi.”

“Đừng sợ… chúng ta cùng đi, đến một nơi không ai quen biết, bắt đầu lại từ đầu.”

Anh ta còn nói rất nhiều…

Nhưng tai tôi đã bị ảo giác che lấp.

Tinh thần tôi đang sụp đổ.

“Hoắc Thâm… cầu xin anh… thả tôi ra… nếu không… tôi sẽ ch//ết mất…”

11

Hoắc Thâm vẫn luôn canh bên ngoài chiếc thùng.

Nghe thấy nhịp thở của Thẩm Châu thay đổi

Anh biết, cô đã tỉnh.

“Châu Châu, đừng sợ… chúng ta cùng đi…”

Sau khi làm tôi ngất đi, anh ta nhét tôi vào chiếc thùng mang theo.

Cuộc gọi tôi gọi cho Hoắc Cảnh… cũng bị anh ta cúp máy.

Ở đầu dây bên kia, Hoắc Cảnh liên tục hỏi có chuyện gì.

Nhưng Hoắc Thâm không hề để ý.

Anh ta vứt điện thoại đi.

Cũng ném hết những thứ có thể định vị trên người tôi.

Anh ta muốn mang tôi đi.

Anh ta đã liên lạc sẵn một chiếc tàu chui.

Chỉ cần lên tàu

Chúng tôi có thể rời khỏi Hải Thị mà không cần hộ chiếu, không ai hay biết.

Đến một nơi… không ai nhận ra chúng tôi.

Đến lúc đó

Châu Châu… sẽ chỉ có thể dựa vào một mình anh ta.

“Hoắc Thâm… thả tôi ra…”

Tôi vẫn không ngừng cầu xin.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...