20px

Sau đó ngồi xổm xuống, nhặt từng viên trân châu trên mặt đất lên.

Dường như luôn là vậy, trên hành trình của sinh mệnh, ta luôn gặp được những người bạn đồng hành khác nhau ở những thời điểm khác nhau.

Bọn họ sẽ cùng ta đi một đoạn đường, rồi lại rời đi.

Cuối cùng vẫn chỉ còn một mình ta độc bước.

Từng có thím hàng xóm thấy Thính Lan, tò mò hỏi ta, có phải Thính Lan là tướng công ta nhặt về không?

Ta đáp không phải.

Đệ ấy là người nhà ta nhặt được.

**16.**

Ta cất những viên trân châu nhặt được vào túi.

Dã Chi ngồi xổm bên cạnh, đôi mắt tròn xoe đảo quanh liên tục:

“Phục Linh, có phải nàng rất thích con cá thối đó không?”

Ta buộc chặt miệng túi:

“Sao lại nói vậy?”

Dã Chi quẫy quẫy cái đuôi xuống đất:

“Nàng giữ gìn nước mắt của hắn cẩn thận như vậy cơ mà. Lần trước nàng dẫn ta ra trấn, ta thấy thứ này bán được nhiều tiền lắm, vậy mà nàng chẳng nỡ bán.”

Ta ôm chàng lên đi ra ngoài:

“Chuyện này chẳng liên quan gì đến thích hay không thích. Trân châu của Thính Lan phẩm chất quá tốt, ta mà bán đi sẽ tự rước lấy rắc rối.”

Dã Chi liếm liếm cổ ta:

“Vậy nàng thích hắn nhiều hơn, hay thích ta nhiều hơn?”

Ta: ……

“Ta thích bản thân ta nhiều hơn.”

Dã Chi im bặt, cũng chẳng thèm chạy ra ngoài chơi, cứ lượn qua lượn lại quấn lấy chân ta.

Đến lần thứ ba cầm thuốc suýt giẫm phải Dã Chi, ta bèn lùa chàng ra ngoài, bảo chàng vào vại nghịch nước.

Dã Chi ỉu xìu nhìn ta một cái, lủi thủi ra cuộn tròn dưới bóng cây ngủ, giọng uể oải:

“Không thèm, trong vại nồng nặc mùi cá ươn.”

**17.**

Lúc đi ngủ vào ban đêm, Dã Chi vẫn còn ngoài sân đuổi bắt bóng mình.

Ta gọi chàng mấy tiếng, chàng đều vờ như không nghe thấy, nhất định không chịu vào.

Ta dứt khoát không gọi nữa, thổi tắt đèn dầu, trở mình nằm xuống.

Cơn buồn ngủ vừa ập đến, bên trong rèm trướng bỗng vang lên những tiếng sột soạt vụn vặt.

Một thân hình ấm nóng lặng lẽ không một tiếng động chui vào từ cuối chăn.

Tiến sát đến bên cạnh ta, đầu ngón tay mang theo sự cọ quậy đầy dò xét, khẽ khàng luồn vào trong áo lót của ta.

Ta lặng thinh một chốc, trở tay bắt lấy móng vuốt của chàng, bất đắc dĩ nhìn con hồ ly lần thứ hai hiện nguyên hình người trước mặt ta:

“Ngươi làm cái gì vậy?”

Dã Chi nâng mi, đáy mắt trong veo ngập tràn vẻ vô tội:

“Mùa xuân đến rồi, bản tính hồ ly…”

Ta tàn nhẫn vạch trần lời bao biện vụng về của chàng:

“Mùa xuân qua rồi, bây giờ là mùa hạ.

Dã Chi không chịu bỏ cuộc, cổ tay khẽ giãy giụa, ngón tay vẫn bướng bỉnh muốn luồn sâu vào trong, giọng điệu mang theo vài phần cố chấp lý lẽ hùng hồn:

“Hồ ly là vậy đó, thời gian dài lắm, từ mùa xuân có thể kéo dài đến tận mùa hạ cơ.”

Ta lại một lần nữa hất móng vuốt của chàng ra:

“Không được.”

Có lẽ giọng điệu của ta quá mức kiên quyết.

Dã Chi bỗng sững sờ, đáy mắt lập tức dâng lên làn sương mỏng, ươn ướt, tựa như cục bông bị nước mưa làm ướt sũng.

Chàng ấm ức vùi mặt vào hõm cổ ta, hơi thở ấm áp phả lên da thịt, nhè nhẹ cọ xát:

“Tại sao chứ? Nàng làm nương tử của ta đi, hai ta thành một đôi.”

Ta buồn cười nhìn cái đỉnh đầu đang cọ loạn xạ của chàng:

“Tại sao phải làm nương tử của ngươi?”

Dã Chi dần dần cọ từ cổ lên đến tai, thanh âm có chút dính dấp nũng nịu:

“Ta mới là người đến sau, hôm nay con cá đó đuổi ta, ta còn chẳng dám hé răng. Nếu nàng là nương tử của ta, hắn sẽ không thể đuổi ta đi được nữa.”

Ta dỗ dành chàng:

“Nhưng ta đâu có đuổi ngươi, đây là nhà của ta, đệ ấy đuổi ngươi đâu có tính.”

Dã Chi hừ hừ hừ quấn riết lấy ta, giữa những lọn tóc đen nhánh chợt nhô ra một đôi tai hồ ly đầy lông tơ, chiếc đuôi to xù cũng lặng lẽ vòng qua eo ta.

Chàng nắm lấy tay ta áp lên chóp tai mình, khóe mắt phiếm hồng, điệu bộ vừa đáng thương vừa câu nhân, đôi tai còn khẽ giật giật:

“Nàng không thích ta sao? Ta cho nàng sờ tai này…”

Ta không kìm được, đầu ngón tay lún sâu vào lớp lông tơ mềm mại ấy.

Chiếc đuôi quấn ngang eo ngày càng siết chặt, chóp đuôi không an phận luồn lách vào trong vạt áo ta.

Không khí dần trôi nổi một làn hương ngọt ngào như có như không, từng tia từng sợi quấn quýt lấy tứ chi trăm cốt, câu dẫn lòng người nóng rực, tâm trí cũng theo đó mà trở nên mơ hồ.

Một tia tỉnh táo đâm thủng màn sương mờ ảo, ta bóp lấy chiếc đuôi không an phận của Dã Chi, nghiến răng nói:

“Ngươi bỏ thứ gì ra đúng không?! Mau thành thật khai báo, bằng không sau này cấm không cho ăn gà nữa!”

Dã Chi chột dạ chớp chớp mắt, dùng ngón tay làm một thế tay biểu thị “chỉ một chút xíu thôi”:

“Thì… thì chỉ thả ra một chút xíu thể hương…”

“Thể hương gì?”

“… Mị hương…”

Ta bóp chặt đuôi chàng quăng ra ngoài chăn, nghiêm mặt răn dạy:

“Dã Chi, ta đã bảo sẽ không đuổi ngươi đi. Thính Lan cũng không có tư cách đuổi ngươi.

“Ngươi vẫn còn nhỏ, hoặc có lẽ bản tính của loài hồ ly các ngươi khác với con người. Nhân loại chúng ta chỉ khi nào có tình cảm ái mộ lẫn nhau mới có thể làm chuyện phong nguyệt.

“Đêm nay cấm không được leo lên giường ngủ, tự mình ra ngoài phơi sương cho tản hết mùi đi, sau này cũng không được dùng hình dạng con người để ngủ trên giường. Nghe rõ chưa?”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...