20px

Nhìn đống thảo dược không biết đến thuở nào mới làm xong, ta bất lực thở dài.

Nâng cằm Dã Chi lên, hôn một cái vào môi chàng, dỗ ngọt:

“Ngoan, ra ngoài chơi đi.”

Độ cong trên khóe môi Dã Chi càng sâu hơn, ngoan ngoãn đứng dậy bước đi, rồi vào phòng ôm ra một đống quần áo bỏ vào chậu.

Bắt đầu cầm chày đập thình thịch, thình thịch.

Hàng mày ta giật nảy liên hồi, muốn nói lại thôi.

Cốc, cốc, cốc.

Dã Chi mặt mày hớn hở chạy ra mở cửa.

**22.**

“Đệ đệ, đệ về rồi à? Mau vào ngồi đi.”

Ta bỏ nắm thảo dược xuống, vừa bước ra ngoài đã thấy Dã Chi đang nhiệt tình chào hỏi, cùng với sắc mặt xanh mét của Thính Lan.

“Hồ ly lẳng lơ, ngươi có bệnh à? Ai là đệ đệ của ngươi?”

Sự lạnh lùng của Thính Lan không hề dập tắt được sự nhiệt tình của Dã Chi, chàng kéo tay áo Thính Lan lôi vào trong:

“Ngươi là đệ đệ của Phục Linh, vậy thì cũng là đệ đệ của ta.”

Thính Lan giật mạnh tay áo về, cố đè nén ngọn lửa giận:

“Ta không phải đệ đệ của tỷ ấy.”

Dã Chi khó hiểu nhìn đệ ấy:

“Thế là ca ca sao? Ca ca cũng được. Từ nay trở đi, ngươi cũng là ca ca của ta.”

Thấy Thính Lan sắp bị chọc tức đến chết, ta vội vàng bước tới ngăn cản Dã Chi:

“Chàng trêu đệ ấy làm gì?”

Dã Chi ngoắc lấy ngón út của ta, lắc lắc:

“Đâu có. Ta theo nàng rồi, thì phải gọi người thân theo vai vế của nàng chứ.”

Ta: ……

“Ngươi có ý gì?”

Thính Lan đột ngột túm lấy cổ áo Dã Chi:

“Cái gì gọi là ngươi theo tỷ ấy?”

Dã Chi cười hề hề:

“Thì ý là ta là tướng công của Phục Linh đấy.”

“Ngươi…”

Mắt thấy nắm đấm của Thính Lan sắp giáng xuống mặt Dã Chi, trong tình thế cấp bách, ta tóm chặt lấy tay Thính Lan.

Ống tay áo bị ta kéo tuột xuống, để lộ ra những vết roi rướm máu bầm tím, đan chằng chịt vào nhau.

Đồng tử Thính Lan chợt co rụt lại, vội vàng rụt tay giấu ra sau lưng.

Ta kéo Dã Chi giấu ra sau lưng mình:

“Đệ thế này là… sao vậy?”

Hốc mắt Thính Lan lập tức đỏ ửng, giọng nói mang theo tiếng nức nở:

“Đệ muốn về nhà.”

Ta vươn tay định kéo bàn tay đệ ấy đang giấu sau lưng ra, muốn xem vết thương của đệ ấy:

“Vết thương của đệ từ đâu mà ra? Trần tiểu thư đối xử với đệ không tốt sao?”

Thính Lan đỏ rực đôi mắt nhìn ta, cố kìm cho những giọt lệ trong mắt không trào ra:

“Tỷ vẫn còn quan tâm đệ sao? Nếu tỷ thực sự quan tâm đệ, sao tỷ không đến xem đệ sống thế nào, lúc đó tỷ sẽ biết Trần tiểu thư đối xử với đệ tốt hay không tốt.

“Ta…”

Dã Chi từ phía sau lưng ta bước ra:

“Ngươi không có mồm à? Tốt hay không tự ngươi mở miệng mà nói chứ. Hơn nữa là do tự ngươi đòi bỏ đi, dựa vào đâu mà bắt Phục Linh phải đến tìm ngươi.”

Thính Lan không đoái hoài đến lời của Dã Chi, chỉ kiên định nhìn ta.

Ta có chút bất đắc dĩ, mở miệng hỏi đệ ấy:

“Vậy cô ta đối xử với đệ có tốt không?”

Những viên trân châu cuối cùng cũng rơi xuống, hết viên này đến viên khác:

“Không tốt. Nàng ta ngày nào cũng đòi trân châu. Đệ không khóc được, nàng ta liền đánh đệ.”

Ta chợt sững sờ:

“Vậy sao đệ không chịu về nhà?”

Thính Lan dùng ống tay áo quệt thô lỗ lên đôi mắt:

“Tỷ không đến tìm đệ, đệ nhất quyết không thèm về. Nào ngờ tỷ thực sự chẳng thèm đến tìm đệ…”

Dã Chi đứng bên cạnh trợn trắng mắt:

“Thần kinh.”

Tâm tư ta cũng vô cùng phức tạp:

“Thính Lan, mỗi người đều phải tự chịu trách nhiệm với bản thân mình. Đệ làm vậy người bị tổn thương chỉ có bản thân đệ mà thôi.”

Thính Lan lau vội giọt nước mắt vừa ứa ra:

“Đệ không quan tâm. Đệ muốn về nhà, tỷ đuổi con hồ ly chết tiệt này đi.”

Dã Chi nổi cáu: “Ngươi có bệnh à, ngươi có…”

Ta nắm lấy tay Dã Chi, ngăn lời chàng lại:

“Thính Lan, Dã Chi là tướng công của ta, ta sẽ không đuổi chàng ấy đi. Đệ cũng đừng về phủ họ Trần nữa, đệ quay về đi, nếu đệ không thể chấp nhận ta và Dã Chi, ta sẽ đưa đệ trở về biển cả. Đệ bơi xa một chút, sẽ không gặp phải những kẻ xấu xa nữa.”

Thính Lan khó có thể tin được nói:

“Tỷ thế mà lại vì hắn, không thèm đệ nữa sao?”

Ta nhìn đệ ấy, chân thành nói với đệ ấy:

“Không phải là không cần đệ, đệ vẫn luôn là người thân của ta, ta chỉ là đem quyền quyết định giao lại vào tay đệ.”

**23.**

Thính Lan quay trở về biển khơi rồi.

Ta chuẩn bị cho đệ ấy một số loại thuốc có thể xua đuổi bầy cá, nếu có gặp Giao nhân khác, hy vọng đối với Giao nhân cũng có tác dụng.

Dã Chi thì vô cùng hí hửng, liên tục vẫy tay chào Thính Lan, bảo đệ ấy rảnh rỗi thì năng về nhà chơi.

Thính Lan khựng lại một nhịp, rồi bơi tít mù nhanh hơn.

Dã Chi ngậm một cọng cỏ đuôi chó, miệng ngâm nga câu hát cùng ta sánh bước về nhà.

Chàng bỗng lấy cọng cỏ đuôi chó xuống, bước thụt lùi về phía sau, híp mắt cười bảo ta:

“Phục Linh, hôm qua ta đọc được một câu trong sách.”

“Câu gì?”

“Núi chẳng dời đi, ta cũng chẳng rời đi. Nàng ở nơi nào, núi ở nơi đó.”

-HẾT-

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...