“Không sao rồi, tên tội phạm đó đã bị bắt, sau này chị an toàn rồi, không cần lo bị trả thù nữa!”
Cậu ấy nói, lấy từ trong túi ra một chiếc điện thoại mới tinh, đặt cạnh gối tôi.
“Điện thoại cũ của chị bị ném hỏng rồi, cảnh sát đã mang đi.”
“Đây là tôi mua cái mới cho chị.”
“Cảm ơn cậu.”
Lúc cất tiếng, giọng tôi khàn đặc, Tạ Tê nghe vậy lập tức cau mày:
“Đừng nói chuyện vội, chị hôn mê hai ngày rồi, cổ họng khó chịu lắm đúng không, cứ từ từ thôi.”
Tôi gật đầu, đưa tay sờ túi váy, sau đó giật mình ngồi bật dậy khỏi giường bệnh.
“Giấy chứng nhận của bố tôi đâu?”
Vì dùng sức hơi mạnh.
Cái đầu đang được băng bó của tôi chao đảo.
Tôi kêu lên một tiếng đau đớn, suýt chút nữa lại ngất đi.
Tạ Tê hoảng hồn, vội vàng đỡ lấy tôi:
“Đừng gấp, đừng gấp, đều ở chỗ tôi đây.”
“Chị nằm xuống trước đã.”
Cậu ấy nhẹ nhàng đỡ tôi nằm xuống.
Lại vội vàng lấy từ trong túi ra sổ hộ khẩu của tôi và Bằng liệt sĩ của bố tôi.
“Chị xem, đều đang nằm ngoan ở đây này.”
“Lúc chị vào phòng phẫu thuật phải thay quần áo, tôi sợ mất nên cất giữ giúp chị.”
Cậu ấy vừa dứt lời, tôi thở phào nhẹ nhõm, nhưng chợt nhớ đến tay mình.
Tôi nhẹ nhàng nâng tay trái lên.
Mặc dù cả bàn tay đều đã được băng bó kín mít, nhưng tôi biết, ngón trỏ của tôi đã không còn nữa.
Khóe mắt dần đỏ hoe.
Sự tủi thân và đau buồn nhận ra muộn màng bắt đầu dâng lên trong lòng.
Mũi tôi cay xè, nước mắt không kìm được mà trào ra.
Từ nay về sau, tôi đã trở thành một người tàn tật.
Bao nhiêu năm phòng bị cẩn thận, cuối cùng vẫn không phòng được.
Tại sao Giang Độ lại điều vệ sĩ đi?
Tại sao anh ta không nghe điện thoại?
Nếu không phải tại anh ta.
Mọi chuyện căn bản sẽ không đi đến bước đường này!
Khóe mắt ấm nóng, Tạ Tê nhanh chóng đưa tay lên, dùng ngón cái lau đi giọt nước mắt cho tôi.
“Đừng khóc Thư Dao, chỉ là một ngón tay thôi, không ảnh hưởng đến cuộc sống đâu.”
Có lẽ cảm thấy an ủi như vậy không được ổn cho lắm.
Cậu ấy cụp mắt xuống, vội vàng bổ sung:
“Dù có ảnh hưởng tôi cũng sẽ giúp chị.”
Tôi im lặng một lát, hỏi:
“Sao cậu biết tôi bị bắt?”
Cậu ấy mím môi:
“Lần trước chị gọi nam người mẫu, người đến đáng lẽ không phải là tôi.”
“Là tôi đã bỏ tiền ra đổi chỗ với người kia.”
“Hôm đó tôi biết Giang Độ đối xử không tốt với chị, nên tôi đã âm thầm bảo vệ chị.”
“Không ngờ…”
Câu nói phía sau cậu ấy không nói hết.
Tôi nhìn cậu ấy:
“Tại sao cậu lại âm thầm bảo vệ tôi?”
Khóe miệng cậu nhếch lên một nụ cười khổ:
“Tôi biết chị không nhớ mà, hồi nhỏ tôi còn ở nhà chị hai ngày đấy.”
Tôi sửng sốt nhìn cậu ấy, cẩn thận quan sát tỉ mỉ.
Mới phát hiện ra trong ký ức của mình thực sự không có người nào như vậy.
Tạ Tê nhìn thẳng vào mắt tôi, chậm rãi kể lại:
“Năm đó lúc tôi bị bắt cóc đem bán, tôi mới tám tuổi, chính bố chị đã cứu tôi về.”
“Tôi là trẻ mồ côi, không có nơi nương tựa, bố chị đã cưu mang tôi ở lại nhà vài ngày, rồi tìm người nhận nuôi tôi.”
“Chị không nhớ tôi cũng là bình thường, dù sao lúc đó, chị luôn chạy theo sau lưng Giang Độ mà.”
Giọng cậu ấy dần nhỏ lại, nghe mà lòng tôi xót xa.
Chuyện lúc nhỏ, tôi thực sự không nhớ nhiều nữa.
Bố tôi đã giúp đỡ rất nhiều người.
Thực ra không chỉ có trẻ con, ngay cả người lớn ông cũng từng cưu mang không ít.
Lúc đó nhà tôi và nhà họ Giang là hàng xóm đối diện nhau.
Mối quan hệ giữa bố tôi và chú Giang lại rất thân thiết.
Tôi và Giang Độ ngày nào cũng chạm mặt nhau, dần dần thân quen.
Anh lớn hơn tôi tám tuổi, luôn chững chạc và trầm ổn hơn tôi.
Vì thông minh lại cực kỳ nề nếp, nên thành tích học tập của anh rất xuất sắc.
Rất nhiều bài vở của tôi đều do anh kèm cặp.
Hồi nhỏ, anh hay gọi tôi là “Em gái Thư Dao”.
Tôi cũng luôn chạy lẽo đẽo theo sau mông anh.
Mãi đến sau mười tám tuổi, anh không còn gọi tôi là em gái Thư Dao nữa, tôi cũng không gọi anh là anh Giang Độ nữa.
Nếu bây giờ nhớ lại tôi đã thích anh từ khi nào.
Chắc có lẽ là lúc anh lần đầu tiên gọi tôi là “Thư Dao”.
Hôm đó trời nắng đẹp, bố tôi và chú Giang đi làm nhiệm vụ.
Anh gõ cửa nhà tôi, bảo kỳ thi đại học kết thúc rồi, thành tích của tôi khá tốt nên anh sẽ dẫn tôi đi dã ngoại.
Tôi vui vẻ hớn hở đi chuẩn bị đồ đạc, anh liền nắm lấy cổ tay tôi.
Khóe mắt đuôi mày đều ngập tràn nụ cười cưng chiều:
“Anh chuẩn bị cả rồi, Thư Dao.”
Tôi sững sờ đứng tại chỗ, lắng nghe nhịp tim ngày một nhanh của mình, cảm giác như từng lỗ chân lông trên cơ thể đều giãn ra.
Tôi chưa bao giờ thấy tên mình lại nghe hay đến thế.
Hay có lẽ vì từ chính miệng anh nói ra, nên nó luôn có chút khác biệt.
Hôm đó chúng tôi chơi rất vui, lúc kết thúc đi về nhà, tôi hỏi anh:
“Giang Độ, anh có bằng lòng ở bên em cả đời không?”
Giọng anh chứa đầy ý cười:
“Anh sẽ cố gắng.”
Thời gian trôi qua thật nhanh.
Thoắt cái, tôi đã hai mươi lăm tuổi, còn Giang Độ đã ba mươi ba.
Giữa chúng tôi không chỉ thay đổi về tuổi tác, mà còn là tình cảm.
Kéo những dòng suy nghĩ hỗn độn quay về thực tại, tôi chậm rãi mở miệng:
“Trước đây, quả thực trong mắt tôi chỉ có Giang Độ.”
“Nhưng sau này sẽ không thế nữa.”
“Thư Dao…”
“Rầm——”
Tạ Tê vừa định nói thì cửa phòng bệnh bị người ta đẩy mạnh vào.
Một luồng khí lạnh ùa vào.
Đứng ở cửa, sắc mặt Giang Độ trắng bệch, thở hồng hộc.
Chỉ liếc nhìn tôi một cái, hốc mắt anh đã đỏ ửng.
12.
Bầu không khí trong phòng bệnh dần trở nên khó xử và vi diệu.
Sắc mặt Tạ Tê trầm xuống, nhìn chằm chằm Giang Độ.
Còn Giang Độ không thèm liếc cậu lấy một cái, bước những bước nặng trĩu đến bên giường bệnh.
“Anh xin lỗi Thư Dao, anh không nên điều vệ sĩ đi.”
“Nếu không xem tin tức, anh còn không biết em đã xảy ra chuyện…”
Anh giống như một đứa trẻ làm sai, giọng điệu dè dặt, mang theo sự lấy lòng:
“Hôm đó là lỗi của anh, anh không nên đi tìm Hạ Thanh Đường mà để em ở lại một mình, đều tại anh.”
Tôi chưa kịp mở miệng, Tạ Tê đã đứng dậy.
Sau đó “bốp” một tiếng, giáng một cú đấm thật mạnh vào mặt Giang Độ.
Giang Độ bị đánh loạng choạng một bước, khóe miệng rách ra.
Ánh mắt anh tối lại, đáy mắt nhuốm một tia tự giễu, không hề đánh trả.
“Thư Dao, chuyện này đều tại anh, là anh không bảo vệ tốt cho em.”
“Em nói muốn bồi thường gì, muốn trừng phạt thế nào, anh đều nhận hết.”
Tôi vẫn không nói lời nào.
Tạ Tê cười khẩy:
“Bồi thường? Anh lấy cái gì ra mà bồi thường?”
“Là Hạ Thanh Đường tiết lộ thông tin cho bọn bắt cóc, tôi bây giờ nghi ngờ cô ta cố tình giả vờ bị quấy rối.”
“Để anh điều vệ sĩ đi cũng là cố ý, anh lấy cái gì ra bồi thường?”
Hàng lông mày Giang Độ nhíu chặt, đây là lần đầu tiên ánh mắt anh rơi trên người Tạ Tê.
Chắc hẳn đã điều tra về thân phận của Tạ Tê, anh không hỏi gì thêm, chỉ lạnh lùng nói:
“Cậu có bằng chứng gì?”
“Điều vệ sĩ đi là lỗi của tôi, nhưng Thanh Đường luôn ở cạnh tôi suốt thời gian đó, làm sao cô ấy có thể tuồn tin cho bọn bắt cóc được?”
“Chuyện nào ra chuyện đó, người làm sai là tôi, cậu đừng…”
“Nói xong chưa?”
Tôi thực sự không muốn nghe thêm nữa.
Nhìn dáng vẻ anh ta thề thốt bênh vực cho Hạ Thanh Đường.
Lửa giận trong lòng tôi nghẹn ứ, một luồng nghẹn ngào mắc kẹt nơi lồng ngực không lên không xuống được.
Muốn đánh anh ta nhưng không có sức để động tay.
Muốn chửi anh ta lại cảm thấy không cần thiết, phí thời gian.
Cực kỳ khó chịu.
Tôi lạnh lùng nói:
“Nói xong rồi thì anh có thể cút.”
“Thư Dao, em đừng giận…”
Ánh mắt Giang Độ thoáng thất thần, theo bản năng muốn đưa tay ra kéo tay tôi.
Kết quả chỉ vừa chạm vào, tôi đã đau đến tái xanh mặt mũi, hít sâu một hơi.
Đồng tử Giang Độ co rụt lại, cuối cùng cũng nhìn thấy vết thương của tôi.
Tạ Tê kéo phắt anh ta ra, tức giận quát:
“Chị ấy bị thương rồi, mắt anh mù à?”
Giang Độ luống cuống há miệng, sắc mặt càng trắng bệch hơn:
“Chuyện, chuyện này là sao?”
“Là bọn bắt cóc làm đấy, vì anh không nghe điện thoại nên bọn chúng đã chặt đứt một ngón tay của Thư Dao.”
“Anh còn muốn biết gì nữa?”
Tạ Tê tức điên, bước tới túm chặt lấy cổ áo Giang Độ, nghiến răng:
“Đồ súc sinh nhà anh, cưới Thư Dao về lại không đối xử tốt với chị ấy.”
“Bây giờ xảy ra chuyện rồi anh chạy tới sám hối, có ích lợi gì không?”
Sắc mặt Giang Độ thay đổi hẳn, đẩy Tạ Tê ra rồi nhào tới trước giường bệnh:
“Thư Dao, tay em… Anh không biết, anh thực sự không biết!”
“Em gọi điện thoại cho anh lúc nào? Anh căn bản không hề nhận được!”
Nói rồi, như muốn chứng minh điều gì đó.
Anh luống cuống lấy điện thoại ra cho tôi xem:
“Em xem, căn bản không có lịch sử cuộc gọi, anh thực sự không nhận được điện thoại của em!”
“Biết rồi.”
Giọng tôi nhàn nhạt, đối lập hoàn toàn với cảm xúc kích động của anh, càng không chút gợn sóng:
“Anh đi đi, chuyện ly hôn nhớ đưa vào lịch trình.”
“Chuyện lần này không cần nói thêm nữa.”
“Thư Dao, anh…”
“Chát!”
Anh còn muốn nói gì đó, bị tôi vung tay tát một cái thật mạnh cắt ngang.
Đánh anh xong, tay tôi cũng nhói đau.
Vì dùng sức quá mạnh, trước mắt hơi hoa lên.
Đầu Giang Độ lệch sang một bên, kinh ngạc đến nửa ngày cũng không quay lại nhìn thẳng.
Ngực tôi phập phồng, cảm xúc dần trở nên kích động:
“Chuyện này tôi đã không tính toán nữa, chỉ muốn nhanh chóng ly hôn, anh còn muốn thế nào?”
“Anh sai rồi anh sai rồi, anh sai rồi thì có thể thay đổi được gì không? Anh nói anh sai rồi, là ngón tay tôi có thể mọc lại được sao!”
Càng nói tôi càng giận, tôi giơ bàn tay trái đang băng bó lên, dùng tay phải tháo dải băng gạc.
“Tôi cho anh xem, xem thử vì anh không nghe điện thoại mà ngón tay tôi đã bị chặt đứt như thế nào!”
“Thư Dao, đừng như vậy, đừng như vậy…”
Giang Độ vội giữ chặt lấy tôi, cả giọng nói lẫn lực tay đều run rẩy dữ dội.
Giống như vô cùng sợ hãi, anh nắm lấy cổ tay tôi rồi quỳ sụp xuống, mặt mày tái mét:
“Anh không nói nữa, không nói nữa có được không?”
“Đừng tháo ra, anh xin lỗi…”
Nhìn dáng vẻ cầu xin lộn xộn, hèn mọn của anh, tôi bỗng thấy nực cười.
Giống làm sao.
Giống hệt dáng vẻ của tôi ngày trước.
Sau khi kết hôn, tôi cầu xin anh về nhà nhiều hơn, cầu xin anh đừng để tôi vò võ một mình phòng không gối chiếc.
Tôi nói tôi yêu anh, không thể sống thiếu anh.
Nói tôi sai rồi, không nên thừa dịp anh không chú ý mà ôm anh, sau này tôi không dám nữa.
Cái dáng vẻ hèn mọn cầu xin lộn xộn đó, giống hệt anh của bây giờ.
Khi đó, anh giữ tư thái của kẻ bề trên, cao cao tại thượng:
“Thư Dao, em là con gái, giữ ý tứ một chút đi.”
…
Tôi không muốn nhớ lại những chuyện đã qua đó nữa, nên cố gắng kìm nén cảm xúc, nhắm mắt lại:
“Cút đi, đừng liên lạc với tôi nữa.”
“Đợi tôi xuất viện, hẹn gặp ở cục dân chính.”
Giang Độ vẫn nắm lấy cổ tay tôi, nghe vậy những giọt nước mắt kìm nén bấy lâu chợt rơi xuống.
Anh vẫn không chịu đứng lên, dù tôi đã nói đến thế, vẫn không muốn buông tay.
Mãi cho đến khi Tạ Tê thực sự không nhìn nổi nữa, kéo phắt anh ta lên.
“Anh nghe không hiểu tiếng người à?”
“Thư Dao bảo anh cút đi kìa!”
Sắc mặt Giang Độ lập tức sầm xuống, giọng lạnh đến đáng sợ:
“Vừa nãy tao không đánh trả là vì tao biết mình có lỗi.”
“Nếu mày còn làm vậy tao sẽ không khách sáo đâu.”
“Thư Dao là vợ tao, chuyện của chúng tao chưa đến lượt mày quản!”
Tạ Tê cười khẩy:
“Vợ anh? Vậy anh bảo vệ cô ấy tốt chưa?”
“Nếu không phải tôi kịp thời báo cảnh sát, cô ấy bây giờ không biết đã ra sao rồi.”
“Trong mắt anh chỉ có Hạ Thanh Đường kia thôi, có thể đừng đến đây làm cô ấy ghê tởm nữa được không!”
“Nhưng tôi…”
“Đủ rồi!”
Tôi đau đầu dữ dội, lạnh lùng ngắt lời cuộc cãi vã của hai người.
“Tạ Tê, nếu Giang Độ không đi thì gọi bảo vệ đi.”
Nói rồi, tôi xoay người lại.
Không nhìn bất kỳ ai trong số họ nữa.
Căn phòng bệnh chìm trong im lặng một lúc.
Một lát sau, tiếng bước chân nặng nề vang lên.
Giang Độ rời đi.
Tạ Tê ngồi lại chỗ cũ, khẽ hỏi tôi:
“Vẫn ổn chứ?”
Tôi nghe ra sự quan tâm trong lời nói của cậu ấy, càng chắc chắn biểu hiện vừa rồi của cậu không giống như muốn báo ân.
Xoay người lại, tôi nhìn thẳng cậu ấy, vào thẳng vấn đề:
“Tạ Tê, tôi không cần cậu vì bố tôi mà chăm sóc tôi.”
“Chuyện của Giang Độ, tôi không muốn trải qua lần thứ hai.”
Cậu ấy khẽ giật mình, sau đó ánh mắt trở nên chân thành:
“Chị yên tâm, tôi không phải là Giang Độ.”
Chaporia
Bình Luận (0)