Vứt Bỏ Tra Nam/Chương 9C. 9
20px

Chẳng cần nghĩ cũng biết ai làm. Người hận anh thấu xương như vậy, ngoài Ôn Cảnh Mạn ra không có người thứ hai. Mẹ Cố cũng đến, nhưng bà không hề đồng cảm:

“Đáng đời. Nếu anh chịu sống tử tế với Mạn Mạn thì đâu ra nông nỗi này. Kết cục hôm nay đều do anh tự làm tự chịu!”

Cố Tư Niên cụp mắt cười lạnh. Đúng vậy, anh chẳng trách được ai, chỉ trách bản thân mình.

Không ai có thể yêu anh mãi mãi, dù là tình thân hay tình yêu. Vì sức ảnh hưởng quá lớn, cấp trên yêu cầu điều tra trọng điểm.

Ngay tối đó, Cố Tư Niên bị đưa về đồn cảnh sát.

Tại đây, anh gặp lại người quen cũ: Thẩm Trường Khanh.

Cả hai vốn là những đứa con cưng của trời, có lẽ chưa bao giờ nghĩ mình lại có ngày thảm hại thế này.

Thấy Cố Tư Niên vào, Thẩm Trường Khanh cười sảng khoái: “Vào đây làm bạn với tôi sao? Tôi đã nói rồi, Mạn Mạn không còn chút hy vọng nào vào anh nữa đâu, nếu không cô ấy đã chẳng phơi bày anh trước truyền thông. Cố Tư Niên, anh thua rồi.”

Cố Tư Niên nhìn anh ta với ánh mắt lạnh lẽo: “Thẩm Trường Khanh, quên chưa nói cho anh biết, bằng chứng mà mẹ tôi tố cáo anh là do Mạn Mạn đưa đấy.”

Sắc mặt Thẩm Trường Khanh lập tức biến đổi. Anh ta nghĩ đến rất nhiều khả năng, nhưng duy nhất chưa từng nghĩ là cô.

“Cố Tư Niên, anh đừng có lừa tôi.”

“Lừa anh hay không tự anh biết rõ. Mẹ tôi chỉ là phụ nữ hào môn, sao hiểu biết nhiều đến thế. Nhiều bằng chứng như vậy, thậm chí cả những chuyện từ vài năm trước, nếu không phải Mạn Mạn thì còn ai hiểu anh đến thế nữa? Thẩm Trường Khanh, dù sao tôi và cô ấy cũng từng có danh nghĩa vợ chồng, còn anh trong mắt cô ấy chỉ còn lại hai chữ ‘tra nam’ mà thôi.”

Lời nói của Cố Tư Niên đâm trúng tim đen Thẩm Trường Khanh, anh ta giơ tay đấm mạnh một cú vào mặt đối phương.

Cố Tư Niên cũng chẳng nể nang, lập tức đánh trả: “Thẩm Trường Khanh, chuyện anh cài Lâm Thiến Thiến bên cạnh tôi tôi còn chưa tính sổ. Giờ nợ mới nợ cũ, tính một thể luôn!”

Hai người đàn ông bình thường vốn kiệm lời giờ đây lao vào ẩu đả trong đồn cảnh sát, cho đến khi nhân viên trực ban vào can ngăn và tách họ sang hai phòng khác nhau.

Cả hai đều bị đánh đến bầm dập. Bên ngoài, nhà họ Thẩm và nhà họ Cố đang dùng mọi mối quan hệ để bảo lãnh họ ra.

Thụy Sĩ.

Ôn Cảnh Mạn tuy không ở trong nước nhưng nắm rõ mọi tình hình. Dù sao đó đều là kẻ thù, cô có quyền biết kết cục của họ.

Nhưng cô cũng hiểu, thế lực nhà họ Thẩm và nhà họ Cố không nhỏ, những việc cô làm chỉ gây ảnh hưởng chứ chưa thể khiến họ sụp đổ hoàn toàn.

Những nữ chính “vả mặt” cực sướng trong tiểu thuyết chỉ tồn tại dưới ngòi bút tác giả, cô là người bình thường, và kết quả hiện tại đã là mức báo thù lớn nhất cô có thể làm.

Hôm nay, Thụy Sĩ có tuyết rơi nhẹ. Ôn Cảnh Mạn đóng cửa tiệm hoa, mua một miếng đất trong nghĩa trang.

Tuy mẹ cô không để lại tro cốt, cô vẫn lập một ngôi mộ di vật để sau này có nơi cúng bái. Cô quỳ xuống, lau sạch bụi bẩn trên bia mộ.

“Mẹ, con ly hôn Cố Tư Niên rồi.

“Cố Tư Niên hay Thẩm Trường Khanh cũng vậy, họ chẳng yêu ai ngoài chính mình, lúc nào cũng đặt lợi ích lên trên hết. Là con vô dụng, không giữ nổi tro cốt của mẹ, nhưng mẹ yên tâm, từ nay về sau con sẽ không yếu đuối nữa. Nếu kiếp sau mẹ vẫn muốn nhận con, chúng ta lại làm mẹ con nhé.”

Cô dập đầu thật mạnh, cho đến khi đầu gối tê cứng mới lảo đảo đứng dậy. Vừa định rời đi, cô gặp một người phụ nữ ở cửa.

“Bác sĩ Ôn, là cô phải không?”

Ôn Cảnh Mạn ngoảnh lại, thấy người này quen quen nhưng không nhớ gặp ở đâu. “Xin lỗi, cô là…?”

Người phụ nữ thấy cô không phủ nhận thì vui mừng khôn xiết: “Bác sĩ Ôn, đúng là cô rồi! Chắc cô không nhớ tôi, chồng tôi từng là bệnh nhân của cô. Lúc trước cuộc sống vợ chồng chúng tôi có chút trục trặc, may nhờ cô chữa khỏi cho anh ấy. Sau này chồng tôi sang Thụy Sĩ làm việc nên tôi cũng định cư theo. Không ngờ cô cũng ở đây. Cô đến đây viếng người thân sao?”

Ôn Cảnh Mạn thoáng buồn: “Là mẹ tôi.”

Người phụ nữ vội xin lỗi: “Bác sĩ Ôn, xin lỗi vì đã gợi lại chuyện buồn của cô.”

Ôn Cảnh Mạn mỉm cười: “Không sao, chuyện đã qua rồi, con người không thể cứ sống mãi trong quá khứ. Chúc mừng cô và chồng đã hạnh phúc.”

“Nếu cô không gọi tôi là bác sĩ Ôn, có lẽ tôi đã quên mất mình từng là bác sĩ rồi.”

Người phụ nữ kinh ngạc: “Từng? Giờ cô không làm bác sĩ nữa sao?”

Có lẽ vì đã im lặng quá lâu, lại gặp được người đồng hương ở nơi đất khách, Ôn Cảnh Mạn cảm thấy rất hào hứng: “Nếu có thời gian, tôi mời cô uống cà phê, rồi sẽ kể cô nghe.”

Hai người tìm đến một quán cà phê. Ôn Cảnh Mạn kể lại toàn bộ những gì mình đã trải qua.

Cô cứ ngỡ khi nhắc lại chuyện cũ, mình sẽ đau lòng, sẽ buồn bã.

Nhưng kỳ lạ thay, những cảm xúc đó không hề đến. Cô kể lại mọi chuyện như thể đang tường thuật chuyện của ai đó.

Ôn Cảnh Mạn nghĩ, có lẽ mình đã thực sự buông bỏ rồi.

Người phụ nữ gốc Hoa đó tên là Khương Đường. Sau khi nghe xong câu chuyện của Ôn Cảnh Mạn, Khương Đường đã thầm rủa xả tổ tiên mười tám đời của hai gã đàn ông tồi tệ kia.

“Bác sĩ Ôn, một người tốt như cô không nên bị hai tên rác rưởi đó làm lỡ dở.”

“Y thuật của cô lừng danh khắp cả nước, cô không thể vì bọn họ mà từ bỏ nghề nghiệp mình từng yêu thích nhất được.”

Ôn Cảnh Mạn thở dài bất lực: “Không phải tôi muốn từ bỏ, chỉ là sau chuyện lần trước, bằng hành nghề của tôi đã bị thu hồi rồi, muốn làm bác sĩ cũng khó.”

Khương Đường nắm chặt tay cô:

“Bác sĩ Ôn, ai bảo cứ phải về nước mới làm bác sĩ được? Thụy Sĩ cũng rất thiếu nhân tài như cô. Nếu cô đã định cư ở đây, sao không thi lấy bằng bác sĩ tại đây? Quên chưa nói với cô, chồng tôi cũng làm trong ngành y, nếu cô đồng ý, tôi có thể nhờ anh ấy hỏi giúp.”

Ánh mắt Ôn Cảnh Mạn khẽ động, cô gật đầu: “Được, vậy làm phiền cô hỏi giúp tôi. Cô nói đúng, bác sĩ là nghề tôi yêu nhất, tôi không nên từ bỏ. Khương Đường, cảm ơn cô.”

Trước đây, Ôn Cảnh Mạn cảm thấy tương lai mờ mịt, nhưng giờ cô đã nhìn rõ rồi. Cô sẽ tiếp tục theo đuổi ước mơ, không vì bất kỳ ai hay bất kỳ việc gì mà dừng bước.

Bắc Kinh.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...