20px

Từ đó về sau, hắn không cho ta đến hiện trường nữa.

Ta cười lạnh: “Ai gia là thái hậu, đương nhiên phải cùng dân chịu khổ, ái khanh sao lại ngăn cản?”

Chu Cảnh Hòa sắc mặt tái nhợt nhìn ta.

Hắn quỳ xuống, quỳ phục bên chân ta, giọng run rẩy: “Xin người.”

“Đừng lấy thân mạo hiểm nữa.”

“Ta sợ.”

Câu cuối cùng, hắn đã nghẹn ngào.

Ta cũng sợ.

Sợ đạo di chiếu kia.

Ngày giỗ của Ngụy Chương.

Ta uống rượu say trước bài vị hắn.

Cung nữ khuyên không nổi, cuối cùng gọi Chu Cảnh Hòa đến.

Trước bài vị của Ngụy Chương.

Ta một tay ôm lấy hắn, yếu đuối đáng thương:

“Chu Cảnh Hòa, nếu không có đạo di chiếu kia thì tốt rồi.”

“Ta thích ngươi, muốn cùng ngươi sống yên ổn.”

“Ngươi giao di chiếu ra, ta cũng không làm thái hậu nữa.”

“Chúng ta bỏ trốn.”

Ta kiễng chân hôn hắn.

Hắn lại bình thản nói: “Nếu thái hậu thật sự có thể buông bỏ vinh hoa phú quý, cũng không cần phải sợ đạo di chiếu đó.”

Đáng ghét thật.

Nhưng ta vẫn còn một chiêu cuối cùng.

Ta sai tâm phúc âm thầm liên lạc với một đám sơn phỉ.

Sơn phỉ nhận tiền, trên đường chúng ta quay về Giang Nam liền gây loạn.

Trong ánh đao kiếm chớp lóe.

Ta ôm chặt lấy Chu Cảnh Hòa.

Đỡ cho hắn một mũi tên tẩm độc, bản thân lại hấp hối.

Hắn nắm chặt tay ta, lòng bàn tay lạnh buốt.

Ta nhắm mắt: “Chu Cảnh Hòa, ta sắp chết rồi.”

Hắn vẫn không nói gì.

Ta dè dặt hôn nhẹ lên mu bàn tay hắn.

Lại phát hiện, trong tay không biết từ lúc nào đã có thêm một tờ giấy.

Là di chiếu.

Ánh mắt Chu Cảnh Hòa rơi trên gương mặt tái nhợt của ta.

Hắn nhìn thấy niềm vui điên cuồng nơi đáy mắt ta, giọng nhẹ như kim châm: “Mau uống giải dược đi.”

“Ngươi thắng rồi.”

Hoàn hồn lại.

Ta ngoan ngoãn nói: “Thần thiếp và Chu đại nhân, đồng tâm hiệp lực, phò tá tân đế, xử lý triều chính.”

Ngụy Chương nhìn ta thật sâu.

Không biết là tin hay không tin.

Hắn chỉ cười lạnh: “Mặc kệ kiếp trước các ngươi thế nào, kiếp này, trẫm sẽ không chết yểu.”

“Thẩm Lan Thù, ngươi chỉ có thể là hoàng hậu của trẫm.”

Ta ngoan ngoãn đáp một tiếng.

Ngụy Chương từ trong thai đã mang bệnh phổi.

Vốn không nghiêm trọng.

Kiếp trước, hắn ngoài ý muốn rơi xuống nước, mới khiến phong hàn nhập thể, nên mới qua đời sớm.

Cho nên, hắn quả thật có tư cách nói những lời đó.

Nhưng hắn không biết.

Kiếp trước ta từng hỏi thái y.

Khói bụi, cũng là nguyên nhân quan trọng khiến bệnh phổi phát tác.

Trận hỏa hoạn kia không phải do Thẩm Hòa phóng.

Là ta vu oan cho nàng.

Ngày ta sinh nở.

Ngụy Chương phát bệnh.

Hắn chưa kịp nhìn cặp long phượng thai kia một lần, đã ngất lịm.

Thái y nói hắn không sống được bao lâu nữa.

Ta lau nước mắt, ôm con quỳ trước mặt hắn.

Phi tần theo ta cũng quỳ kín cả điện.

Ngụy Chương chậm rãi tỉnh lại, nhìn tấm màn sa lay động, khàn giọng cười: “Tất cả lui ra.”

“Hoàng hậu ở lại.”

Hắn nhìn ta, trong mắt nửa đau đớn, nửa phẫn nộ: “Vì sao?”

“Thẩm Hòa đã chết rồi, không ai có thể uy hiếp vị trí của ngươi nữa.”

“Lan Thù, vì sao ngươi vẫn muốn giết trẫm?”

Hốc mắt hắn đỏ lên, cười lạnh: “Ngươi không sợ trẫm ban một đạo thánh chỉ, bắt ngươi chôn theo sao?”

Ta không chút sợ hãi nhìn hắn.

“Thần thiếp chết rồi, hai đứa trẻ đó phải làm sao?”

“Phụ chính đại thần kiếp trước đã bị bệ hạ giáng làm thứ dân rồi. Ngoài thần thiếp ra, bệ hạ hiện tại đã không còn ai có thể phó thác.”

Ngụy Chương hằn học nhìn ta.

Khóe mắt trượt xuống một giọt lệ, nhưng bị ta lau đi.

Hắn nhắm mắt, khẽ gọi khuê danh của ta: “Lan Thù…”

Giống như kiếp trước.

Ta nắm tay hắn, đau xót nói: “Thần thiếp đã cho người nhặt thi thể của trưởng tỷ về rồi.”

“Người yên tâm, thần thiếp sẽ chôn hai người cùng một chỗ.”

Ngụy Chương khàn giọng: “Trẫm không muốn hợp táng với nàng ta.”

“Ngươi là thê tử của trẫm, ngươi nên chôn cùng trẫm.”

“Lan Thù, ngươi không được chôn cùng người khác, trẫm sẽ đợi ngươi, Lan Thù, đừng hận trẫm nữa…”

Ta lặng lẽ đưa tay đặt lên mũi hắn, lòng bàn tay lạnh lẽo.

Hắn giãy giụa dữ dội, hô hấp càng lúc càng yếu, cuối cùng tan biến dần trong lòng bàn tay ta.

Ta từng oán hận hắn.

Nhưng chút oán hận nông cạn đó, đã sớm trong bốn mươi năm làm thái hậu, lặng lẽ tan biến.

Ngược lại, ta thậm chí còn cảm thấy hắn có chút đáng thương.

Đăng cơ chưa đầy một năm.

Ngay cả một đứa con ruột cũng không để lại.

Thành vương bại khấu.

Là hắn vô năng.

Ta đứng dậy, đẩy cửa ra.

Người đàn ông quỳ ngoài điện, cúi đầu trước ta.

Hắn gọi ta: “Thái hậu nương nương.”

Ta muốn nói gì đó.

Nhưng cổ họng lại nghẹn lại.

Kiếp trước.

Vốn dĩ ta không cần phải giết Chu Cảnh Hòa.

Nhưng hắn ở triều, uy vọng quá cao.

Hắn không chết, trong lòng ta mãi không yên.

Hắn không chết, trên triều đình sẽ có một nửa người đứng về phía đối lập với ta.

Di chiếu đã lừa được tới tay.

Ta ban cho Chu Cảnh Hòa một chén rượu độc.

Hắn dường như sớm đã nghĩ đến ngày này, cười lạnh:

“Không hâm nóng lại rồi ban cho thần sao?”

Chưa kịp để ta trả lời.

Hắn kéo ta vào lòng, mặt không biểu cảm cúi đầu hôn xuống.

Ngay khi ta gần như nghẹt thở.

Hắn buông ta ra, nâng chén rượu độc, từ xa kính ta:

“Thái hậu, chúc người sống lâu trăm tuổi.”

Những điều đã hứa với Chu Cảnh Hòa ở kiếp trước, ta đều đã làm được.

Kiếp này.

Ta có thể cùng hắn sống lâu trăm tuổi rồi.

Thật tốt.

-HẾT-

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...