20px

43

Trong quán bận xong, tôi mới đi rửa tay rồi ra ngoài gặp anh.

“Anh tới đây làm gì?”

Giọng điệu của tôi rất không tốt.

Lục Yến chậm rãi đứng thẳng dậy, “Nếu không tới, bà xã lại chạy mất.” Anh nhìn bộ đồng phục làm việc trên người tôi, “Không mệt à?”

Tôi vô cớ lại nhớ tới tối qua.

Buột miệng nói: “Anh còn không biết ngại mà nói! Khi nào đi Cục Dân chính, tôi lúc nào cũng rảnh.”

Lục Yến như bị điếc, không đáp mà hỏi ngược lại: “Người đàn ông lúc nãy là ai?”

Dòng suy nghĩ của tôi khựng lại.

Tôi nhìn anh hồi lâu, rồi hỏi đầy mất tự nhiên: “Lục tổng, anh có tâm sự gì à?”

Lần này anh không điếc nữa.

Lục Yến bày ra vẻ mặt như thể tôi còn chưa đủ rõ sao, “Không thì sao? Trong thư tình viết là thích, ngoài miệng lại bảo không thích, tôi nghĩ suốt cả đêm, sợ em cho rằng tôi nông cạn, ngày nào cũng nghĩ cách tặng hoa tặng kim cương, em không nhìn ra là tôi đang theo đuổi em à?”

Tôi chớp mắt thật chậm, tiêu hóa lời anh nói.

Có vài món quà, bây giờ vẫn còn đặt trên bàn làm việc của tôi, chưa kịp mở ra.

Không nói rõ được là cảm giác gì.

Giống như cô gái mười bảy tuổi năm ấy, đang điên cuồng đánh trống trong tim, từng hồi từng hồi vang dội.

Tôi chậm rãi cau mày, “Anh… tìm được thư tình của tôi, không nói cho tôi biết thì thôi, còn đọc nữa à?!”

“…”

44

Sao có người lại có thể làm tới mức này chứ.

Tôi hậu tri hậu giác, đơn phương chiến tranh lạnh, giờ khiến chính mình không xuống nước nổi.

Nhưng sang ngày hôm sau.

Lục Yến lại gọi điện tới.

“Cùng ăn tối nhé?”

Tôi mím môi, “Ăn gì?”

Lục Yến nghĩ một chút, “Thư tình anh đặt trên bàn em rồi.”

Đã tới giờ tan làm.

Trong văn phòng mọi người đều đi hết rồi.

Tôi từ nhà vệ sinh quay về, quả thật nhìn thấy trên bàn có một phong thư nằm đó.

Sau khi mở ra, lại không phải lá thư tôi viết.

Nét chữ mạnh mẽ cứng cáp.

Hốc mắt tôi bỗng chốc chua xót.

——

Bạn học Giang Hà lớp 10/3, chào em.

Anh là Lục Yến hai mươi tám tuổi.

Rất tiếc đến bây giờ mới hồi âm bức thư của em.

Hiện tại anh đã mở mấy công ty rồi.

Chắc là không phụ kỳ vọng của em.

Em cũng không cần phải đuổi theo bước chân của ai cả.

Anh không mong em sống quá mệt.

Chỉ cần em là chính em, là được.

À đúng rồi.

Lúc đầu anh quả thật không quen em.

Nhưng bây giờ anh đã cưới em về nhà rồi.

Chúng ta kết hôn quá vội vàng, lúc đó anh ra nước ngoài bận chuyện công ty lên sàn.

Vẫn chưa kịp chính thức tỏ tình với em.

Cha mẹ ruột của anh đều không còn nữa, mối tình gần nhất của anh là bốn năm trước, hiện tại công việc ổn định, biết nấu vài món ăn, không có thói xấu gì, sẽ không để em phải chịu khổ, em cứ yên tâm.

Đương nhiên, còn có một câu quan trọng nhất.

Anh muốn tự mình nói với em.

Cuộc gọi vẫn chưa ngắt.

Tiếng dòng điện, tiếng nhịp tim.

Bên tai, giọng nói trầm khàn như từ tính vang lên: “Giang Hà, anh thích em.”

Tôi đờ đẫn xoay người lại.

Lục Yến đang đứng sau lưng tôi ở cửa.

Anh buông điện thoại xuống, cười ngâm ngâm nhìn tôi.

Tôi cảm thấy có giọt nước mắt trượt xuống từ khóe mắt.

Lục Yến tiến lại gần ôm tôi thật nhẹ, “Anh muốn ở bên em mãi mãi, được không?”

Không có thỏa thuận nào nữa, chỉ muốn ở bên em thật tử tế.

Giọng anh nghiêm túc, mang theo thăm dò.

Tôi vừa muốn khóc vừa muốn cười, rất lâu sau mới nhỏ giọng nói: “Thật ra… anh không cần theo đuổi đâu.”

Lục Yến bật cười, cũng thở phào nhẹ nhõm.

Một lúc lâu sau.

“Lần này đúng là mất cả tiền lẫn sắc rồi.” Cằm anh tì vào hõm cổ tôi, như cam tâm tình nguyện mà thở dài, “Còn bồi luôn cả đời mình vào nữa.”

Tôi vỗ một cái lên cánh tay anh, “Anh đừng có ăn vạ!”

Trong lòng anh ấm áp dễ chịu.

Trái tim tôi đầy ắp.

Tôi biết, thứ đó gọi là toại nguyện.

Một lần toại nguyện hiếm có trong đời.

May mà trong văn phòng không có ai.

Lục Yến giữ tôi lại hôn thật lâu.

Tôi chợt nhớ tới điều gì đó, bèn hỏi: “Lục Yến.”

“Ừm.”

“Nếu lúc đầu em không lấy tiền của anh, không đồng ý kết hôn với anh, thì phải làm sao?”

Phải chăng cả đời này sẽ không gặp được nữa.

Lục Yến lại mổ nhẹ lên môi tôi một cái.

Lông mày ánh mắt đều dịu dàng.

Anh nói, “Vậy thì anh lại nghĩ cách khác.”

Hậu ký.

Bà Lục nói muốn chuyển tới nội địa định cư.

Cho dù bà có chuyển vào Thái Bình Dương sống.

Cũng chẳng liên quan gì tới Lục Yến.

Khi đó anh vừa từ Mỹ trở về nước.

Bà Lục dùng đủ mọi lý do bắt anh về nhà gặp đối tượng liên hôn.

Anh đều coi như không nghe thấy.

Hôm đó, anh đi ăn cùng bạn.

Lại gặp Giang Hà.

Cô gái hình như quen với bạn anh.

Gật đầu chào một tiếng.

Ánh mắt nhẹ nhàng lướt qua người anh.

Lục Yến nhìn theo bóng lưng cô thêm mấy giây.

Bạn anh giới thiệu: “Cô ấy là cán sự bộ phận đối ngoại của tôi, làm việc khá tích cực, cậu quen à?”

Anh lắc đầu, “Trông khá quen.”

“Cách cậu bắt chuyện cũ kỹ thật đấy.”

Đều chỉ là lời đùa.

Lục Yến không để ý.

Quả thật là quen mắt.

Về sau anh nhớ ra.

Hồi cấp ba có một lần thi cử.

Vì cái túi thơm của cô gái này, anh ngủ suốt cả buổi.

Môn Ngữ văn được có bốn mươi tám điểm.

Để bà Lục biết được, bà mỉa mai châm chọc qua điện thoại mắng anh suốt cả buổi.

Khoảng thời gian đó, anh bận rộn khởi nghiệp.

Không có tâm trí nghĩ tới phụ nữ.

Lần nữa gặp lại cô, vẫn là ở nhà hàng.

Cô say rồi.

Một mình đi vào nhà vệ sinh.

Khá là nguy hiểm.

Anh đứng ở hành lang, nghĩ bụng chờ cô ra rồi quay về phòng bao thì mình sẽ đi.

Nhưng cô lại đi thẳng về phía anh.

Lục Yến đứng thẳng người hơn một chút, đang định nói gì đó.

Cô kiễng chân lên, hôn anh một cái.

Còn thô bạo ôm lấy mặt anh, líu lưỡi nói.

“Tôi tên Giang Hà, nhớ kỹ đó.”

“…”

Vô duyên vô cớ bị chiếm tiện nghi.

Anh cũng chẳng tiện so đo gì.

Nhưng anh thật sự đã nhớ kỹ tên cô.

Khoảng thời gian đó, công ty có một dự án hợp tác với đại học A.

Anh thường xuyên tới trường trao đổi.

Ban ngày anh bận, đều là buổi tối mới tới.

Bạn anh nói, hai hôm nay Giang Hà buổi chiều có tới căn cứ tham quan.

Anh ghi nhớ điều đó trong lòng.

Cũng chẳng hiểu sao lại rút ra được thời gian vào buổi chiều mà tới đây.

Nhưng lại không gặp được cô.

Có một lần tình cờ, cuối cùng cũng chạm mặt.

Bạn anh đùa giỡn trêu chọc hỏi cô có phải thích mình không.

Cô lập tức cuống lên, cuống cuồng phủi sạch quan hệ, nói: “Mọi người nói linh tinh gì vậy, sao tôi có thể chứ, tôi còn không quen anh ấy.”

Không thích thì không thích.

Phản ứng dữ vậy làm gì.

Lục Yến không tới quấy rầy, một mình rời đi.

Khi đó, anh không có ý bước vào một mối quan hệ.

Bởi vì không có thời gian, cũng không có tinh lực.

Cho tới khi anh ở công ty, nhìn thấy sơ yếu lý lịch ứng tuyển thực tập của cô.

Cô tới đây làm gì.

Người phụ nữ vô trách nhiệm.

Trong ba tháng Giang Hà thực tập ở công ty.

Bọn họ vẫn gần như không có giao tiếp gì.

Về sau, anh phát hiện cô làm hai công việc.

Cô thiếu tiền đến vậy sao.

Nhưng

Liên quan gì tới anh chứ.

Thế nhưng.

Hôm đó ở quán cà phê.

Anh nhìn cô gái đối diện.

“Xin chào, tôi là Lục Yến, em có bằng lòng gả cho tôi không?”

-HẾT-

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...