
Giới Thiệu
Trên đường chạy nạn, đại tẩu bỗng muốn ném đứa con gái vừa tròn tháng xuống bụi cỏ ven đường.
Đứa bé mặt tím tái vì lạnh, tiếng khóc yếu ớt như mèo con.
Ta không đành lòng, bước tới ngăn lại:
“Nếu các người không cần, đứa trẻ này ta nhận. Dù có ch//ết đói, ta cũng nuôi nó lớn!”
Đại tẩu cười khẩy một tiếng, như được toại nguyện, lập tức phân gia với ta.
Ta ôm đứa trẻ khóc oe oe, một đường xuôi Nam. Đường chạy nạn gian nan, đến khi ta cùng đứa bé đói lả, ngất xỉu trong một ngôi miếu hoang, gần như không thể cầm cự nữa.
Danh Sách Chương
Đang tải chương...
Chaporia
Bình Luận (0)