20px

Từng câu từng chữ đều như dao cắt.

Sắc mặt Lục Cảnh Thâm trắng bệch.

Tôi nhìn thấy đầu ngón tay anh siết chặt đến nổi gân xanh.

Một lúc rất lâu sau, anh mới khàn giọng hỏi:

“Ai làm?”

Tôi không trả lời.

Bởi vì ngay lúc đó, tôi cũng muốn biết.

Rốt cuộc trong năm năm tôi rời đi…

con trai tôi đã sống kiểu gì ở nhà họ Lục.

Tiểu Bảo sốt suốt cả đêm.

Gần rạng sáng mới hạ nhiệt đôi chút.

Tôi thay chai nước nóng lần nữa rồi quay người đi ra ngoài.

Lục Cảnh Thâm vẫn đứng ở hành lang.

Một đêm không ngủ khiến đáy mắt anh hiện rõ tia máu đỏ.

Áo sơ mi vẫn còn chưa khô hẳn.

Trên đầu vai đọng mùi mưa lạnh.

Nghe tiếng cửa mở, anh lập tức quay đầu nhìn tôi.

“Con thế nào rồi?”

“Chưa ch/ế/t được.”

Tôi đáp rất nhạt.

Sắc mặt anh hơi trắng đi.

Có lẽ chính anh cũng biết, hiện tại mình không có tư cách trách tôi nói khó nghe.

Một lúc lâu sau, anh mới khàn giọng mở miệng:

“Anh đã gọi người điều tra.”

“Tối qua mẹ Trương không ở Lục gia.”

“Bà ta nói Tiểu Bảo tự chạy ra ngoài.”

Tôi bật cười.

“Anh tin sao?”

Lục Cảnh Thâm im lặng.

Tôi nhìn màn mưa ngoài cửa.

“Một đứa trẻ năm tuổi, chân gãy lệch xương, sốt gần bốn mươi độ.”

“Giữa trời mưa chạy hơn ba cây số tới tiệm thuốc của tôi.”

“Anh cảm thấy đó là tự chạy ra ngoài?”

Hàm dưới của anh siết chặt.

Tôi biết anh đang tức giận.

Nhưng cơn giận ấy quá muộn rồi.

“Niệm Khanh…”

“Tôi không muốn nghe.”

Tôi cắt ngang.

“Năm năm trước anh không bảo vệ được tôi.”

“Bây giờ anh cũng không bảo vệ được con trai mình.”

Mưa ngoài hiên rơi lộp bộp.

Không ai nói tiếp.

Một lúc lâu sau, trong phòng nghỉ bỗng truyền ra tiếng động rất khẽ.

Tôi lập tức xoay người đi vào.

Tiểu Bảo đã tỉnh.

Nó đang ôm chăn ngồi trên giường, đôi mắt còn mơ màng vì sốt.

Nhưng ngay khoảnh khắc nhìn thấy người đứng cạnh cửa…

gương mặt nhỏ lập tức trắng bệch.

“Ba…”

Giọng nó nhỏ đến mức gần như không nghe thấy.

Lục Cảnh Thâm đứng yên tại chỗ.

Đây có lẽ là lần đầu tiên sau rất nhiều năm, anh thật sự nhìn kỹ đứa con trai này.

Không phải trong ảnh gửi từ nhà cũ.

Không phải lúc vội vàng trở về một hai ngày rồi lại bay đi công tác.

Mà là khoảng cách gần đến vậy.

Gần đến mức nhìn thấy cả những vết bầm còn chưa tan trên cổ nó.

Tiểu Bảo vô thức kéo chăn che chân lại.

Giống như sợ bị nhìn thấy.

Lục Cảnh Thâm bước tới một bước.

Thằng bé lập tức co người.

Động tác rất nhỏ.

Nhưng sắc mặt người đàn ông đối diện lập tức thay đổi.

Tôi nhìn thấy bàn tay đang buông bên người anh siết chặt từng chút một.

“Tiểu Bảo.”

Anh cố làm giọng mình dịu xuống.

“Cho ba xem chân được không?”

Thằng bé cúi đầu rất lâu.

Sau đó mới chậm rãi kéo chăn ra.

Động tác ngoan đến đau lòng.

Lục Cảnh Thâm ngồi xổm xuống trước giường.

“Đau không?”

Tiểu Bảo lắc đầu theo phản xạ.

“Không đau ạ.”

Nói xong, nó lại như nhớ ra điều gì đó, vội vàng bổ sung:

“Tiểu Bảo không khóc.”

“Tiểu Bảo rất ngoan.”

“Tiểu Bảo không làm phiền ai hết…”

Giọng nó càng lúc càng nhỏ.

Lục Cảnh Thâm không nói gì nữa.

Chỉ cúi đầu nhìn chân nó.

Rất lâu.

Sau đó khàn giọng hỏi:

“Ai đánh con?”

Không khí lập tức im xuống.

Tiểu Bảo nắm chặt góc chăn.

Đầu cúi thấp.

Một lúc lâu sau mới nhỏ giọng:

“Là do con không ngoan.”

“Con làm đổ nước lên thảm.”

“Con lấy nhầm thuốc của bà…”

“Con ngủ quên nên không kịp đổ rác…”

Nó nói từng chuyện một.

Mỗi một lý do đều nhỏ đến đáng thương.

Nhưng đổi lại là từng ấy vết thương.

Ngực tôi nghẹn cứng.

Lục Cảnh Thâm vẫn duy trì tư thế ngồi xổm bên giường.

Chỉ là sắc mặt đã lạnh đến đáng sợ.

“Bà đánh con?”

Tiểu Bảo lập tức lắc đầu.

“Không phải bà nội.”

“Bà nội không thích thấy con.”

“Là mẹ Trương…”

Nó dừng một chút rồi nhỏ giọng giải thích:

“Nhưng mẹ Trương nói đúng.”

“Nếu con không ngoan thì ba sẽ không thích con.”

Căn phòng yên lặng đến ngạt thở.

Tôi quay mặt đi.

Không muốn nhìn vẻ mặt của Lục Cảnh Thâm lúc này.

Một lúc lâu sau mới nghe thấy giọng anh cực thấp:

“Ai nói với con… ba không thích con?”

Tiểu Bảo ngẩng đầu nhìn anh.

Đôi mắt rất to.

Nhưng bên trong hoàn toàn không có sự thân thiết của một đứa trẻ với cha mình.

Chỉ có cẩn thận.

Và sợ hãi.

“Bà nói.”

“Nói mẹ không cần con.”

“Nếu ba cũng không cần nữa thì con phải tự ngoan.”

“Như vậy mới không bị đuổi đi.”

Tôi nghe thấy tiếng hít thở của người bên cạnh bỗng nặng hẳn xuống.

Lục Cảnh Thâm nhắm mắt.

Bàn tay chống trên đầu gối siết đến nổi gân xanh.

Năm năm.

Suốt năm năm.

Đứa trẻ này sống trong nhà họ Lục như một món đồ thừa bị người ta đá qua đá lại.

Ngay cả việc tồn tại cũng phải dè dặt lấy lòng người khác.

Bỗng nhiên, Tiểu Bảo kéo nhẹ tay áo tôi.

“Chị bác sĩ…”

“Ừm?”

Nó cẩn thận nhìn sắc mặt Lục Cảnh Thâm rồi ghé sát tai tôi hỏi nhỏ:

“Ba có giận vì em làm bẩn chỗ chị không?”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...