20px

“Chẳng lẽ chỉ vì chuyện này mà hoàn toàn kết thúc sao?”

“Anh biết sai rồi.”

“Anh thật sự biết sai rồi!”

“Anh sẽ thay đổi!”

“Anh sẽ nói rõ với mẹ anh!”

“Sau này chuyện của chúng ta bà ấy sẽ không được can thiệp nữa!”

“Chúng ta…”

“Chúng ta có thể bắt đầu lại không?”

“Anh cam đoan.”

“Sau này chuyện gì cũng nghe em!”

“Anh…”

“Triệu Bác Văn.”

Tôi lại lần nữa cắt ngang lời anh.

Giọng nói vẫn bình tĩnh.

Nhưng mang theo sự lạnh lùng không thể nghi ngờ.

“Anh cho rằng giữa chúng ta.”

“Chỉ là vấn đề của một chuyện thôi sao?”

Đầu dây bên kia lập tức nghẹn lại.

“Là ba năm mẹ anh xem thường và gây khó dễ cho tôi.”

“Là hết lần này tới lần khác anh lựa chọn ngầm chấp nhận và lùi bước.”

“Là sự hèn nhát và phản bội của anh vào thời khắc quan trọng nhất.”

“Là chén trà hất lên mặt mẹ tôi.”

“Là từng chữ trong câu ‘hủy bỏ hôn lễ’ mà anh công khai tuyên bố.”

Tôi nói rõ từng chữ.

“Những thứ đó.”

“Không phải một chuyện.”

“Mà là từng cọng rơm.”

“Từng cọng.”

“Đè chết con lạc đà.”

“Bây giờ lạc đà đã chết rồi.”

“Anh lại đứng trước xác nó nói rằng.”

‘Xin lỗi, tôi không nên đặt thêm rơm lên người nó.’

“Có ý nghĩa gì sao?”

Triệu Bác Văn câm lặng.

Tôi chỉ nghe thấy tiếng hít thở đau đớn bị đè nén của anh.

“Còn nữa.”

Tôi tiếp tục.

“Anh nói anh quen nghe lời mẹ mình.”

“Vậy cho dù chúng ta bắt đầu lại.”

“Lần sau.”

“Lần sau nữa.”

“Khi mẹ anh tiếp tục đưa ra yêu cầu vô lý.”

“Tiếp tục can thiệp vào cuộc sống của chúng ta.”

“Anh dám đảm bảo rằng mình sẽ kiên định đứng về phía tôi sao?”

“Hay lại theo thói quen lùi bước.”

“Thậm chí còn bảo tôi ‘nhịn một chút đi’?”

“Anh…”

Triệu Bác Văn nghẹn lời.

Anh không dám cam đoan.

Bởi chính anh hiểu rõ.

Điều đó gần như không thể.

Mấy chục năm phục tùng và dựa dẫm.

Đã khắc sâu vào tận xương tủy.

Sự hối hận hôm nay.

Phần nhiều là vì nỗi sợ mất đi.

Và sự tiếc nuối đối với lợi ích khổng lồ đã tuột khỏi tay.

Chứ không phải sự thức tỉnh thật sự.

“Cho nên.”

“Dừng ở đây thôi.”

Tôi nói.

“Tiền hàng giao đủ.”

“Không ai nợ ai.”

“Đối với anh.”

“Đối với tôi.”

“Đều là kết quả tốt nhất.

“…Em thật sự nhẫn tâm như vậy sao?”

Trong giọng Triệu Bác Văn là sự giãy giụa và không cam lòng cuối cùng.

Nhẫn tâm?

Tôi bật cười.

“Triệu Bác Văn.”

“Khi anh mặc kệ mẹ mình hất chén trà đó ra.”

“Khi anh đứng dậy tuyên bố hủy bỏ hôn lễ.”

“Sao anh không tự hỏi mình.”

“Có nhẫn tâm hay không?”

“Đến đây thôi.”

“Đừng liên lạc nữa.”

Nói xong.

Tôi không cho anh thêm bất kỳ cơ hội mở miệng nào.

Trực tiếp cúp máy.

Sau đó.

Kéo số điện thoại ấy vào danh sách đen.

Thế giới.

Trong nháy mắt yên tĩnh trở lại.

Tôi bước tới bên cửa sổ.

Nhìn dòng xe cộ tấp nập dưới lầu.

Mảnh đất hoang trong lòng.

Nơi từng chất chứa ba năm chân tình trao nhầm.

Không vì ba triệu rưỡi vào tài khoản.

Cũng không vì lời xin lỗi hèn mọn của Triệu Bác Văn.

Mà lập tức biến thành biển hoa rực rỡ.

Có những vết thương.

Cần thời gian chữa lành.

Nhưng ít nhất.

Tôi đã không còn mắc kẹt trong vũng bùn đó nữa.

Tôi có năng lực.

Cũng có vốn liếng.

Để giành lấy cho mình và mẹ.

Một tương lai hoàn toàn mới.

Rộng lớn hơn.

Một tuần sau.

Theo đúng thỏa thuận.

Tôi gửi toàn bộ tài liệu của công nghệ tối ưu hóa kiến trúc Y03.

Bao gồm mã nguồn cốt lõi.

Dữ liệu kiểm thử.

Cùng toàn bộ chú thích kỹ thuật chi tiết.

Thông qua nhiều lớp mã hóa.

Tới máy chủ bảo mật mà Tâm Quang Khoa Kỹ chỉ định.

Chiều cùng ngày.

Đích thân Thẩm Trường Minh gọi điện tới.

“Trình công!”

“Tài liệu chúng tôi nhận được rồi!”

“Quá hoàn hảo!”

“Còn chi tiết và chuyên sâu hơn cả dự kiến của chúng tôi!”

Giọng Thẩm Trường Minh tràn đầy phấn khích và tán thưởng.

“Các kỹ sư trong nhóm dự án đã bắt đầu nghiên cứu.”

“Phản hồi cực kỳ tốt!”

“Cô không chỉ cung cấp công nghệ.”

“Mà còn cung cấp cả một hệ thống phương pháp luận hoàn chỉnh!”

“Giá trị không thể đo lường được!”

“Thẩm tổng quá khen rồi.”

“Tôi chỉ là vừa hay giúp được chút việc thôi.”

Tôi khiêm tốn đáp.

“Không không không, hoàn toàn không phải quá khen đâu!”

Giọng Thẩm Trường Minh trở nên nghiêm túc.

“Trình công, tôi một lần nữa chân thành mời cô gia nhập Tâm Quang Khoa Kỹ với tư cách nhân viên toàn thời gian.”

“Vị trí Phó tổng giám đốc kỹ thuật, tôi vẫn luôn để dành cho cô.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...