20px

Không nhận được bất kỳ hồi âm nào.

Anh từng tới dưới tòa nhà công ty cô chờ đợi.

Nhưng chỉ nhìn thấy cô vội vã bước vào cao ốc văn phòng.

Hoặc được chiếc Maybach quen thuộc đón đi.

Đến cả một ánh mắt.

Cô cũng không bố thí cho anh.

Cô đã hoàn toàn biến mất khỏi thế giới của anh.

Bằng một tư thái dứt khoát.

Mang tính nghiền ép tuyệt đối.

Thế nhưng thế giới của anh.

Lại vì cô từng xuất hiện rồi rời đi.

Mà trở nên tan hoang.

Tối tăm không ánh sáng.

Đêm hôm đó.

Triệu Bác Văn lại một lần nữa say khướt trở về nhà.

Phòng khách không bật đèn.

Chỉ có ánh sáng nhấp nháy từ màn hình tivi.

Soi lên bóng dáng co ro trên ghế sofa của mẹ anh.

Bà chưa ngủ.

Đôi mắt nhìn chằm chằm vào màn hình.

Nhưng ánh mắt trống rỗng.

Rõ ràng chẳng xem được thứ gì.

Nghe thấy tiếng mở cửa.

Bà chậm rãi quay đầu.

Ánh sáng từ màn hình tivi chiếu lên khuôn mặt bà.

Lúc sáng lúc tối.

Khiến gương mặt từng được chăm sóc rất kỹ.

Giờ đây trở nên tiều tụy.

Già nua.

Bọng mắt sưng húp.

Ánh mắt đục ngầu.

Bà nhìn Triệu Bác Văn.

Nhìn rất lâu.

Sau đó.

Dùng giọng nói khàn khàn.

Như bị ép ra từ sâu trong cổ họng.

U uất hỏi:

“Bác Văn à…”

“Con nói xem…”

“Ba triệu rưỡi đó…”

“Nó thật sự…”

“Đã nhận được rồi sao?”

Men say dâng lên.

Triệu Bác Văn phiền muộn đến cực điểm.

Anh khó chịu đáp một tiếng:

“Ừ.”

Cơ thể Chu Ngọc Mai đột nhiên run mạnh.

Bà đưa tay ra.

Những ngón tay gầy guộc siết chặt tay vịn ghế sofa.

Các khớp ngón tay trắng bệch.

Bà nhìn chằm chằm quảng cáo đang nhảy múa trên màn hình tivi.

Những món hàng xa hoa.

Những cảnh tiêu tiền như nước.

Giờ phút này.

Dường như tất cả đều biến thành lưỡi dao chế giễu bà.

Rất lâu sau.

Hai hàng nước mắt đục ngầu.

Chậm rãi trượt xuống theo những nếp nhăn sâu nơi khóe miệng.

Bà há miệng.

Phát ra một tiếng nức nghẹn kéo dài.

Đau đớn.

Giống như con thú bị dồn tới đường cùng trước lúc chết.

“Ba triệu rưỡi…”

“Hồi đó…”

“Rốt cuộc tôi…”

“Rốt cuộc tôi sao lại…”

“Hất chén trà đó đi chứ…”

“Tôi sao lại…”

“Không nhìn ra được chứ…”

Sự hối hận đến muộn ấy.

Đâm thấu tim gan.

Gặm mòn xương cốt.

Trở thành chủ đề duy nhất giày vò bà trong đêm đó.

Và vô số đêm sau này.

Mà tất cả những chuyện ấy.

Đã sớm không còn liên quan tới tôi.

Cuộc sống mới của tôi.

Đã nhấn nút tăng tốc.

09

Một tháng sau.

Thâm Thành.

Trong một văn phòng mới thuê rộng rãi sáng sủa gần Công viên Khoa học Nam Sơn.

Logo của “Nghiễn Ninh Khoa Kỹ”.

Vừa mới được treo lên tường.

Những đường nét đơn giản.

Màu xanh lam đậm chất công nghệ.

Tượng trưng cho lý trí.

Và vô hạn khả năng.

Bên trong văn phòng vẫn còn hơi trống trải.

Ngoài những bàn ghế làm việc cần thiết.

Thiết bị máy tính.

Và vài chậu cây xanh đầy sức sống.

Thì không có nhiều thứ khác.

Nhưng đã có thể nhìn ra hình hài ban đầu.

Khu kỹ thuật.

Khu thảo luận.

Khu nghỉ ngơi.

Phân chia rõ ràng.

Tôi ngồi ở vị trí cạnh cửa sổ.

Đang chỉnh sửa một bản đề xuất giải pháp kỹ thuật.

Chuẩn bị gửi cho một công ty khởi nghiệp bán dẫn.

Ánh nắng xuyên qua rèm lá sách.

Đổ những vệt sáng rõ nét lên sàn nhà.

Ly cà phê bên tay.

Tỏa ra hương thơm đậm đà.

Một tháng này.

Tôi sống rất bận rộn.

Nhưng cũng vô cùng trọn vẹn.

Khoản phí cấp quyền ba triệu rưỡi từ Tâm Quang Khoa Kỹ đã thuận lợi chuyển khoản.

Sau khi trừ thuế.

Vẫn là một khoản vốn khởi nghiệp đáng kể.

Tôi không tiêu xài hoang phí.

Mà tính toán cẩn thận.

Dùng từng đồng đúng chỗ.

Đăng ký công ty.

Thuê mặt bằng.

Mua máy chủ cần thiết.

Mua giấy phép phần mềm.

Xây dựng môi trường nghiên cứu phát triển ban đầu.

Thẩm Trường Minh quả nhiên giữ lời.

Không chỉ lấy danh nghĩa cá nhân đầu tư cho tôi một khoản vốn thiên thần không nhỏ không lớn.

Mà còn thật sự giới thiệu hai khách hàng có nhu cầu tiềm năng về dịch vụ thiết kế.

Dù dự án không lớn.

Nhưng đủ để “Nghiễn Ninh Khoa Kỹ” bước những bước đầu tiên.

Kiểm chứng quy trình.

Tích lũy danh tiếng.

Tôi cũng thực hiện lời hứa với Thẩm Trường Minh.

Gửi cho ông một bản kế hoạch kinh doanh sơ bộ.

Ông nhanh chóng phản hồi.

Đưa ra những góp ý chỉnh sửa rất chi tiết.

Đồng thời giới thiệu vài nhà đầu tư mạo hiểm giai đoạn đầu có khả năng quan tâm.

Con đường phía trước.

Đang từng bước được mở ra.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...