
Giới Thiệu
A tỷ lâm bệnh
chịu uống thuốc, chỉ nhớ mãi món bánh Ngọc Lộ ở Tĩnh Châu.
Tạ Lâm Mặc liền sai
suốt đêm
mua về.
Đến khi
mắc chứng ho, miệng đắng ngắt,
ăn cao tỳ bà, bèn nhờ
mua giúp.
Thế nhưng
đem hộp cao tỳ bà
đưa sang viện của a tỷ, chỉ sai
mang cho
một viên kẹo mạch nha.
“Đừng tham ăn nữa. Miệng đắng thì ăn cái
cũng
.”
Huynh trưởng thấy
buồn bã, trái
còn thở dài
:
“Nếu
nhờ a tỷ của
thu xếp giúp, Tạ thế tử
sớm đến từ hôn
. Thân thể
khỏe như trâu
, đừng
quá nữa.”
rõ ràng là
quen
Tạ Lâm Mặc
.
Hắn từng
thích nhất tính tình hoạt bát của
.
Vậy mà đến hôm nay, ngược
còn
dựa
a tỷ giúp
nối dây tác hợp
?
Nhớ
những chuyện
, thứ gì a tỷ
, Tạ Lâm Mặc đều
thể tìm về cho nàng.
Còn thứ gì
,
luôn quên hết
đến
khác.
Ngay cả phụ mẫu cũng cảm thấy,
thể kết
mối hôn sự
là phúc phận lớn lao lắm
, thế mà
chẳng giữ nổi lòng
.
Suy
tính
, cuối cùng họ dứt khoát bảo
nhường hôn sự
cho a tỷ.
Ta gật đầu: “Được.”
Danh Sách Chương
Đang tải chương...
Chaporia
Bình Luận (0)