12
Trong vòng một phút, tôi đã có mặt tại địa điểm được chỉ định.
Hà Dĩ Xuyên đang đứng ngoài nhà vệ sinh nữ, thỉnh thoảng ngó vào bên trong.
Từ trong nhà vệ sinh vang lên tiếng mèo kêu, nhưng lại không giống tiếng mèo.
Hà Dĩ Xuyên trực tiếp ra lệnh cho tôi: “Em vào xem đi.”
Tôi lần theo âm thanh đến một ngăn trong nhà vệ sinh. Tiếng kêu có phần rùng rợn, tay tôi run run khi mở cửa.
Tôi quay đầu lại nhìn Hà Dĩ Xuyên, anh đứng ở cửa, ánh mắt kiên định, mang theo sự khích lệ.
Tôi từ từ mở cửa, bên trong là một bé gái đang co mình lại, không ngừng nức nở.
Trong khoảnh khắc, tôi nổi da gà, đứng sững tại chỗ.
Do dự một lúc, tôi vẫn đưa tay ra chạm vào cô bé.
Cô bé ngẩng đôi mắt sợ sệt như chú nai nhỏ bị kinh hãi lên nhìn tôi, mái tóc đen bóng mượt bị mồ hôi thấm ướt, rũ xuống trán.
Dưới sự hướng dẫn từ xa của Hà Dĩ Xuyên, tôi dần dỗ dành được cô bé, dắt cô bé ra khỏi nhà vệ sinh.
Cô bé rất yếu, đã không còn sức để đi vững.
Hà Dĩ Xuyên định bế cô bé lên, nhưng cô bé lại hoảng sợ lao vào vòng tay tôi, cơ thể cực kỳ phản kháng khi tiếp xúc với anh.
Tôi có chút bất ngờ, bình thường Hà Dĩ Xuyên là “sát thủ trái tim” của các cô gái, ai gặp anh cũng muốn dán lấy.
Sao cô bé này lại ghét anh như vậy?
Hà Dĩ Xuyên nhìn cô bé, bất lực nói: “Vậy làm phiền em chăm sóc cô bé nhé.”
Sau khi sắp xếp ổn thỏa cho cô bé, chúng tôi mới biết được tình trạng của cô bé.
Cô bé tên Tiểu Bồ Đào, vì bị xâm hại mà phải nhập viện, nên rất sợ con trai.
Thật không may, trong quá trình khám bệnh, cô bé còn bị chẩn đoán mắc bệnh bạch cầu, tình trạng rất nguy cấp.
Tiểu Bồ Đào không có bố mẹ, sống nương tựa vào bà nội già yếu.
Hành trình hóa trị dài đằng đẵng bắt đầu.
Mái tóc đẹp của Tiểu Bồ Đào từ vài sợi rụng dần, rồi rụng từng mảng lớn.
Trên gối, trên ga giường, trên sàn nhà, khắp nơi toàn là tóc, trông thật đáng sợ.
Sau mỗi lần hóa trị, Tiểu Bồ Đào lại yếu ớt cười với tôi: “Chị ơi, lần này các bác sĩ đã tiêu diệt hết tế bào xấu của em rồi phải không?”
Tôi nhẹ nhàng ôm cô bé vào lòng: “Phải, tất cả đều bị tiêu diệt rồi. Tiểu Bồ Đào không phải sợ.
”
“Thế còn kẻ xấu bắt nạt em, hắn chết chưa?”
Tôi im lặng, không biết trả lời câu hỏi này thế nào.
Bà nội của Tiểu Bồ Đào ngày ngày phải chăm sóc cô bé, vừa phải kiếm tiền trang trải, hoàn toàn không có thời gian và sức lực để đối phó với tên khốn kia.
Tên khốn đó thậm chí còn chưa bị kết án.
13
Hà Dĩ Xuyên nói muốn đưa Tiểu Bồ Đào đi cắt kiểu tóc giống anh.
Anh phát huy sở trường của một “soái ca”, dựa vào vẻ ngoài điển trai và sự kiên nhẫn để giành được lòng tin của Tiểu Bồ Đào. Hai người thân thiết đến mức còn hợp sức lại để trêu chọc tôi.
Tiểu Bồ Đào háo hức đến tiệm cắt tóc, muốn có một kiểu tóc giống y hệt anh Dĩ Xuyên.
Người thợ cắt tóc vui vẻ đồng ý, bảo Hà Dĩ Xuyên tháo mũ xuống để xem mẫu tóc.
Hà Dĩ Xuyên hơi ngẩng cằm lên, một tia nắng hoàng hôn xuyên qua khe cửa kính của tiệm cắt tóc, chiếu rọi vào anh.
Anh từ từ tháo chiếc mũ lưỡi trai xuống, ánh sáng cuối ngày chiếu lên đỉnh đầu trọc lóc của anh, khiến diện mạo vốn thanh lịch lại tăng thêm vài phần phóng khoáng và nét trẻ trung.
Hà Dĩ Xuyên mỉm cười, hỏi chúng tôi: “Đẹp không?”
Tôi ngẩn người ra nhìn.
Tiểu Bồ Đào cười tươi đến mức mắt cong thành hình trăng lưỡi liềm: “Đẹp, đẹp lắm! Anh Dĩ Xuyên đẹp trai nhất!”
Anh cúi xuống, nhẹ nhàng vuốt tóc cô bé: “Vậy Tiểu Bồ Đào đã hứa rồi đấy, không được nuốt lời đâu nhé.”
Tiểu Bồ Đào vui vẻ nói với thợ cắt tóc: “Chú ơi, cắt hết tóc của cháu đi, cháu muốn giống như anh Dĩ Xuyên!”
Lưỡi dao từng chút một cạo đi mái tóc của cô bé, tạo nên sự tương phản rõ rệt với nụ cười rạng rỡ của cô.
Cảnh tượng ấy khiến tim tôi thắt lại.
Mắt tôi cay xè.
Hà Dĩ Xuyên cúi người, cẩn thận nhặt từng lọn tóc của cô bé.
“Chỉ cần tiêu diệt thêm hai mươi lần tế bào xấu nữa, những sợi tóc này sẽ quay lại tìm em.”
“Dạ!”
14
Nhưng Tiểu Bồ Đào thậm chí không thể chờ đến lần thứ hai mươi, cô bé đã ra đi.
Đó là một ngày rất bình thường.
Mùa xuân đã đến với Giang Châu nhưng trời vẫn rất lạnh.
Tiểu Bồ Đào ngoan ngoãn ăn bát mì chay mà bà nội mua cho:
“Bà ơi, sao bà không ăn?”
“Bà ăn mì giò heo rồi, thơm lắm!”
Chaporia
Bình Luận (0)