Cho đến một ngày, những viên đạn lạc vô định phóng lướt qua sân bệnh viện, một viên làm vỡ cửa sổ, một viên bắn trúng xe của chúng tôi, và một viên bay sượt qua tai tôi.
Chiến tranh vẫn tiếp diễn, đạn bay tứ tung.
Dòng bệnh nhân không ngừng đổ về bệnh viện.
Sau đó, tiếng súng cối ngày càng lớn và ngày càng gần.
Xung quanh tôi liên tục có người bị thương, tôi tận mắt chứng kiến đồng nghiệp của mình bị bắn vào đầu khi đang xử lý vết thương cho bệnh nhân.
Viên đạn xuyên qua trán anh ấy, máu chảy ra ào ạt.
Tôi chết lặng tại chỗ.
Thầy kéo tôi lại, chạy theo đám đông đến nơi trú ẩn tạm thời.
Tôi vẫn chưa hoàn hồn sau tình huống vừa rồi, chỉ biết tê liệt rơi nước mắt, máy móc xử lý mảnh đạn trên người bệnh nhân và đồng nghiệp.
Tiếng súng bên ngoài không ngừng.
Còn nơi trú ẩn tạm thời, cũng chỉ là một căn phòng được gia cố bằng bao cát.
Hầu hết mọi người trong dự án của chúng tôi đều tập trung ở đây.
Thầy và các đồng nghiệp đang thảo luận xem có nên từ bỏ hoàn toàn dự án này hay không.
“Mọi người biết đấy, khi chiến tranh lan đến các thị trấn, tình hình an ninh sẽ tồi tệ hơn bất kỳ thời điểm nào chúng ta từng trải qua.”
Mọi người đều im lặng, không ai lên tiếng.
Tôi ngẩng đầu nặng trĩu lên, nhìn thầy với vẻ mặt buồn bã: “Nhưng những người bị thương thì sao? Còn những đứa trẻ nữa, chúng sợ hãi, la hét không ngừng, nếu chúng ta không ở đây, chúng sẽ cứ la hét trên đường phố, sẽ không còn ai giúp đỡ chúng nữa.”
Nhưng chưa kịp quyết định, MSF đã ra lệnh cho tất cả các đội nước ngoài ở đây rút lui.
Ngày rời đi, thầy vỗ nhẹ vào vai tôi: “Noãn Noãn, chúng ta không phải là vạn năng, lần này, đối thủ của chúng ta không chỉ là thần chết.”
“Đi thôi, em còn có gia đình, còn có người yêu. Khả năng của chúng ta có hạn, hãy tin tưởng vào quyết định của tổng bộ.”
02
Xuống máy bay, giữa biển người mênh mông, tôi lập tức nhìn thấy Hà Dĩ Xuyên.
Anh mặc áo khoác trắng, dáng người cao ráo, đứng dưới ánh hoàng hôn.
Anh nhìn tôi từ xa, khóe miệng mỉm cười, dang rộng vòng tay.
Tôi đỏ hoe mắt, ném hành lý xuống, lao vào vòng tay anh.
“Chào mừng em trở về, vị hôn thê của anh.”
Giọng nói quen thuộc và êm tai vang lên bên tai tôi, tôi ôm anh chặt hơn.
Vòng tay anh ấm áp dễ chịu, trái tim tôi đã im lìm bấy lâu, như hạt giống nảy mầm, dần dần rung động.
Anh nhẹ nhàng nắm tay tôi, bước ra khỏi sân bay.
Tay lái của anh rất tốt, xe chạy êm ru, trong không khí im lặng, tôi lén nhìn anh vài lần.
Khuôn mặt nghiêng của anh được ánh sáng chiếu vào, đường nét rõ ràng, lạnh lùng, dường như không có gì thay đổi.
Anh không đưa tôi về nhà, mà đưa tôi thẳng đến khu Thẩm Viên.
Tôi cũng không nói gì, ngoan ngoãn đi theo anh vào phòng, ăn bữa tối anh đã chuẩn bị sẵn cho tôi.
Tắm xong, tôi mặc áo sơ mi của anh đi ra.
Ánh mắt anh khẽ hướng lên trên, giọng nói đầy xót xa:
“Noãn Noãn, em gầy đi rồi.”
Tôi mỉm cười, ngồi xuống ghế bắt đầu sấy tóc.
Anh lấy máy sấy tóc, kiên quyết muốn sấy cho tôi.
Đây là lần đầu tiên, tôi hơi không quen.
Chaporia
Bình Luận (0)