20px

Kể từ ngày đó, Tiêu Niệm chính thức trở thành tiểu hoàng tôn của Đông Cung.

Tiêu Cảnh Hành vì nó mà tổ chức một nghi lễ nhận người thân vô cùng long trọng, chiếu cáo thiên hạ.

Mọi người đều ca ngợi Thái tử điện hạ nhân đức khoan dung, đến cả đứa bé do một nữ nhân phản bội sinh ra mà cũng xem như con ruột.

Uy danh của hắn trong chốc lát được đẩy lên đỉnh điểm.

Và ta, Chu Nguyệt, cũng trở thành đối tượng mà ai nấy đều ghen tị.

Từ một kẻ tù tội, thoắt cái bay lên cành cao, trở thành vị Trắc phi được Thái tử sủng ái nhất.

Thật là phong quang rực rỡ!

Chỉ mình ta biết, đằng sau sự phong quang đó, là vực thẳm vạn trượng đáng sợ tới nhường nào.

Tiêu Cảnh Hành đối với ta, ngày càng tốt.

Tốt đến mức kín kẽ vô hở.

16

Đông Cung cấm địa, thao trường của Ảnh vệ.

Nơi này là nơi ta đã sống sáu năm.

Cũng là khởi nguồn cơn ác mộng của ta.

Tiêu Cảnh Hành chỉ vào đám bóng đen đang cắm đầu khổ luyện trên giáo trường, nói với ta: “Chu Nguyệt, từ hôm nay trở đi, bọn họ đều quy về dưới trướng nàng quản lý.”

Ta sững người.

Ảnh vệ là lực lượng vũ trang cốt lõi nhất, cơ mật nhất của Thái tử.

Hắn thế mà lại muốn giao cho ta sao?

“Điện hạ, việc này…

không thể được.”

Ta lập tức từ chối.

“Có gì mà không được?”

Hắn nhìn ta chằm chằm, ánh mắt rực sáng.

“Nàng vốn dĩ đã là Thống lĩnh giỏi nhất của bọn họ.

Bổn cung tin rằng, chỉ khi ở trong tay nàng, bọn họ mới phát huy được giá trị lớn nhất.”

Ta nhìn hắn, trong lòng trào dâng sóng to gió lớn.

Ta không hiểu nổi hắn nữa.

Rốt cuộc hắn muốn làm gì?

Thật lòng tín nhiệm ta?

Hay đây lại là một phép thử sâu cay hơn?

“Điện hạ, thiếp thân nay chỉ là một nữ nhân chốn hậu viện…”

“Trong lòng Bổn cung, nàng vĩnh viễn là một Cô Ảnh kiệt xuất nhất.”

Hắn ngắt lời ta, ngữ điệu không cho phép phản bác.

“Nhận lấy đi.

Đây là sự bù đắp đầu tiên Bổn cung dành cho nàng.”

Ta không từ chối nữa, đưa tay nhận lấy lệnh bài Cô Lang – biểu tượng cho quyền thống lĩnh tối cao của Ảnh vệ – từ tay hắn.

Lệnh bài lạnh lẽo, nặng trĩu.

Giống hệt trái tim ta.

Từ ngày đó, ta trở thành tân chủ nhân của Ảnh vệ Đông Cung.

Ta bắt đầu làm quen lại mọi thứ ở đây.

Huấn luyện, bố trí, làm nhiệm vụ…

Ta làm đến nơi đến chốn, thành thạo dễ dàng, tựa hồ chưa từng rời khỏi nơi này.

Tiêu Cảnh Hành cho ta quyền tự do tối đa.

Hắn không bao giờ hỏi đến bất kỳ quyết định nào của ta.

Dường như hắn thật sự đã buông bỏ hoàn toàn sự đề phòng.

Và ta cũng lợi dụng phần “tín nhiệm” này, bắt đầu âm thầm cài cắm người của mình vào – những bộ hạ cũ của Chu gia quân do ta triệu tập.

Từng người, từng người một, ta thay thế họ vào các vị trí cốt lõi của Ảnh vệ.

Mọi chuyện diễn ra quỷ không hay thần không biết.

Ta ngỡ rằng ta đã ngày một tiến gần hơn tới kế hoạch phục thù.

Cho đến ngày đó.

Ngày Tiêu Niệm tròn một tuổi.

Đông Cung mở tiệc chiêu đãi tân khách.

Mọi người đều tới để chúc mừng vị tiểu hoàng tôn thất lạc mới tìm về này.

Trên yến tiệc, bầu không khí hòa thuận vui vẻ.

Tiêu Cảnh Hành bế Tiêu Niệm, nụ cười tươi tắn hiện rõ trên môi.

Nụ cười ấy lại có vài phần chân thực.

Ta nhìn hai cha con họ, trong lòng thoáng chút hoảng hốt.

Nếu như không có những thù hận và phản bội kia, chúng ta có thể nào trở thành một đôi phu thê bình thường hay không?

Ý nghĩ này chỉ lóe lên rồi vụt tắt, lập tức bị ta bóp nghẹt.

Ta không được quên.

Ta vĩnh viễn không bao giờ được phép quên.

Tiệc tàn, ta trở về tẩm điện nghỉ ngơi.

Tiêu Cảnh Hành theo sau bước vào.

Hắn đã uống chút rượu, đôi mắt có phần mơ màng.

Hắn ôm lấy ta từ phía sau.

“Nguyệt nhi.”

Hắn lần đầu tiên gọi ta như vậy.

Không phải Chu Nguyệt, không phải Cô Ảnh, mà là Nguyệt nhi.

Thân thể ta cứng đờ.

“Hôm nay, ta rất vui.”

Hắn thủ thỉ bên tai ta, “Nhìn thấy Niệm nhi, ta như thấy lại chính mình thuở nhỏ.

Ta cũng từ nhỏ đã không còn mẫu thân.

Ta hiểu nỗi khổ trong lòng nó.”

Ta im lặng.

“Nguyệt nhi, chúng ta làm lại từ đầu, có được không?”

Hắn xoay người ta lại, mặt đối mặt với hắn.

“Quên hết những chuyện không vui trước đây đi.

Chúng ta, và Niệm nhi, một nhà ba người, hãy sống bên nhau thật tốt.”

Ánh mắt hắn chân thành và dịu dàng đến mức chưa từng thấy.

Ta nhìn hắn, trong lòng lại là một tảng băng giá lạnh.

“Điện hạ, ngài say rồi.”

“Ta không say.”

Hắn nhìn ta, “Ta rất tỉnh táo.

Nguyệt nhi, trả lời ta.”

Ta nhìn hắn, chầm chậm mỉm cười.

“Được thôi.”

Ta nói, “Chỉ cần Điện hạ nói cho ta biết một chuyện.”

“Chuyện gì?”

“Năm đó, kẻ bao vây Tĩnh vương phủ, hãm hại ngài ấy khiến đôi chân bị phế…

có phải là ngươi không?”

Câu hỏi này như một lưỡi dao nhọn, nháy mắt đâm thủng mọi lớp ngụy trang của hắn.

Sự dịu dàng trong mắt hắn nhạt đi, thay vào đó là sự lạnh lẽo và cảnh giác vốn có.

“Nàng hỏi chuyện này để làm gì?”

“Ta chỉ muốn biết một sự thật.”

Ta nhìn hắn, gằn từng chữ, “Một sự thật giúp ta có thể dứt khoát buông bỏ quá khứ.”

Hắn chìm trong câm lặng.

Thật lâu sau mới cất lời.

“Phải.”

Hắn thừa nhận rồi.

Dù ta đã sớm đoán được, nhưng khi tự tai nghe thấy, tim ta vẫn nhói đau quặn thắt.

“Tại sao?”

“Vì y đáng chết!”

Trong mắt Tiêu Cảnh Hành hừng hực lửa hận.

“Y đã cướp đi mọi sự sủng ái của phụ hoàng!

Y rõ ràng chỉ là nghiệt chủng do một cung nữ sinh ra, lấy tư cách gì tranh giành với đích tử là ta?”

“Nên ngươi phế y?”

“Đúng.”

Hắn cười gằn, “Ta không chỉ phế y, ta còn muốn đoạt lấy tất cả những người bên cạnh y.”

Hắn nhìn ta bằng ánh mắt đầy tính chiếm hữu, “Bao gồm cả nàng.”

“Chu Nguyệt, nàng tưởng Tiêu Cảnh Diễm đưa nàng vào Đông Cung là vì tốt cho nàng sao?

Nàng nhầm rồi.”

“Y vốn dĩ chỉ coi nàng như một món lễ vật, dâng lên cho ta.

Để đổi lấy sự tín nhiệm của ta, đổi lấy cơ hội để y được sống thoi thóp nốt quãng đời còn lại.”

Ta sững sờ.

“Ngươi…

ngươi nói gì?”

“Nàng vẫn chưa biết sao?”

Tiêu Cảnh Hành bật cười tàn nhẫn.

“Năm đó y hồi kinh, căn bản không hề bị thương.

Trận mai phục đó là vở kịch do chính tay y tự biên tự diễn.

Nhằm mục đích kim thiền thoát xác, tạm lánh mũi nhọn.

Còn nàng, Chu Nguyệt, chính là tờ đầu danh trạng mà y dâng lên cho ta.”

Ta như bị sét đánh ngang tai, toàn thân lạnh toát.

Không thể nào.

Chuyện này không thể nào.

Cảnh Diễm…

y sẽ không đối xử với ta như vậy.

“Không tin sao?”

Tiêu Cảnh Hành lấy từ hộc ngầm trên án thư ra một bức thư, ném đến trước mặt ta.

“Tự mình xem đi.”

Ta dùng bàn tay run rẩy nhặt bức thư lên.

Nét chữ trên thư quen thuộc đến mức không thể nhầm lẫn.

Là của Tiêu Cảnh Diễm.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...