Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
8
Dục vọng dâng trào như sóng cuộn. Ta bị kéo tuột vào lòng hắn .
Bát canh gà đã nguội ngắt từ lâu. Hắn rúc vào hõm cổ ta hít hà, hôn hít, đôi cánh tay siết c.h.ặ.t lấy ta , vừa nóng hổi vừa ẩm ướt. Ta cố sức né tránh, cảm giác như bị một loài mãnh thú nào đó vây hãm.
Thẩm Sóc Vọng đè c.h.ặ.t hai cổ tay ta , bóp cằm ta ép phải ngẩng lên đón nhận nụ hôn của hắn . Đôi chân ta cũng bị hắn khống chế...
Khoan đã ?
Cái gì thế này ? Cái chân thứ ba từ đâu ra vậy ? Thứ đang quấn lấy chân ta là cái quái gì?!
Ta sợ đến mức hồn bay phách tán, định nhìn xuống dưới xem cho rõ thì Thẩm Sóc Vọng đã nhanh tay che mắt ta lại .
"Đừng nhìn xuống dưới , nhìn ta này ." Giọng hắn vang lên bên tai, trầm đục và đầy hơi nước.
Đầu óc ta mụ mẫm. Cái tay thứ ba, hay cái chân thứ ba đó... rốt cuộc là mọc ra từ đâu ?!
Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng khiến ta tỉnh táo lại trong tích tắc. Ta mở choàng mắt, phát hiện hóa ra vừa rồi mình đã ngất đi . Chẳng lẽ tất cả chỉ là mơ?
Ngoài trời, trăng treo đầu cành. Hóa ra cuộc giằng co ban nãy đã kéo dài đến tận nửa đêm. Thẩm Sóc Vọng đang vòng tay ôm lấy ta , nằm bên cạnh ngủ say. Nốt ruồi nơi khóe mắt hắn trong đêm tối càng thêm mị hoặc, tà mị.
Trên người hắn không có thêm chi thừa nào cả. Có vẻ chỉ là một cơn ác mộng đáng sợ. Ta thầm thở phào nhẹ nhõm, cả người rã rời vì mệt mỏi. Ta xoa cái eo đau nhức, bực bội há miệng c.ắ.n mạnh vào cánh tay hắn một cái cho bõ ghét.
Thẩm Sóc Vọng khẽ cau mày nhưng không tỉnh giấc. Ta nhếch môi cười thầm, xem ra "mỹ nhân kế" vẫn có chút tác dụng. Không bỏ con săn sắt sao bắt được cá rô.
Cũng may lá bùa kia chưa bị hắn tìm thấy. Ta khẽ khàng lách người , thừa lúc hắn không chú ý liền thò tay xuống gầm giường. Lúc trước ta đã đề phòng, đoán chắc hắn sẽ sinh nghi nên đã giấu lá bùa vào khe hở dưới gầm giường.
Hừ, không ngờ tới phải không ? Thẩm Sóc Vọng, dù ngươi có sống lại thêm mười kiếp cũng chẳng tìm ra đâu ! Ta vừa cười thầm vừa quờ quạng tay tìm kiếm.
Nhưng sờ soạng mãi mà chẳng thấy gì.
Hử? Lá bùa đâu rồi ? Hay là ta nhớ nhầm? Ta đổi tay kia tìm lại lần nữa nhưng vẫn trống rỗng.
Lòng ta lạnh toát. Ta ngẩn người , cố nhớ lại xem mình đã giấu chính xác ở chỗ nào.
Bỗng nhiên, một ánh lửa lóe lên.
"Nương t.ử, nàng đang tìm lá bùa này phải không ?" Thẩm Sóc Vọng đang nhìn ta chằm chằm.
Hắn thắp một ngọn nến, tay kẹp lấy lá bùa. Mái tóc đen xõa tung trên vai, trông hắn lúc này chẳng khác nào một ác quỷ bước ra từ cõi âm. Đối diện với ánh mắt kinh hoàng của ta , hắn cười khẩy:
"Nương t.ử, nàng tưởng mình giấu kỹ lắm sao ?"
9
Thẩm Sóc Vọng đưa lá bùa lại gần ngọn lửa. Viền lá bùa chao đảo theo ánh nến lập lòe.
"Vô ích thôi, Bồ Mãn Bối ạ." Hắn lạnh lùng nói , "Nàng tưởng một lá bùa rách này mà trấn áp được ta sao ?"
Trong nháy mắt, một ngọn lửa xanh bùng lên từ đáy lá bùa. Nó cháy rụi thành tro bụi ngay trên đầu ngón tay Thẩm Sóc Vọng.
"Lại đây với ta ." Hắn vẫy tay gọi ta . Gương mặt tuấn tú lúc này vặn vẹo, quái dị như một ác quỷ bò ra từ địa ngục.
Phản ứng của cơ thể nhanh hơn cả lý trí. Ta sợ đến mức mất sạch linh hồn, tung cửa chạy thục mạng. Trái với dự đoán, Thẩm Sóc Vọng chỉ
đứng
trong phòng
nhìn
theo,
không
hề đuổi theo
ta
.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/phu-quan-ta-bat-tu/chuong-4.html.]
Ta chạy như điên về phía nhà mụ phù thủy. Tại sao hắn không đuổi theo?
Ánh trăng nhợt nhạt soi xuống con đường vắng vẻ khiến lòng ta hoang mang tột độ. Bước chân dần chậm lại , ta ngoảnh đầu nhìn lại phía sau . Từ xa, ta thấy một bóng người đang đứng nơi khung cửa sổ nhìn về hướng này .
Cái bóng đó bỗng nhiên vươn dài ra , cao lớn một cách bất thường, vượt qua cả khung cửa. Ở hai bên sườn, vốn dĩ phải là tay chân bình thường, thì giờ đây mọc ra lổm ngổm vô số những cánh tay dài ngoằng.
Hắn trông như một con nhện khổng lồ mang hình hài nam nhân.
Ta sợ đến mức tim muốn nhảy ra ngoài l.ồ.ng n.g.ự.c, không dám tin vào mắt mình nữa. Ta nhắm c.h.ặ.t mắt lại , run rẩy cầu nguyện. Đến khi mở mắt ra lần nữa...
Cái bóng ấy đã biến mất. Chỉ còn lại cây cổ thụ xum xuê cành lá đứng im lìm trong bóng tối. Trăng càng sáng, lòng ta càng hoảng loạn. Ta không dám quay đầu lại thêm lần nào nữa, cắm đầu chạy thẳng đến nhà mụ phù thủy.
10
Kỳ lạ thay , cửa nhà mụ phù thủy đang mở toang. Chung quanh đầy những dấu chân lộn xộn, như thể có rất nhiều người vừa chạy qua đây. Hàng rào tre đổ rạp một mảng, trông giống như bị một sinh vật khổng lồ nào đó nghiền nát.
Cảm thấy có điều gì đó không ổn , ta ngập ngừng bước đi . Ngôi nhà tối om như một cái miệng thú khổng lồ đang chờ mồi.
Vừa lúc ta định quay đầu bỏ chạy, bỗng một bóng người mặc áo phù thủy lướt qua cửa sổ. Tiếp theo đó, giọng nói yếu ớt của mụ phù thủy vọng ra từ bên trong:
"Bồ tiểu thư đó phải không ?"
Mụ đang gọi ta .
"Bồ tiểu thư, cứu ta với!" "Nhanh lên! A... á... á!!!"
Tiếng hét t.h.ả.m thiết x.é to.ạc màn đêm. Tim ta thắt lại . Mụ phù thủy gặp chuyện gì rồi ? Có kẻ trộm sao ?
"Bồ tiểu thư! Cứu mạng!" Tiếng thúc giục dồn dập không ngừng.
Ta c.ắ.n răng, liều mạng vớ lấy một thanh tre gãy làm v.ũ k.h.í, xông thẳng vào trong: "Ta tới đây!"
Thế nhưng, cảnh tượng bên trong lại kinh khủng đến mức ta ước gì mình chưa từng bước vào . Ở góc phòng, một ngọn nến sắp tàn đang tỏa ra ánh sáng leo lét.
Mụ phù thủy bị một thanh tre xuyên qua người , treo lơ lửng trên xà nhà một cách quái dị. Đôi mắt mụ đờ đẫn, hơi thở không còn, ngay cả vệt m.á.u nơi khóe miệng cũng đã khô khốc từ lâu.
Mụ đã c.h.ế.t rồi ! C.h.ế.t từ lâu rồi !
Mặt ta cắt không còn giọt m.á.u. Nếu mụ đã c.h.ế.t, vậy nãy giờ tiếng người gọi ta là từ đâu ra ?!
Nỗi sợ hãi tột cùng khiến ta lảo đảo lùi lại hai bước. Đúng lúc đó, một tiếng thét ch.ói tai vang lên ngay sát bên cạnh:
"Á á á á á!!!"
Người hàng xóm của mụ phù thủy không biết xuất hiện từ khi nào. Bà ta kinh hoàng nhìn cái xác treo trên xà nhà, gói bánh trên tay rơi xuống đất lăn lóc.
Ánh mắt bà ta dời sang thanh tre trên tay ta , rồi lộ rõ vẻ hiểu ra mọi chuyện: "Ngươi... chính là ngươi!"
"Cứu mạng với! Có người g.i.ế.c người !" Bà ta vắt chân lên cổ mà chạy, vừa chạy vừa gào thét.
"Không phải ta !" Ta ngẩn người , vội vàng phủ nhận, "Không phải ta g.i.ế.c mụ! Mụ đã c.h.ế.t trước khi ta tới!"
Nhưng người hàng xóm đã chạy mất hút. Theo tiếng kêu cứu, đèn đuốc trong các nhà xung quanh đồng loạt bật sáng. Rất nhanh sau đó, ta bị đám đông bao vây ngay tại hiện trường. Trăm miệng một lời, bọn họ nhìn x.á.c c.h.ế.t rồi lại nhìn ta , cuối cùng đưa ra kết luận:
"Chính là cô ta g.i.ế.c người , ngoài cô ta ra thì còn ai vào đây nữa?"
Chaporia
Bình Luận (0)