Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Tôi nói : “Muốn chơi bà à ? Để bà xem vốn liếng đã ! Mày cởi quần áo trước đi !”
Hơi thở của Lưu Quý Nam bỗng trở nên thô kệch, hắn vừa cười dâm dê vừa cởi quần áo, rất nhanh đã trần như nhộng.
Hắn dâm đãng ưỡn ẹo thân thể: “Vốn liếng của ông đây, đâu có thua kém thằng sinh viên đại học nhà mày...”
Tôi nghe thấy trong sân lại có tiếng bước chân, điều này làm tôi bật cười :
“Anh Quý Nam à , anh lên giường đi , em gái cởi đồ cho anh xem.”
Mắt hắn ta đờ ra , thật sự ngồi lên giường của tôi . Tôi đứng cạnh đống quần áo của hắn , nghe thấy tiếng bước chân bên ngoài gấp gáp.
Cửa lớn bị đẩy tung ra .
Ngô Tú Trân xông vào , kinh ngạc cố tình hạ giọng trừng mắt nhìn tôi kêu lên: “Hay nhỉ! Chúng mày gian phu dâm phụ sướng thật nhỉ!”
“Quỳ xuống! Mày không quỳ tao hét toáng lên cho bên ngoài biết ! Đồ nát trọi không giữ nổi giải thắt lưng...”
Tôi tát cho mụ một cái nảy đom đóm, mụ “ối” lên một tiếng, tôi lại túm một nắm tóc mụ, đẩy mụ xuống đất, rồi ôm đống quần áo của Lưu Quý Nam chạy ra ngoài, vừa chạy tôi vừa hét toáng lên:
“Mất dạy quá! Lưu Quý Nam h.i.ế.p mẹ chồng tôi rồi !”
13
Lưu Tiện Nữ đúng lúc đang dẫn Tạ Khoái Chủy cùng đám người lau chau ở ngoài tường rào nhà tôi đi dạo, thấy tôi lao ra .
Đám đàn bà lắm mồm này lập tức nổ ầm lên.
Tôi vội vàng cầu cứu Lưu Tiện Nữ: “Anh mày say rượu, cứ đòi h.i.ế.p mẹ chồng tao, tao cản không nổi!”
Một đám người cùng xông vào nhà tôi .
Lại thấy Lưu Quý Nam đang đè lên người Ngô Tú Trân, mắt mơ màng nói : “Là đàn bà là được ! Chạy mất đứa trẻ, thì mày phải cho tao chơi!”
Ngô Tú Trân bị hắn đè, kêu la như lợn bị chọc tiết!
Các bà các cô vội vàng xông vào cứu Ngô Tú Trân ra , Lưu Tiện Nữ kêu to: “Anh ơi! Đang chiến dịch trấn áp đấy! Anh cưỡng h.i.ế.p phụ nữ là phải ăn đạn đấy!”
Lưu Quý Nam vừa nghe , tỉnh cả rượu, trần truồng chạy vọt ra ngoài.
Lưu Tiện Nữ lại kéo Ngô Tú Trân: “Thím ơi! Mau báo công an đi ! Anh cháu nó h.i.ế.p thím, không thể để yên được đâu ! Kêu nó ăn đạn đi !”
Ngô Tú Trân hung hăng tát cho Lưu Tiện Nữ một cái:
“Báo công an cái gì! Tao đây thắt lưng buộc bụng chắc lắm! Nhà mày mới bị h.i.ế.p ấy ! Cút hết cho tao! Cút! Cút! Cút!”
Mọi người sững người , xì xào bàn tán, rồi kéo nhau đi ra .
Lưu Tiện Nữ mặt đầy tức tối, chu mồm lên, cũng bỏ đi .
Ngô Tú Trân lại trừng mắt nhìn tôi , tức đến toàn thân run rẩy: “Cái đồ nát trọi nhà mày, hắt nước bẩn lên người tao...”
Tôi lườm mụ một cái: “Kêu con trai mày tới ly hôn đi ! Mấy năm nay tôi gửi tiền cho hắn ít nhất cũng năm trăm đồng, cũng phải trả lại cho tôi !”
“Mày đừng hòng! Con trai tao đi ra chợ bắt xe về thành phố rồi ! Mày giữ được thì giữ, không giữ được thì mày đi tìm nó đi ! Bây giờ trên thành phố đang bắt dân lang thang đấy! Cũng bắt luôn cái đồ nát trọi nhà mày cho ăn đạn!”
Tôi sững người , rồi lập tức quyết định:
Tôi không lên huyện nữa, tôi phải đi Nam Thành!
Tôi
cầm bọc đồ,
rồi
đi
đến chuồng gà, chộp nốt hai con gà béo cuối cùng,
đi
ra
ngoài.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/nam-1978-toi-va-truong-thien-tu-duoc-mai-moi-roi-ket-hon/chuong-4.html.]
Ngô Tú Trân đuổi theo: “Mày định mang gà nhà tao đi đâu ? Bỏ xuống! Không thì tao báo công an bắt con đĩ nhà mày!”
Tôi dừng bước, mụ ta còn tưởng tôi sợ, lại vênh váo lên: “Mày mau đi nấu cơm cho tao! Trong nhà cả đống quần áo, đợi tao giặt à ? Tao là mẹ mày đấy!”
Tôi nói : “Mẹ à , bố chồng ruột con c.h.ế.t sớm, nhưng bố Quý Nam của con vẫn còn sống đấy, con sẽ đi tìm bố ấy ngay bây giờ, hỏi thẳng mặt bố ấy , ban nãy rốt cuộc bố ấy muốn chơi đứa nào?”
Mặt Ngô Tú Trân trắng bệch ra , tôi bước đi .
Mụ già này ngã ngồi ra đất gào khóc : “Sống không nổi nữa! Con dâu không hầu hạ tao, tao sống không nổi nữa!”
Tôi mặc kệ mụ, ra khỏi cổng, Lưu Tiện Nữ ló ra :
“Mày ly hôn thật đấy à ?”
“Chồng mày là sinh viên đại học đấy, mày bỏ được sao ?”
Tôi cười lạnh: “Hắn có làm tỉnh trưởng thì tôi cũng chẳng nhờ được tí bóng nào!”
Lưu Tiện Nữ liền im bặt.
Tôi mặc kệ Lưu Tiện Nữ, đi thẳng ra chợ huyện, bán hai con gà béo được 6 đồng, bắt chuyến xe cuối cùng lên thành phố.
Đến cổng trường Đại học Nam Thành thì trời sắp tối, cũng may cho tôi , vừa hay gặp Trương Thiên Tứ ở cổng trường.
Thấy tôi , hắn giật b.ắ.n mình : “Sao cô lại tới đây? Cô và Lưu Quý Nam...” Nói tới đây, hắn lập tức ngậm miệng lại , quay người bỏ đi .
Tôi đuổi theo: “Đồ ch.ó đẻ Trương Thiên Tứ, nhà chúng mày không có ai tốt đẹp cả! Tao muốn ly hôn với mày!”
Trương Thiên Tứ cúi gằm mặt, nói : “Cô ăn nói lung tung gì đó! Mau về nhà hầu hạ mẹ tôi đi !”
Hắn nói rồi lách người chui tọt vào cổng trường. Bác bảo vệ không cho tôi vào , tôi lộ ra tờ giấy kết hôn của hai đứa, bác bảo vệ chạy đi tìm Trương Thiên Tứ, một lúc sau quay lại nói :
“Thầy Trương nói cô và thầy ấy có mâu thuẫn, bảo cô mau về đi , thầy ấy không gặp cô.”
Tôi cười lạnh một tiếng, nói : “Ông nói với hắn , có giỏi thì cả đời đừng có ra ngoài!”
14
Trước cổng trường Đại học Nam Thành có một căn nhà ngói nhỏ, bà chủ là một quả phụ, bán mấy thứ tất, sách cũ.
Tôi đến bàn với bà, buổi tối tôi ở nhờ tiệm bà, ban ngày đứng trước cửa tiệm bán bánh xèo chiên dầu, bà cho tôi mượn bếp núc, cũng giúp tôi mua ít bột mì, mỡ lợn, mỗi ngày tôi trả bà một đồng.
Bà chủ rất vui vẻ đồng ý.
Hôm sau , tôi khai trương luôn, sinh viên ăn căng tin ngán rồi , đều thích ra chỗ tôi mua bánh xèo.
Tôi lại nhờ một sinh viên khoa mỹ thuật viết cho tôi cái biển hiệu: “Quán bánh xèo Thiên Tứ”.
Sinh viên hỏi: “Sao lại gọi tên này ?”
Tôi mỉm cười : “Chồng tôi tên Trương Thiên Tứ, anh ấy dạy học ngay trong trường đại học này đấy!”
15
Qua vài hôm, mọi người đều biết vợ của Trương Thiên Tứ đang bán bánh xèo dầu ở bên ngoài.
Trương Thiên Tứ đương nhiên cũng biết , hắn tức đỏ mặt tía tai đến tìm tôi : “Sao cô còn chưa đi ? Mặt mũi tôi bị cô làm cho mất hết rồi .”
Tôi thản nhiên nói : “ Tôi dựa vào bản lĩnh kiếm cơm, mất mặt gì? Anh không chịu nổi thì chúng ta ly hôn đi !”
Trương Thiên Tứ liền cứng họng, một lúc sau mới ấp a ấp úng nói : “Cô đi nói với mẹ tôi đi , bà ấy đồng ý thì tôi ly hôn.”
Chaporia
Bình Luận (0)