Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
19
Trương Thiên Tứ cau mày: “Mẹ! Mẹ nói bậy bạ gì thế? Con không muốn lấy vợ!”
Ngô Tú Trân đổi sắc mặt: “Mày không lấy vợ, ai hầu hạ tao? Cái đồ bất hiếu! Mày có lấy không ? Mày không lấy, tao đi kiện lên lãnh đạo cơ quan mày!”
Trương Thiên Tứ lại ỉu xìu, Ngô Tú Trân đắc ý nhìn tôi : “Nói thật cho mày biết , con trai tao bỏ mày xong, tìm ngay một cô gái tơ!”
“Con à , ra gặp chồng mày đi !”
Lời vừa dứt, một người phụ nữ từ trong sân bước ra , tôi định thần nhìn kỹ.
Chà, đây chẳng phải là Lưu Tiện Nữ sao !
20
Lưu Tiện Nữ người dính đầy dầu mỡ, mặt cười tươi như hoa, xông về phía Ngô Tú Trân thân thiết gọi một tiếng: “Mẹ!”
Ả không dám nhìn tôi , chỉ đắm đuối ngắm Trương Thiên Tứ.
Trương Thiên Tứ mặt nhăn như cái bị , nói : “Mẹ, con muốn tìm người thành phố, mẹ lại lôi về một cô gái quê...”
Ngô Tú Trân nói : “Người thành phố nó hầu hạ mẹ được à ? Tiện Nữ vừa giỏi giang lại vừa là thân con gái, nếu không phải thấy mày là sinh viên đại học, ai thèm lấy cái đồ bỏ vợ này ! Người ta đến sính lễ cũng không cần, mày còn chưa biết đủ à ?”
Trương Thiên Tứ mặt ủ mày chau, không dám cãi lại . Ngô Tú Trân lôi hắn lên ủy ban xã xin giấy giới thiệu, hai chúng tôi lên thẳng trấn lĩnh giấy ly hôn.
Lưu Tiện Nữ cũng đi theo, tờ giấy ly hôn vừa mới đóng dấu xong, thì ngay sau đó hai người này lại lĩnh giấy đăng ký kết hôn.
Ngô Tú Trân hả lòng hả dạ , kéo tay Lưu Tiện Nữ, nói : “Tối nay hai đứa động phòng luôn!” Mụ lại hướng về phía tôi gào lên: “Mày có hối hận cũng muộn rồi !”
Tôi cười khẩy một tiếng, đi thẳng ra bến xe thị trấn đợi xe.
Một lúc sau , Lưu Tiện Nữ đi tới, trên mặt hơi có vẻ hổ thẹn:
“Phượng Lan, mày cũng đừng trách tao đào góc tường, mày lòng cao hơn trời, coi thường Trương Thiên Tứ, chứ tao thấy hắn là sinh viên đại học, tao tự nguyện!”
Tôi hỏi ả: “Mày không cần sính lễ, mẹ mày chịu à ?”
“Hừ! Mụ ta dám thả rắm thì tao đi kiện con trai mụ là thằng h.i.ế.p dâm!”
“Mày biết rõ tâm tư của Ngô Tú Trân, sao còn nhảy vào hố lửa?”
Trên mặt Lưu Tiện Nữ thoáng nét cười : “Tao đã đăng ký kết hôn rồi , gạo nấu thành cơm cả rồi , mụ ta còn mong tao làm trâu làm ngựa ư? Sẽ có ngày mụ ta kêu trời không được , kêu đất không xong thôi!”
Lúc này , xe đến, tôi chuẩn bị lên xe.
Lưu Tiện Nữ đuổi theo một bước, nhét vào tay tôi gói kẹo xốp: “Hồi đi học, tao có lỗi với mày! Tao áy náy quá!”
Ả nhét xong liền bỏ chạy, tôi cầm gói kẹo lên xe, nhìn bóng lưng ả, trong lòng trăm mối cảm xúc ngổn ngang.
Tôi ngồi xe khách lên huyện, rồi đi tàu hỏa đến Thâm Quyến.
Cộng với tiền tiết kiệm trước đó, tôi có khoảng hai ngàn đồng. Tôi không mạo muội khởi nghiệp ngay, mà tìm một nhà hàng xin làm nhân viên phục vụ trước .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.
com/nam-1978-toi-va-truong-thien-tu-duoc-mai-moi-roi-ket-hon/chuong-6.html.]
Ba năm sau , tôi trở thành quản lý.
Lại ba năm sau nữa, tôi mở quán cơm nhỏ của riêng mình .
Hai mươi năm sau , quán cơm nhỏ của tôi biến thành chuỗi cửa hàng. Đúng lúc Đại học Nam Thành đấu thầu nhà ăn, đội ngũ của tôi giành được quyền thầu một trong những nhà ăn ở đó.
Tôi lại một lần nữa trở về Nam Thành.
Nhà trường sắp xếp cho các nhà thầu chúng tôi họp bàn ký hợp đồng trong phòng họp. Tiếp đón chúng tôi là một cán bộ trẻ, tên Tiểu Vương, anh ta rất nhiệt tình chào hỏi nhân viên pha trà mời chúng tôi .
Một người đàn ông tóc hoa râm đi tới, tay cầm ấm nước nóng.
Tôi lướt mắt nhìn ông ta .
Người này , là Trương Thiên Tứ sao ?
21
Trương Thiên Tứ không còn vẻ phong độ ngày xưa nữa, mặt đầy nếp nhăn, tóc bạc quá nửa, toát lên vẻ khổ sở u sầu.
Hắn không nhận ra tôi , chỉ đờ đẫn rót trà . Có lẽ vì bệnh tật gì đó, tay hắn hơi run run.
Một ít nước trà b.ắ.n ra ngoài cốc, hắn ngượng nghịu cười cười , lại đưa tay ra lau.
Tiểu Vương bước tới, cầm lấy ấm nước, vừa nói : “Thầy Trương, sao việc nhỏ này thầy cũng làm không xong vậy ?”
Trương Thiên Tứ gượng gạo cười làm lành.
Tiểu Vương xua xua tay, bảo hắn lui xuống, lại áy náy nói với tôi : “Giáo viên trường tôi có chút hoàn cảnh đặc biệt, bà đừng để ý.”
Cạnh tôi ngồi một ông chủ người Quảng Đông, rất nhiều chuyện hỏi: “Hoàn cảnh đặc biệt gì vậy ? Bị người đẹp đá hả?”
Tiểu Vương nói : “Chao ôi, thầy ấy trước kia là giảng viên, ly hôn với bà vợ quê thứ nhất, lại tìm cô vợ nữa. Cô này còn ghê gớm hơn, xúi mẹ chồng lên thành phố, cứng rắn dọn vào ở trong ký túc xá độc thân của trường. Lương của thầy Trương mỗi tháng phải để cô ấy lĩnh, không thì cô ấy lăn ra đất cởi quần áo, mọi người đều sợ cô ấy !”
“Cô ấy lại hay nghi kỵ, thầy Trương nói chuyện với nữ sinh thêm một câu thôi, cô ấy cũng lao vào đ.á.n.h nhau với người ta . Cuối cùng thầy Trương dạy học cũng không được nữa, bị điều xuống làm tạp vụ.”
“Thầy Tề cùng ở lại trường với thầy ấy giờ đã là giáo sư rồi , thầy ấy đến giờ vẫn chưa có lấy một căn nhà, suốt ngày lơ ngơ lẩn thẩn, toàn làm hỏng việc.”
Tiểu Vương nói xong liền xoay sang lo những việc khác. Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ.
Trương Thiên Tứ còng lưng, đi trên con đường nhỏ rợp bóng cây. Đi chưa được mấy bước, một người đàn bà vai u thịt bắp xông tới, kéo xoắn lỗ tai hắn , c.h.ử.i như tát nước:
“Cái đồ Trương Thiên Tứ nhà mày! Bà già này hầu hạ lão bất t.ử nhà mày về chầu trời rồi , ngày nào mày cũng không thấy bám nhà! Bên ngoài nuôi bao nhiêu con bồ rồi hả?”
Tiếng ầm ĩ quá to, Tiểu Vương cũng thấy ngượng, vội vàng đóng cửa sổ kéo rèm lại .
Tôi không hỏi thêm gì, làm theo đúng quy trình trước đó hoàn tất ký kết.
Sau này , hiệu trưởng dẫn chúng tôi đi thăm quan khuôn viên trường.
Tôi không bao giờ gặp lại Trương Thiên Tứ nữa.
Tôi và hắn như hai sợi dây, gặp nhau tại một điểm, rồi chia xa đôi ngả.
Tôi thầm cảm thấy may mắn vì sự lựa chọn của chính mình .
Chaporia
Bình Luận (0)