20px

Sau cơn buồn ngủ cực độ là cảm giác tỉnh táo đến lạ lùng, tôi không đi ngủ bù ngay sau khi về nhà.

Vệ sinh cá nhân xong, tôi mở máy tính lên để tìm đoạn tin tức mà đồng nghiệp đã nhắc đến. Chỉ cần lướt qua một cái là tôi thấy ngay Chu Thời Dục. Vẫn như mọi khi, dù ở đâu anh ta cũng là tâm điểm của đám đông, ngay cả trong một chương trình thời sự nghiêm túc, ống kính máy quay dường như cũng ưu ái dừng lại ở anh ta lâu hơn những người khác một chút.

Đúng lúc đó, Chu Thời Dục trở về. Thấy tôi đang ngồi ngẩn người nhìn vào màn hình, anh ta hỏi: — "Hết ca trực rồi sao ? Sao còn chưa đi ngủ?"

Tôi chậm rãi quay đầu lại , nhìn người đàn ông đang mặc bộ đồ thể thao, trán lấm tấm mồ hôi: — "Đợi anh ."

Nghe vậy , biểu cảm của Chu Thời Dục lộ vẻ nghi hoặc. Anh ta định nói gì đó, nhưng giây tiếp theo chuông điện thoại đã vang lên. — "Đợi chút, tôi nghe điện thoại đã ."

Nhìn Chu Thời Dục vừa nghe máy vừa đi vào phòng sách, tôi thấy tim mình chợt thắt lại . Tôi nhắm lại đôi mắt đang cay xè vì mệt mỏi. Có lẽ do rạng sáng nay tham gia liên tiếp hai ca phẫu thuật, thể lực cạn kiệt, nên vừa nhắm mắt lại tôi đã thiếp đi lúc nào không hay .

Trong cơn mơ màng, tôi cảm nhận được một lớp chăn ấm áp đắp lên người , và giọng nói trầm thấp vang bên tai: — "Ngủ đi , có chuyện gì để sau hãy nói ." Ngay sau đó, tôi chìm vào giấc ngủ sâu.

Tôi bị đ.á.n.h thức bởi tiếng rung liên hồi của điện thoại. Nhìn thấy cái tên hiển thị trên màn hình, tôi nhấn từ chối ngay lập tức. Đối phương rõ ràng là hạng người chưa đạt được mục đích thì chưa bỏ cuộc, tiếng rung vừa dứt được hai giây lại tiếp tục vang lên.

Vừa mới bắt máy, Chu San San đã lên giọng: — "Chị dâu, ảnh của anh trai tôi và Thẩm Nghiên Sơ đã lên hết hot search rồi , thế mà chị vẫn còn ngủ được cơ à ?"

Chu San San rất ít khi gọi tôi là chị dâu. Mỗi lần cô ta gọi như vậy , thường chẳng có chuyện gì tốt lành. Quả nhiên, không đợi tôi kịp phản ứng, đầu dây bên kia đã vang lên tiếng cười hả hê: — "Anh tôi đòi ly hôn để cưới Thẩm Nghiên Sơ đúng không ? Đã bảo chị nghỉ việc ở nhà sinh cho anh tôi một đứa con đi thì chị không nghe . Giờ thì hay rồi , người cũ của anh tôi đã về, để xem chị bị quét ra khỏi nhà như thế nào!"

Tôi cứ ngỡ khi nghe những lời này mình sẽ rất đau lòng. Nhưng có lẽ vì đã hạ quyết tâm từ trước , tâm trí tôi lúc này lại bình thản đến mức hơi thở vẫn giữ được nhịp ổn định. — "Chúc mừng cô, cuối cùng cũng sắp có được một người chị dâu vừa ý."

Thấy tôi đáp trả như vậy , thái độ Chu San San lập tức thay đổi: — "Được lắm Tô Thanh Hòa, từ bao giờ chị lại biết dùng chiêu lạt mềm buộc c.h.ặ.

t thế này ? Tôi nói cho chị biết , Thẩm Nghiên Sơ đã về rồi , anh tôi thích chị ta chứ không thích chị đâu ." — " Tôi gọi cuộc này là để tiêm cho chị một mũi t.h.u.ố.c dự phòng. Đừng để đến lúc thấy anh tôi đối xử quá tốt với chị ta mà chị lại làm ra chuyện gì mất lý trí, bôi tro trát trấu vào mặt nhà họ Chu chúng tôi ..."

Tôi tắt máy ngang rồi mở mục tìm kiếm hot lên. Cái tên Chu Thời Dục quả nhiên nằm chễm chệ trên đó. Nhấp vào xem, đập vào mắt tôi đầu tiên là tấm ảnh Chu Thời Dục và Thẩm Nghiên Sơ đang nhìn nhau mỉm cười .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/la-thu-ngay-hom-qua/chuong-1.html.]

Lúc tôi và Chu Thời Dục kết hôn, chúng tôi không tổ chức đám cưới. Ngoài những người thân cận nhất ra , chẳng ai biết anh ta đã có vợ. Vì vậy , dưới phần bình luận, cư dân mạng đều khen ngợi hai người trông rất đẹp đôi, còn chúc họ bách niên hảo hợp.

Tôi gọi cho Chu Thời Dục hỏi khi nào anh ta về. Chuông reo liên hồi nhưng không có người bắt máy. Tôi buông điện thoại, lấy từ trong túi xách ra tờ đơn đăng ký hỗ trợ tuyến dưới , dứt khoát ký tên mình vào đó.

Đến 11 giờ đêm, Chu Thời Dục gửi lại một tin nhắn: 【Hôm nay có tiệc xã giao, chắc là kết thúc muộn lắm, tôi ngủ lại căn hộ gần công ty.】

Không lâu sau , trên hot search lại xuất hiện một tiêu đề mới về anh ta : 【Chu Thời Dục - Cái ôm】

2.

Lần này là một đoạn video ngắn. Người đàn ông vừa mới nhắn tin bảo đi xã giao, lúc này đang ôm Thẩm Nghiên Sơ rất lâu giữa thanh thiên bạch nhật. Tôi xem chưa được nửa video đã nhấn nút thoát ra .

Ngước mắt lên, tôi tình cờ nhìn thấy bức ảnh đặt trên tủ đầu giường. Cuộc hôn nhân của tôi và Chu Thời Dục diễn ra rất chớp nhoáng, ngay cả ảnh cưới cũng chẳng chụp được mấy tấm. Đây là tấm mà tôi thấy ưng ý nhất.

Nhưng giờ nhìn lại , tôi chợt thấy hai người trong ảnh chẳng hề xứng đôi chút nào. Đặc biệt là Chu Thời Dục, gương mặt anh ta dù đang mỉm cười nhưng ánh mắt lại toát lên vẻ thờ ơ. Giống hệt như cuộc hôn nhân của chúng tôi vậy . Tôi cứ ngỡ chúng tôi vẫn ổn , thực chất anh ta chỉ đang duy trì một sự hòa hợp giả tạo trên bề mặt.

Tôi vô cảm gỡ bức ảnh ra khỏi khung, xé nát rồi vứt những mảnh vụn vào bồn cầu xả nước trôi đi .

Sáng hôm sau đi làm , mỗi đồng nghiệp chào hỏi tôi đều mang theo ánh mắt thương hại. Tôi coi như không thấy gì, cầm tờ đơn đăng ký đi thẳng vào phòng Giám đốc bệnh viện.

— "Thanh Hòa, cô chắc chắn chứ? Đợt hỗ trợ tuyến dưới lần này ngắn thì một năm, dài thì có khi hai, ba năm mới về, chồng cô có đồng ý không ?"

Khác với việc đi cơ sở để lấy thành tích thăng tiến, đợt hỗ trợ này hoàn toàn dựa trên sự tự nguyện cá nhân.

 

Mục LụcChương Sau →

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...