20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Tôi dùng sức, dứt khoát rút cánh tay mình ra khỏi sự kìm kẹp của Chu Thời Hiển. Khi bước ra đến cửa, tôi vẫn nghe thấy tiếng anh ta gầm lên sau lưng: " Tôi không đồng ý ly hôn!"

Tôi chẳng thèm để tâm, đóng sập cửa lại . Thật ra , tôi biết việc đề nghị ly hôn trực tiếp với Chu Thời Hiển rất khó thành công ngay lập tức. Không phải vì anh ta còn nặng tình, mà vì sự kiêu ngạo của anh ta không cho phép. Nhưng ý của tôi đã quyết, ngày mai tôi sẽ đi luôn.

Tôi không biết bao giờ mình mới quay lại đây, và tôi cũng không định ngồi chờ ngày anh ta đồng ý ký tên. Con đường duy nhất bây giờ là ủy thác cho luật sư để tiến hành khởi kiện ly hôn. Chuyện ngày hôm nay, dù là bốc đồng hay là một bước đi có tính toán, mục đích cuối cùng của tôi cũng chỉ là nói rõ ràng với Chu Thời Hiển một lần để anh ta hiểu rằng: Tôi không còn vương vấn gì nữa.

Trở về căn hộ, nhìn phòng khách chất đầy những thùng carton, lòng tôi bỗng dâng lên một cảm giác phức tạp khó tả. Bởi trong những chiếc thùng đó, ngoài đồ đạc cá nhân, còn lại đều là những vật dụng nhỏ nhặt tôi tự tay sắm sửa để vun vén cho tổ ấm này . Lẽ ra tôi nên vứt hết chúng đi , nhưng tôi tự nhủ hãy cứ đợi đến khi chỉ còn một mình , rồi mới từ từ xử lý từng thứ một.

Tôi mở chiếc thùng đầu tiên. Bên trong là những cuốn sách về kinh tế và hôn nhân mà tôi đã mua. Tôi và Chu Thời Hiển kết hôn chớp nhoáng. Vì sợ giữa cả hai không có tiếng nói chung, nên ngay ngày đầu tiên chuyển đến nhà mới, tôi đã mua những cuốn sách này . Một mặt là để khi Chu Thời Hiển nói về công việc, tôi không đến mức mù tịt; mặt khác, tôi muốn học cách để kinh doanh một cuộc hôn nhân hạnh phúc.

Những cuốn sách kinh tế kia tôi còn chưa đọc hết một quyển. Bởi từ tháng đầu tiên sau khi cưới, tôi đã nhận ra Chu Thời Hiển chưa bao giờ nhắc chuyện công ty với mình . Còn những cuốn sách về hôn nhân thì tôi đã đọc hết sạch, nhưng chúng chẳng giúp ích được gì cả. Vì dù tôi có chủ động quan tâm hay khơi gợi câu chuyện đến đâu , Chu Thời Hiển luôn giả vờ như không thấy, hoặc không nghe .

Lúc đó tôi không hiểu tại sao anh ta lại biểu hiện như vậy . Mãi đến tận bây giờ, vào những đêm không ngủ được , tôi mới thử tìm kiếm cái tên Thẩm Nghiên Sơ trên mạng.

6.

Năm đó, tôi tiếp nhận chăm sóc một ông lão có tính tình rất bướng bỉnh. Ông vì không muốn người thân lo lắng nên dù bị thương ở tay cũng âm thầm đi viện một mình . Khi ấy tôi vừa mới tốt nghiệp không lâu, thấy ông lão có nét rất giống ông nội mình nên thi thoảng lại ngồi lại trò chuyện cùng ông.

Ngày ông lão xuất viện, gia đình ông mới tìm đến bệnh viện. Lúc đó tôi mới biết , ông chính là ông nội của Chu Thời Hiển. Khi Chu Thời Hiển đến cảm ơn tôi , tôi cứ ngỡ đó là lần gặp gỡ cuối cùng của chúng tôi . Thế nhưng không ngờ, vài tháng sau , anh ta đột ngột xuất hiện và hỏi tôi có muốn kết hôn với anh ta không .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/la-thu-ngay-hom-qua/chuong-4.html.]

Anh ta nói : "Ông nội sức khỏe không tốt , lúc nào cũng lo lắng chuyện đại sự của tôi , trong viện cứ nhắc đi nhắc lại về cô suốt. Tuy tôi không có kinh nghiệm gì, nhưng ông thực sự rất muốn cô làm cháu dâu."

Chu Thời Hiển thừa nhận lời đề nghị này có chút đột ngột, nhưng thực tế anh ta không quen biết ai, cũng không có thời gian yêu đương. Nếu tôi đồng ý, anh ta sẽ cố gắng làm tốt vai trò người chồng. Anh ta thao thao bất tuyệt liệt kê những lợi ích của cuộc hôn nhân này . Từ kinh ngạc ban đầu, lòng tôi dần trở nên bồn chồn, và cuối cùng chỉ còn lại một sự vui sướng thầm kín.

Bởi vì ngoài chính tôi ra , không ai biết rằng tôi đã thích Chu Thời Hiển từ lâu. Thế là tôi đồng ý. Chúng tôi đi đăng ký kết hôn với tốc độ nhanh nhất.

Nhưng ngay khi đám cưới mới chuẩn bị được một nửa thì ông nội Chu qua đời. Thời gian đó Chu Thời Hiển bận rộn với một dự án hợp tác quốc tế, sợ tôi không tự chăm sóc được bản thân nên ông nội đã bảo tôi về ở tại nhà cũ. Đêm ông mất, tôi cũng vừa mới tan ca trực đêm về ngủ bù.

Khi đó vì thức dậy quá sớm, ông nội đứng không vững nên bị ngã, đầu va vào góc bàn trà . Vì phòng khách ở nhà cũ đều trải t.h.ả.m dày, nên lúc ông nội ngã xuống, phải mất vài phút sau mới có người phát hiện ra . Đến khi người làm gọi tôi dậy thì chuyện đã rồi . Khi tôi chạy đến bệnh viện, ông nội đã được đưa vào nhà xác.

Sáng hôm đó, khi họ hàng nhà họ Chu tập trung tại nhà cũ để bàn chuyện hậu sự, Chu San San đột nhiên đứng trước mặt bao nhiêu người chỉ trích tôi chỉ biết ngủ, không lo cho sự sống c.h.ế.t của người già. Cô ta đổ lỗi cho tôi vì không phát hiện ra sự cố sớm hơn, khiến ông nội lỡ mất thời gian vàng để cấp cứu.

Mẹ Chu cũng thay đổi hẳn thái độ hiền từ thường ngày. Bà đứng một bên lạnh lùng nhìn Chu San San mắng nhiếc tôi , chỉ khi cô ta dùng những lời lẽ quá mức thậm tệ mới lên tiếng ngăn cản lấy lệ. Người làm và quản gia trong nhà đều biết rõ: Lúc ông nội ngã, Mẹ Chu và Chu San San đều đang ở trong phòng tán gẫu.

Tất cả bọn họ đều có mặt ở đó, nhưng lại đổ hết trách nhiệm lên đầu một người vừa tan ca trực về và đang ngủ như tôi . Tôi vốn không phải là người cam chịu, nhưng ngay khi tôi vừa định giải thích tình hình lúc đó, Chu San San đã vung tay định tát tôi một nhát.

Đúng lúc đó Chu Thời Hiển kịp thời trở về. Anh ta đứng chắn trước mặt tôi , trách mắng Chu San San hỗn hào, và lên tiếng bảo vệ tôi trước mặt mọi người . Dù chuyện đã qua rất lâu, tôi vẫn luôn ghi nhớ khoảnh khắc anh ta đứng ra giải thích cho mình .

Cũng chính vì hành động đó mà trong những đêm dài khó khăn sau này , tôi luôn tự nhủ rằng Chu Thời Hiển thấu hiểu nỗi lòng của mình . Thậm chí sau này khi anh ta thay Chu San San giải thích rằng cô ta không cố ý nhắm vào tôi , mà chỉ vì sợ họ hàng trách mắng Mẹ Chu vô tâm khi ở nhà mà không biết ông ngã, nên mới đổ lỗi cho tôi để chữa thẹn, tôi cũng đã chọn cách thấu hiểu.

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...