Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Khi các quan chức chính phủ đến bệnh viện khảo sát, tôi đã nhìn thấy danh sách các doanh nghiệp đầu tư vào thị trấn Dương Chí. Đứng đầu danh sách chính là công ty nhà họ Chu. Hơn nữa, Chu Thời Hiển còn là doanh nhân đầu tiên chủ động đề xuất đầu tư. Chính nhờ sự kết nối của anh ta mà nguồn vốn xây dựng thị trấn mới có thể giải ngân nhanh ch.óng đến thế.
10.
Chị Đào lén hỏi tôi , có phải Chu Thời Hiển vì tôi nên mới chọn đầu tư vào đây không . Tôi không trả lời.
Vốn dĩ tôi cứ ngỡ mình phải ở lại cơ sở ít nhất hai năm, nhưng mới đến thị trấn Dương Chí được ba tháng, tôi đã nhận được lệnh kết thúc nhiệm vụ. Bệnh viện nhận thấy tiềm năng phát triển của thị trấn, nhiều bác sĩ bản địa đã nguyện ý quay về xây dựng quê hương, vì vậy đội ngũ y bác sĩ chi viện chúng tôi có thể hoàn thành nhiệm vụ sớm hơn dự kiến.
Ngày tôi trở về là một buổi chiều rất đỗi bình thường. Vì thời tiết ở đây khác hẳn với thị trấn Dương Chí, nên vừa xuống xe tôi đã hắt hơi liên tục. Nghe thấy có người gọi tên mình , tôi cứ ngỡ là đồng nghiệp nào đó, cho đến khi Chu Thời Hiển tiến lại gần, hơi thở anh ta có chút dồn dập: "Thanh Hoà, anh đến đón em."
Trong thời gian ở trấn, đội y tế không dưới một lần muốn nhờ tôi chuyển lời cảm ơn đến Chu Thời Hiển. Vì vậy vừa thấy anh ta , mọi người đều vây quanh, tranh nhau giới thiệu bản thân và cảm ơn anh ta rối rít. Tôi vừa định nhân lúc hỗn loạn để lẩn đi thì nghe thấy Chu Thời Hiển nói : "Thưa mọi người , mọi người đã vất vả rồi . Tôi và bà xã đã lâu không gặp, mong mọi người nhường cho chúng tôi chút không gian riêng để trò chuyện."
Giữa những tiếng trêu chọc của đồng nghiệp, Chu Thời Hiển đi đến bên cạnh tôi . Lúc này anh ta mới thực sự quan sát tôi kỹ lưỡng: "Thanh Hoà, em đói không ? Chúng ta cùng đi ăn một bữa nhé?"
Tôi không từ chối. Tại nhà hàng, Chu Thời Hiển chủ động kể cho tôi nghe về những việc anh ta đã làm . Nhắc đến thị trấn Dương Chí, anh ta sực nhớ ra điều gì đó, lấy từ trong túi xách ra một xấp thư tay: "Đây là thư cảm ơn của cư dân trong trấn, không biết ai đã lỡ miệng nói ra mối quan hệ của chúng ta nên họ nhờ anh chuyển cho em."
Sau một hồi im lặng, Chu Thời Hiển lo lắng mím môi: "Thanh Hoà, em không có gì muốn nói với anh sao ?" Tôi ngẩn người , chân thành đáp một câu: "Dù ở thị trấn Dương Chí không lâu nhưng tôi có tình cảm rất sâu đậm với nơi đó. Cảm ơn anh vì tất cả những gì anh đã làm cho sự phát triển của địa phương."
Chu Thời Hiển
hơi
cuống quýt: "Không
phải
chuyện đó! Thanh Hoà,
anh
sợ
làm
phiền em nên
đã
không
dám xuất hiện
trước
mặt em suốt thời gian qua.
Anh chỉ
muốn
hỏi, chúng
ta
có
thể bắt đầu
lại
không
?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.com/la-thu-ngay-hom-qua/chuong-7.html.]
Tôi im lặng. Trong thời gian xa cách, không phải tôi chưa từng nghĩ đến câu hỏi này . Nhưng mỗi lần suy nghĩ, kết quả trả về đều là: chúng tôi thực sự không hợp nhau . Chu Thời Hiển không quên được Thẩm Nghiên Sơ vì đó là sự chấp niệm của anh ta . Còn tôi thì sao ? Chẳng lẽ tôi không có chấp niệm?
Từ lúc bắt đầu chú ý đến người đàn ông này , đến khi ngưỡng mộ tình cảm giữa anh ta và Thẩm Nghiên Sơ, mười năm qua, tôi đã theo dõi anh ta rất sát sao . Tôi luôn tìm cách dò hỏi tin tức về anh ta : khi nào anh ta chia tay Thẩm Nghiên Sơ, khi nào anh ta tiếp quản doanh nghiệp gia đình, anh ta đã từ chối các cuộc liên hôn ra sao , và sau khi chia tay anh ta vẫn luôn độc thân như thế nào.
Tôi biết sự quan tâm của mình đã vượt quá mức bình thường, nhưng tôi chưa bao giờ dám tiến tới một bước. Khoảnh khắc Chu Thời Hiển đứng trước mặt và hỏi tôi có muốn kết hôn không , tôi đã ngỡ đó là một giấc mơ đẹp thành hiện thực. Nhưng sự thật chứng minh, thứ gì là giấc mơ thì rồi cũng sẽ phải tỉnh lại .
"Không thể." Tôi nhìn thấy rõ đôi bàn tay đang nắm vô lăng của Chu Thời Hiển nổi đầy gân xanh vì dùng sức quá mạnh. Một hồi lâu sau , anh ta khản giọng đáp: "Anh hiểu rồi ."
Ngày thứ hai sau khi trở về, tôi và Chu Thời Hiển đến Cục Dân chính. Chỉ mất mười phút, tôi đã cầm trên tay tờ chứng nhận ly hôn vốn đã bị trì hoãn từ lâu. Biết tin chúng tôi thực sự ly hôn, Chu San San đã gọi cho tôi . Lần này , cô ta dùng giọng điệu rất nghiêm túc:
"Tô Thanh Hoà, tôi thừa nhận trước đây tôi luôn thấy chị không xứng với anh tôi . Nhưng giờ tôi thấy, anh tôi lấy tư cách gì mà đòi trèo cao với chị chứ? Từ lúc chị im lặng đi chi viện, mẹ tôi cứ luôn miệng hỏi liệu có phải bà đã quá đáng quá không . Vì bà mà tình cảm giữa anh tôi và chị mới nảy sinh rạn nứt."
Tôi nghe , nhưng không đáp lời nào. "Bây giờ, tôi thấy anh ấy không xứng với chị nữa. Chị cũng giống như bố mẹ chị, đều là những người anh hùng. Tô Thanh Hoà, bất kể sau này chị và anh tôi có khả năng quay lại hay không , tôi đều hy vọng chị sẽ sống thật hạnh phúc."
Cuộc gọi kết thúc, tôi quay đầu lại nhìn Chu Thời Hiển đang đứng ngẩn ngơ trước cổng Cục Dân chính với tờ chứng nhận ly hôn trên tay. Tôi không chắc tương lai sẽ ra sao , nhưng đúng như Chu San San nói .
Từ nay về sau , tôi sẽ không còn buộc c.h.ặ.t cuộc đời mình vào bất kỳ ai nữa. Tôi sẽ sống một cách tự do tự tại, chỉ vì chính bản thân mình .
(Toàn văn hoàn )
Chaporia
Bình Luận (0)