Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Vốn dĩ lão vương phi chỉ miễn cưỡng đồng ý cho nàng ta vào phủ làm di nương.

Là vương gia quỳ mấy ngày mấy đêm khóc lóc kể lể cầu xin, lão vương phi lúc này mới cho phép nàng ta địa vị phu nhân.

Tiêu Phi Nhạn khi mới vào cửa cậy thân phận ức h.i.ế.p Lý Hàn Yên, đã bị vương gia nổi trận lôi đình giáo huấn mấy lần .

Từ đó về sau , nàng ta cũng chỉ trên miệng âm dương quái khí vài câu, không dám thực sự động đến nàng ấy nữa.

Nghe xong chỉ dẫn tân thủ của Hạnh Nhi, ta tỏ vẻ đã hiểu, nhưng lại tò mò nói :

“Đã vậy vương gia yêu Lý Hàn Yên như thế, vì sao sau đó còn cưới Tiêu Phi Nhạn và ta ?”

Hạnh Nhi ngẩn ra , ấp úng gì đó kiểu như “Vương gia tự có nỗi khó xử của người ” “Vương gia nhà nào chỉ cưới có hai phu nhân” vân vân.

Rồi sau đó sắc mặt nghiêm lại :

“Chủ t.ử, đã theo người , chúng ta về sau vinh nhục là một thể, con không mong người đi tranh giành địa vị gì, chỉ mong người ngàn vạn lần an phận một chút, mọi người trong phủ sống cũng dễ chịu hơn.”

An phận.

Câu này ta đã nghe qua vô số lần rồi .

Kiếp trước sau khi mẫu thân qua đời, kế mẫu và muội muội liền không ngừng bảo ta an phận.

Ta muốn như muội muội , năm mới có áo mới, khai giảng có đồ chơi mới, là ta bất an phận.

Bạn trai ta bị muội muội cướp đi rồi , hắn lại trăng hoa đến ve vãn ta , cũng là ta bất an phận.

Hôm đó kế mẫu ác ý mắng ta , ta bị phụ thân một cái tát đ.á.n.h cho đến mê man, lúc mở mắt ra lần nữa, đã đến thời không này .

Hỷ nương đang đắp khăn voan cho ta , chủ mẫu của thân thể cũ nghiêm giọng dặn dò:

“Đi đến vương phủ, nhất định phải an phận, sau này cũng tốt mà đề bạt mấy huynh đệ của con.”

Hai chữ an phận, từ kiếp trước đến kiếp này luôn văng vẳng bên tai ta .

Phảng phất như là vận mệnh ông trời đã định sẵn cho ta .

3.

Mới vào phủ, vương gia đối với ta rất là mới lạ được mấy ngày.

Nhưng sau đó liền lại bắt đầu bận rộn công vụ.

Một ngày, khi ta đang tản bộ trong hoa viên của phủ, thấy lão vương phi đang dạy một bé gái thêu hoa.

Bé gái tên là Tạ Doanh, do đại phu nhân sinh ra , là đứa trẻ duy nhất của vương phủ, tính tình còn kiêu căng hơn cả Tiêu Phi Nhạn.

Nó một lát nói tay mỏi, một lát nói đói bụng, chính là thêu không xong một đóa sen đơn giản.

Nhưng lão vương phi cũng không giận, luôn cười híp mắt véo má nó.

Lão vương phi tuy là lão vương phi, tuổi cũng chỉ hơn ba mươi, trạc tuổi mẫu thân ta khi qua đời.

Nhìn hình ảnh nàng ấy và Tạ Doanh ấm áp bên nhau , ta chợt không kìm được cay cay khóe mắt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.

com - https://monkeydd.com/ta-tro-thanh-nu-nhan-xuyen-khong-thu-tu-cua-vuong-phu/chuong-2.html.]

“Là Tứ nương à .” Lão vương phi nhìn thấy ta .

“Cô nương mới gả chồng, phu quân thường xuyên không ở bên cạnh, tịch mịch rồi phải không ?”

Nàng ấy rõ ràng đã hiểu lầm, nhưng ta lại ngại giải thích nhiều, chỉ coi như cam chịu.

Ngày hôm sau , vương gia muốn dẫn một nữ quyến đi tham gia vi săn, lão vương phi liền trực tiếp chỉ định ta cho hắn .

Kỷ thị nhíu mày, Tiêu Phi Nhạn giậm chân.

Ngay cả Lý Hàn Yên trước giờ thanh lãnh, ánh mắt nhìn ta cũng nhiều thêm một tia dò xét.

Trên bãi săn của hoàng thất, vương gia mặc kình trang, mày kiếm mắt sao , khiến các nữ quyến xung quanh xôn xao c.ắ.n khăn nghị luận.

Con bạch hồ mà mọi người tranh đoạt bị hắn giương cung b.ắ.n hạ, sau đó cười ngựa đến trước mặt ta .

“Liền tặng cho phu nhân làm áo choàng vậy .”

Khoảnh khắc đó, tim ta thực sự có vài nhịp đập rộn ràng.

Bốn vị phu nhân trong nhà, tuy rằng vì xuất thân gia thế khác biệt và thời gian vào phủ khác nhau , bề ngoài sắp xếp thứ bậc lớn nhỏ.

Nhưng thực tế, vương gia đến nay vẫn chưa chính thức sắc phong vương phi.

Cũng chính là nói , ai sinh ra trưởng t.ử trước , người đó liền có khả năng trở thành chính thất vương phi của vương phủ.

4.

Ngày thứ hai sau khi vi săn trở về, ta theo thường lệ dậy sớm thỉnh an dâng trà .

Tiêu Phi Nhạn bỗng nhiên lấy lý do nhiệt độ quá nóng, hất cả chén trà vào mặt ta .

Ta sững lại một chút, tiếp đó ngay cả nước trên mặt cũng chưa lau, vội vàng dập đầu nhận lỗi với nàng ta .

Ba cái dập đầu vang dội, sắc mặt nàng ta lúc này mới đẹp hơn chút. Nhưng đây mới chỉ là bắt đầu.

Có khi là lời thỉnh an của ta bất kính, phải quỳ phạt ở phật đường nửa ngày.

Có khi là tài thêu thùa của ta không tinh, phái giáo tập ma ma đến dạy ta thêu thùa, không đạt yêu cầu thì không cho phép dùng thiện.

Nhưng những chuyện này , không ai dám báo đến tai lão vương phi và vương gia, mà Kỷ thị trước giờ đều làm ngơ.

Chỉ có Lý Hàn Yên thỉnh thoảng trong mắt lóe lên vẻ không đành lòng, riêng đến an ủi ta .

“Tứ muội muội , gia thế chúng ta thấp người ta một bậc, có thể nhẫn nhịn thì nhẫn, đợi khi có con cái mọi thứ sẽ khác thôi.”

“Vương gia và lão vương phi kỳ thực không quá để ý gia thế môn đệ đâu , chính lão vương phi cũng là thứ nữ của huyện thừa đi lên mà.”

Trước khi đi , nàng ta còn cho ta một phương t.h.u.ố.c an t.h.a.i bổ thân mà vương gia chỉ tặng riêng cho nàng ta .

Hạnh Nhi vui mừng chuẩn bị đi bốc t.h.u.ố.c, ta ngăn nàng ấy lại , lắc đầu.

Vương phủ này , cái thế giới xuyên không mà ta đến này , ngoại trừ bản thân ta , ta chẳng tin ai hết.

Ngay cả Lý Hàn Yên, ta cũng không biết nàng ta là thực sự lương thiện, hay là có mưu đồ gì, hoặc là——

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...