Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
**3**
Ngay sau khi mẹ con Thẩm Châu vừa rời đi , tôi liền nhào thẳng vào lòng mẹ . Tôi cảm thấy vô cùng có lỗi với bà. Nếu kiếp trước tôi không rước sói vào nhà, mẹ tôi đã không phải c.h.ế.t một cách oan ức như vậy .
Mẹ tôi hốt hoảng hỏi: "Ni Ni, con sao thế? Có phải Thẩm Châu bắt nạt con không ?"
Tôi không muốn làm bà phải lo lắng, liền lau nhanh nước mắt: "Không có gì đâu mẹ ."
Thư Sách
Tôi nói một câu ẩn ý để mẹ yên lòng: "Mẹ ơi, chuyện kết hôn của con mẹ cứ mặc kệ, đừng lo lắng quá nhé. Mẹ yên tâm, con là con gái của mẹ , con sẽ không để bản thân phải chịu thiệt thòi đâu ."
Kiếp này , tôi nhất định phải tiễn đám ác nhân đó xuống địa ngục.
Mẹ tôi ngẩn người ra một lúc, rồi mới dịu dàng xoa đầu tôi , gật đầu: "Ni Ni, vẫn là câu nói cũ, mẹ luôn là chỗ dựa vững chắc nhất của con."
...
Mãi đến sáng sớm hôm sau , Thẩm Châu mới gọi điện thoại cho tôi . Câu đầu tiên hắn thốt ra đã mang giọng điệu âm dương quái khí, ngầm chỉ trích tôi chuyện đòi sính lễ hôm qua là không đúng:
"Tần Ni, em không có điều gì muốn giải thích với anh sao ?"
Nực cười thật, hắn nghĩ tôi vẫn sẽ giống như kiếp trước , vội vàng hạ mình xin lỗi hắn chắc?
"Có chứ." Tôi thản nhiên đáp, "Sao anh vẫn còn thời gian rảnh rỗi gọi điện cho em thế này ? Thay vì đứng đây chất vấn, sao anh không đi hỏi mẹ anh xem đã chuẩn bị đủ tiền sính lễ chưa ?"
Hắn nghẹn họng một chập, rồi mới dùng giọng điệu thất vọng nói : "Tần Ni, trước đây anh không nghĩ em lại là kiểu con gái hám danh lợi, thực dụng như vậy ..."
Ồ, lúc hắn nhăm nhe dòm ngó khối tài sản hàng chục tỷ tệ của Tần gia chúng tôi , sao hắn không tự nhìn lại xem bản thân mình có hám danh lợi hay không ?
Tôi đặt điện thoại sang một bên, thong thả uống hết ly sữa rồi mới cầm lên nói tiếp. Hắn vẫn chưa cúp máy.
"Thẩm Châu, mẹ em bảo bà ấy thấy anh nói rất có lý. Bà ấy bảo sẽ cho em hẳn một trăm triệu tệ để đi phá thai. Tiền của nhà mình , em lấy bao nhiêu mà chẳng được , lại đỡ bị người ta nói ra nói vào ."
Lời vừa dứt, từ đầu dây bên kia đã vang lên tiếng của mẹ Thẩm Châu gào lên:
"Ni Ni ơi, con đừng tức giận mà nói lời dại dột như thế! Con gái phá t.h.a.i là tổn hại sức khỏe lắm đấy! Chuyện này đều tại thằng Thẩm Châu, là cái thằng ranh con này không biết ăn nói ! Chẳng phải chỉ là 30 triệu tệ thôi sao ? Ni Ni của bác hoàn toàn xứng đáng với con số đó! Con yên tâm, bác đi gom tiền ngay đây!"
Chà, hóa ra mẹ Thẩm Châu cũng đang ở bên cạnh nghe loa ngoài!
Tôi nở một nụ cười ngọt ngào: "Dạ vâng ạ bác Thẩm, vậy cháu chờ tin của bác."
Sau khi cúp điện thoại, tôi lập tức nhờ người tìm một văn phòng thám t.ử tư uy tín, thuê họ theo dõi Thẩm Châu 24/24.
Kiên trì bám đuôi suốt ba ngày, cuối cùng thám t.ử cũng gửi về địa chỉ nơi Thẩm Châu nuôi giấu ả nhân tình. Nhìn số phòng trong tin nhắn thám t.ử gửi tới, dù đã biết rõ Thẩm Châu chẳng phải loại tốt lành gì, toàn thân tôi vẫn không kìm được mà run lên bần bật vì ghê tởm.
Biệt thự khu Tây, số 0703.
Căn nhà đầu tiên tôi và Thẩm Châu dọn ra ở riêng sau đám cưới chính là căn hộ số 0702 ở khu biệt thự phía Tây này . Căn nhà đó hồi trước là do Thẩm Châu nhờ người tìm giúp. Chúng tôi đã sống ở đó suốt ba năm trời. Điều đó có nghĩa là, trong vô số những đêm Thẩm Châu lấy cớ đi công tác, hắn thực chất chỉ cần bước sang căn hộ ngay sát vách để ở bên Lâm Nguyệt và con gái, tận hưởng một tổ ấm hạnh phúc khác.
Sự thật kinh tởm còn ở phía sau . Tôi chủ động tìm đến môi giới bất động sản để hỏi thăm, tình cờ biết được rằng từ hai năm trước , Thẩm Châu đã xuống tiền mua đứt cùng một lúc cả hai căn hộ 0702 và 0703.
Bàn tính của hắn gõ nghe mới giòn giã làm sao . Hắn dụ tôi bỏ tiền ra mua lại căn 0702 từ tay hắn , biến nó thành tài sản chung sau hôn nhân, lại vừa thuận tiện cho hắn lén lút qua lại hẹn hò với Lâm Nguyệt. Cái gì hắn cũng muốn vơ vét vào mình , sao hắn không bay thẳng lên trời luôn đi ?
Tôi quyết đoán mua lại căn biệt thự đối diện với hai căn hộ đó, đồng thời nhét cho nhân viên môi giới một khoản tiền tip hậu hĩnh để người đó tuyệt đối bảo mật danh tính của tôi .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/trong-sinh-chi-muon-dua-nguoi-xuong-dia-nguc-ftkm/chuong-2.html.]
Ngay ngày hôm
sau
,
tôi
đã
dọn đến căn hộ mới
này
. Vừa vặn
thay
, ngay trưa hôm đó,
tôi
đã
bắt gặp Thẩm Châu.
Tôi đứng sau tấm rèm cửa sát đất của nhà mình , khẽ hé một góc nhỏ nhìn ra ngoài. Đập vào mắt tôi là cảnh hắn và Lâm Nguyệt đang ríu rít, âu yếm nhau ngoài ban công. Dáng vẻ tình nồng ý đượm đó chứng tỏ bọn họ hoàn toàn không coi sự tồn tại của vị hôn thê là tôi ra gì.
Một lát sau , bà giúp việc bế đứa bé gái khoảng một tuổi bước ra . Bà ta cũng là một người quen cũ của tôi . Bà ta là họ hàng xa của Lâm Nguyệt. Kiếp trước khi tôi bị giam lỏng trên gác mái, chính mụ già này là người được giao việc "chăm sóc" tôi . Mụ ta cố tình không thay quần áo, tã lót cho tôi , khiến tôi mỗi ngày đều phải sống trong cảnh bẩn thỉu, nhếch nhác đến tột cùng.
Thẩm Châu đón lấy đứa trẻ từ tay mụ ta , đặt một nụ hôn lên trán con bé. Biểu cảm hạnh phúc, mãn nguyện trên mặt hắn như muốn tràn cả ra ngoài.
Thật là một gia đình ba người hạnh phúc biết bao. Sự hạnh phúc này , kiếp này tôi nhất định sẽ giúp bọn họ "khóa c.h.ế.t" lại với nhau . Tôi sẽ khiến bọn họ cùng nhau thối rữa và bốc mùi, giống hệt như cách bọn họ từng giam cầm tôi trong căn gác mái tối tăm năm nào.
#### **4**
Tôi chụp lén vài bức ảnh của Thẩm Châu và gia đình nhỏ của hắn , rồi gửi cho một tay săn ảnh có tiếng trên mạng xã hội.
Ngay đêm đó, tin tức Thẩm Châu có con riêng lập tức leo thẳng lên hot search. Mặc dù chưa đầy một tiếng sau , Thẩm gia đã vội vã chi tiền để dập tắt truyền thông, nhưng vụ việc này vẫn kịp gây ra một làn sóng chấn động nhỏ trong giới thượng lưu.
Sắc mặt mẹ tôi tức giận đến mức đen kịt lại . Tôi nắm lấy tay bà, mỉm cười trấn an, khuyên bà tạm thời đừng nóng giận, lúc này sắc mặt bà mới dịu lại đôi chút.
Đêm hôm đó, cả Thẩm Châu và mẹ hắn thi nhau gọi cho tôi gần trăm cuộc điện thoại, nhưng tôi tuyệt nhiên không bắt máy cuộc nào. Ngược lại , một bài đăng của cậu môi giới bất động sản trên vòng bạn bè lại khiến tôi phải bật cười thành tiếng.
Thẩm Châu đang vội vàng treo bán cả hai căn biệt thự kia với mức giá thấp hơn 10% so với giá thị trường. Hai căn nhà nhanh ch.óng tìm được chủ mới. Lâm Nguyệt và đứa con gái nhỏ được hắn vội vã chuyển đến một căn chung cư khác để lánh nạn.
Ngay sau ngày giao dịch nhà đất thành công, hai mẹ con Thẩm gia đã vội vã chạy đến Tần gia để tạ tội.
Vừa bước qua cửa, Thẩm Châu đã bị mẹ hắn thẳng tay tát cho một cú nảy lửa.
"Chị thông gia, Ni Ni ơi, tôi biết thằng Thẩm Châu lần này khốn nạn không bằng cầm thú, thế mà lại dám có con riêng với người đàn bà khác ở bên ngoài! Hôm nay tôi cố tình lôi xác nó đến đây để quỳ xuống chịu tội với hai mẹ con chị!"
Thẩm Châu quỳ sụp xuống chân tôi , ngước đôi mắt lộ rõ vẻ chân thành lên nhìn tôi :
"Ni Ni, anh biết sai rồi , đứa bé đó chỉ là một sự cố ngoài ý muốn thôi, người anh yêu thật lòng duy nhất chỉ có em!"
Tôi hiểu chứ. Tình yêu và nửa thân dưới của đàn ông vốn dĩ là hai chuyện hoàn toàn tách biệt mà. Chẳng hạn như Thẩm Châu đây, ngoài miệng thì thâm tình với mối tình đầu, nhưng vẫn phải cố bò lên giường tôi để sinh ra một đứa con khốn nạn cho Thẩm gia.
Nhưng hiện tại tôi chưa thể vạch trần hắn hoàn toàn được . Khoản nợ bọn họ thiếu tôi quá lớn, nếu chỉ kết thúc dễ dàng như thế này thì hời cho bọn họ quá.
Tôi giả vờ khóc đến mức nấc nghẹn, giả điên giả dại lao vào tát liên tiếp mười mấy cái vào mặt hắn . Trong lúc ra tay, tôi cố tình miết mạnh những đầu ngón tay đã được cắt tỉa sắc nhọn, cào rách da mặt hắn đến mức rỉ m.á.u. Ánh mắt mẹ hắn càng lộ vẻ xót xa bao nhiêu, tay tôi lại càng ra sức cào cấu tàn nhẫn bấy nhiêu.
"Thẩm Châu, tại sao anh lại đối xử với tôi như thế chứ hả?!"
Mẹ tôi đứng bên cạnh rất biết chọn thời điểm, bà lạnh lùng ném mạnh chiếc bình hoa xuống đất vỡ tan tành:
"Hôn sự này hủy bỏ!"
Đến lúc này , Thẩm gia mới chịu tung ra chiêu bài cuối cùng. Thẩm Châu ôm c.h.ặ.t lấy chân tôi khóc lóc van xin, còn mẹ hắn thì vẫy tay ra hiệu cho người hầu khệ nệ bê sính lễ đã chuẩn bị sẵn vào nhà.
Để cưới được đứa "con gái rẻ tiền tự dâng tận miệng" là tôi , lần này bọn họ quả thực đã phải c.ắ.n răng xuất huyết một khoản lớn.
Tổng cộng là 60 triệu tệ tiền mặt. Với tình hình tài chính bết bát hiện tại của Thẩm gia, muốn xoay sở ra 30 triệu tệ tiền mặt đã khó như lên trời, nói gì đến 60 triệu tệ? Xem ra đây chính là toàn bộ số tiền hắn vừa bán hai căn biệt thự kia đi mà có .
Tôi ra vẻ xuôi lòng, làm bộ chấp nhận lời tha thứ của Thẩm Châu, nhưng gương mặt vẫn lộ vẻ lo được lo mất:
" Nhưng em vẫn không thể hoàn toàn yên tâm được . Trừ khi anh chịu ký với em một bản thỏa thuận, trong đó ghi rõ nếu sau này anh còn tái phạm bất cứ sai lầm nào nữa, Tần gia sẽ có quyền tịch thu và không hoàn trả lại 60 triệu tệ tiền sính lễ này ."
Chaporia
Bình Luận (0)