20px
2.
Lục Diệu Diệu không hề khóc, nàng chớp chớp mắt nhìn bộ y phục gấm đen thêu chỉ bạc tinh xảo của ta, rồi lại đảo mắt nhìn thanh kiếm lệnh của Cấm quân treo bên hông, trong mắt khẽ lóe lên một tia kinh ngạc cùng tia sáng kỳ lạ.
Ta đứng ch ết trân tại chỗ như một pho tượng đá, tay cầm miếng bánh quế hoa, miệng khẽ há ra nhưng một chữ cũng không thốt nên lời. [Hahaha cười khóc, Diêm vương mặt sắt bị shock văn hóa toàn tập rồi!] [Chiêu này của Diệu Diệu đỉnh quá, “lấy nhu thắng cương”, nhét bánh vào tay anh Thẩm thì anh ấy có chạy đằng trời! Anh Thẩm rung động rồi nhé!] Ta nhìn dòng chữ vàng bay lượn, rồi lại nhìn cô nương đang cười hì hì, mặt dày vô đối trước mặt. Trong lòng ta dâng lên một cảm giác bất lực và bối rối chưa từng có trong đời. Nữ nhân này... quả thật là sinh vật kỳ lạ và khó hiểu nhất mà ta từng gặp. Nhưng tại sao... lòng bàn tay ta, nơi những ngón tay nàng vừa khẽ lướt qua, lại cứ ấm nóng râm ran mãi không thôi thế này? Ta cầm miếng bánh quế hoa đi về. Suốt dọc đường từ phủ Thừa An Hầu về tới dinh thự Cấm quân, tay ta cứ nắm chặt miếng bánh ấy đến mức nó hơi biến dạng. Thuộc h* th*n tín của ta – Thập Nhất – lén lút nhìn ta mấy bận, rốt cuộc gã không nhịn được mà ho khan một tiếng, rụt rè hỏi: "Thống lĩnh, ngài... đi rình rập phủ người ta, sao lại mang về một miếng bánh? Hay là đây là vật chứng mật thư được giấu bên trong?" Ta lạnh lùng liếc gã một cái, giọng nói như ngậm băng: "Nói nhảm ít thôi. Việc ta bảo ngươi điều tra về vị đích tiểu thư mới trở về kia, có kết quả chưa?" Thập Nhất lập tức nghiêm túc, dâng lên một xấp hồ sơ: "Báo cáo Thống lĩnh, Lục Diệu Diệu đúng là con gái ruột của Hầu gia, mười sáu năm trước do thế cục hỗn loạn nên bị thất lạc ở một vùng quê nghèo phía Nam. Người nuôi dưỡng nàng ta là một bà lão thợ may, vừa mới qua đời năm ngoái. Hành tung của nàng ta suốt mười sáu năm qua vô cùng sạch sẽ, không có bất kỳ mối liên hệ nào với ngoại tộc hay các thế lực trong triều." Ta lật giật xấp giấy, nhìn vào ba chữ "Lục Diệu Diệu" được viết bằng mực đen. Sạch sẽ? Một cô nương nông thôn nuôi lớn, không ai dạy bảo, gặp Thống lĩnh Cấm quân không những không quỳ lạy khóc lóc, mà còn dám mặt dày nhét bánh vào tay ta, miệng mồm thì dẻo quẹo như bôi mỡ? Đã thế, trên đầu nàng ta còn... Ta ngước mắt nhìn lên trần nhà. Đêm nay ở dinh thự của ta không có đống chữ vàng kia. Xem ra, cái thứ yêu thuật đó chỉ xuất hiện khi ta ở gần Lục Diệu Diệu. Nghĩ đến nụ cười ngọt sái cổ của nàng lúc ở bên cửa sổ, ta vô thức đưa miếng bánh quế hoa lên miệng cắn một cái. "Khụ khụ khụ!" Thập Nhất ở bên cạnh trợn tròn mắt, suýt chút nữa tự cắn vào lưỡi mình. Ta sượng mặt, nuốt ực miếng bánh ngọt lịm vào bụng, lập tức lấy lại vẻ nghiêm nghị, gằn giọng: "Bánh này... có độc hay không phải tự ta thử mới biết. Ngươi lui xuống đi." Thập Nhất lủi thủi đi ra, vẻ mặt đầy sự hoang mang nhìn vị Thượng ty vốn nổi tiếng khiết phích, chưa bao giờ ăn đồ người lạ đưa. Ta nhìn miếng bánh vơi đi một nửa, thầm nghĩ: Ngọt chế t đi được. Đúng là đồ vô tri.
Chaporia
Bình Luận (0)