20px
6.
Lục Diệu Diệu đứng cách ta mười bước chân.
Nghe tiếng động, nàng ngước mắt lên. Thấy là ta, nàng không hề hét lên, cũng không ngạc nhiên, chỉ khẽ hừ một tiếng rồi quay mặt đi chỗ khác, ra vẻ giận dỗi. Ta nhảy phắt vào phòng, nhẹ nhàng khép cửa sổ lại. Nhìn thấy nàng mặc y phục mỏng manh như vậy, trong mắt ta bỗng tối sầm lại, một ngọn lửa không tên bùng cháy trong lòng. Ta bước nhanh tới, cởi phăng chiếc áo choàng dạ hành của mình ra, thô bạo nhưng vô cùng cẩn thận bọc kín mít thân hình nhỏ nhắn của nàng lại. Ta ngồi xuống cạnh giường, cố tình gằn giọng, mở miệng là phun độc: "Lục Diệu Diệu, nàng không có dây thần kinh xấu hổ à? Đêm hôm mặc mỏng manh thế này ngồi thắp đèn, là muốn câu dẫn ai? Hay là nàng biết bổn quan sẽ đến?" Nàng quay đầu lại, đôi mắt mèo long lanh dưới ánh đèn, ấm ức lườm ta một cái: "Thẩm Thống lĩnh không phải bảo ta làm bẩn mắt ngài sao? Ngài còn mò đến đây làm gì? Đi mà nhìn giả thiên kim của ngài ấy!" Nhìn cái miệng nhỏ của nàng chu lên trách móc, mọi hàng phòng ngự lý trí của ta hoàn toàn sụp đổ. Cái cảm giác muốn chiếm hữu, muốn chạm vào nàng tích tụ suốt cả ngày nay lập tức bùng nổ. Ta không nhịn nổi nữa. Ta vươn đôi tay to lớn ra, một đường bá đạo vòng qua eo nàng, trực tiếp kéo mạnh nàng vào lòng mình. Thân hình nàng mềm mại, nhỏ nhắn nằm trọn trong v*m ng*c rộng lớn của ta. Ta vùi đầu vào hõm cổ nàng, tham lam hít hà mùi hương hoa bưởi thanh khiết trên làn da nàng, hai cánh tay siết chặt như muốn khảm nàng vào da thịt mình. "Nàng dám lườm ta?" Ta khàn giọng, hơi thở nóng hổi phả vào tai nàng, "Có biết ban ngày nhìn thấy nàng đứng đó, ta phải nhẫn nhịn đến mức nào không? Nàng còn dám nói lời chọc tức ta, có tin ta khóa cái miệng này của nàng lại không hả?" Lục Diệu Diệu bị ta ôm chặt, nàng khẽ "ưm" một tiếng nhỏ, nhưng không hề đẩy ta ra. Ngược lại, bàn tay nhỏ nhắn của nàng rụt rè vươn ra, khẽ bám vào bờ vai vững chãi của ta. Sự đụng chạm chủ động này của nàng giống như một liều thuốc k*ch th*ch, làm máu trong người ta sôi sục. Ta thèm khát da kề da với nàng đến phát điên. Tay ta không tự chủ được mà v**t v* tấm lưng thon thả của nàng qua lớp áo mỏng, một tay khác thì siết lấy vòng eo mềm mại không xương kia, cảm giác thỏa mãn dâng lên lấp đầy lồng ngực. Lúc này, trên đỉnh đầu hai người, đạn mạc lại nổ tung: [Á á á á! Ôm rồi ôm rồi! Quả ôm eo xốc vác này mlem quá đi mất!] [Anh Thẩm nghiện vợ nặng rồi, ban ngày mỏ hỗn bao nhiêu ban đêm dính người bấy nhiêu, hít hà cổ người ta như đúng rồi kìa!] [Diệu Diệu đỉnh quá, đứng im cho ảnh ôm luôn, bẫy được con sói điên này rồi!] Ta nhìn dòng chữ vàng, hô hấp có chút dồn dập. Ta nhìn cô nương trong lòng, nàng đang chớp mắt nhìn ta, khóe môi khẽ cong lên một độ cong cực nhỏ mà ta không kịp nhận ra. "Thẩm Thống lĩnh..." Nàng khẽ gọi, giọng nói mềm nhũn như bông, "Ngài ôm chặt quá, ta khó thở."
Chaporia
Bình Luận (0)