Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
“Bởi vì thừa nhận rồi , thì có lỗi với Dư An. Thừa nhận rồi , thì phản bội lại suốt mười năm qua.”
Giọng anh run rẩy. “Anh cứ nghĩ rằng chỉ cần anh không thừa nhận, thì chưa tính là yêu. Nhưng đến khi em đi rồi , anh mới biết , có những thứ, không phải không thừa nhận là nó không tồn tại.”
“Lâm Chiêu, anh đã sai rồi .”
Tôi nghe những lời anh nói , nước mắt không sao ngăn được .
“Lâm Nghiễn Thâm, anh có biết không , em đã chờ đợi câu nói này , bao lâu rồi ?”
“Biết.”
“Vậy tại sao không nói sớm hơn?”
“Bởi vì anh ngu ngốc.” Anh nói . “Bởi vì anh cứ nghĩ rằng em sẽ luôn ở đó. Bởi vì anh cảm thấy mặc kệ anh đối xử với em thế nào, em cũng sẽ không đi .”
“Lâm Chiêu, xin lỗi em.”
Tôi nhắm mắt lại . “Lâm Nghiễn Thâm, em cần thời gian.”
Anh sững người .
“Không phải từ chối anh . Là em cần thời gian, để suy nghĩ cho thấu đáo.”
“Được. Anh chờ em.”
Mười tám
Tôi đã dùng rất nhiều thời gian để nghĩ, nghĩ xem anh có xứng đáng để được tha thứ không , nghĩ xem bản thân mình còn có thể yêu anh không .
Có một ngày, tôi nhìn thấy trên phố một người phụ nữ đang đẩy xe nôi, trong xe là một bé gái trắng trẻo mũm mĩm, buộc hai b.í.m tóc nhỏ, cười đến nỗi mắt cong cong như vầng trăng. Tôi đứng bên cạnh, nhìn rất lâu. Nhớ đến đứa con của mình , nếu con bé còn sống, chắc cũng đã lớn chừng này rồi . Biết cười rồi , biết lẫy rồi , biết gọi mẹ rồi .
Nhưng con bé đã không còn nữa. Không phải c.h.ế.t vì bệnh tật, không phải do ngoài ý muốn , mà là bị chính cha của con bé ra tay g.i.ế.c c.h.ế.t. Anh ta không cầm d.a.o, nhưng anh ta đã ký vào tờ giấy từ bỏ điều trị. Anh ta đã từ bỏ con bé từ khi con bé còn chưa kịp chào đời.
Đêm đó, tôi nằm mơ. Trong mơ có một bé gái, buộc hai b.í.m tóc nhỏ, đứng từ phía xa nhìn tôi . Tôi muốn bước tới, nhưng thế nào cũng không sao đến được trước mặt con bé. Con bé nhìn tôi , mỉm cười , rồi quay người chạy mất.
Lúc tôi tỉnh dậy, chiếc gối đã ướt đẫm một mảng lớn.
Sáng hôm đó, tôi gửi cho anh một tin nhắn. “Lâm Nghiễn Thâm, chúng ta gặp nhau một lát đi .”
Anh nói được .
Chúng tôi hẹn gặp ở một quán cà phê. Anh đến trước , ngồi bên cửa sổ, thấy tôi bước vào , anh đứng dậy. Anh mặc rất chỉnh tề, tóc chải gọn gàng, râu cạo sạch sẽ. Nhưng vẫn rất gầy, hốc mắt trũng sâu, như già đi mười tuổi.
Tôi ngồi xuống, anh nhìn tôi . “Em gầy đi rồi .”
“Anh cũng vậy .”
Im lặng rất lâu.
“Lâm Nghiễn Thâm,” tôi mở lời, “em hỏi anh một câu.”
“Em hỏi đi .”
“Nếu như làm lại từ đầu, anh có ký vào tờ giấy từ bỏ điều trị đó không ?”
Anh sững người .
“Nếu như làm lại từ đầu, Thẩm Tri Ý nằm trên giường bệnh, bác sĩ nói không còn hy vọng gì nữa, anh có ký không ?”
Môi anh khẽ động, không nói nên lời.
“Anh sẽ ký.”
Tôi
nói
. “Anh vẫn sẽ ký.
Bởi vì
anh
không
ký,
anh
sẽ áy náy cả một đời. Anh cảm thấy như
vậy
là
có
lỗi
với cô
ấy
phải
không
?”
Vành mắt anh đỏ lên.
“Lâm Nghiễn Thâm, anh biết vì sao em không hận anh không ?”
Anh lắc đầu.
“Bởi vì từ đầu đến cuối, anh chưa từng lừa dối em. Anh không yêu em, anh đã nói ngay từ đầu rồi . Trong lòng anh có người khác, anh chưa từng che giấu. Anh bắt em bỏ đứa trẻ, anh nói thẳng trước mặt em, không hề vòng vo.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/ngay-anh-dich-than-ky-vao-to-giay-tu-bo-dieu-tri-toi-dang-mang-trong-minh-dua-con-cua-anh/chuong-8.html.]
“Anh chưa từng lừa em. Anh chỉ là không yêu em.”
Nước mắt anh rơi xuống.
“ Nhưng anh không yêu em cũng không sao .” Giọng tôi rất khẽ. “ Nhưng anh không nên g.i.ế.c c.h.ế.t con của em.”
Anh cúi đầu xuống, bờ vai run rẩy.
“Lâm Nghiễn Thâm, em tha thứ cho anh .”
Anh đột ngột ngẩng đầu lên.
“Không phải vì em đã buông bỏ được . Mà là vì em không muốn hận nữa. Hận một người quá mệt mỏi rồi .”
“ Nhưng em cũng sẽ không yêu anh thêm một lần nào nữa.”
Nước mắt anh càng chảy dữ dội hơn.
“Lâm Chiêu...”
“Chúng ta ly hôn đi .” Tôi nói . “Hãy buông tha cho nhau .”
Mười chín
Thủ tục ly hôn làm rất nhanh. Không có tranh chấp tài sản, không có vấn đề quyền nuôi con, mọi thứ đều sạch sẽ gọn gàng, giống như giữa chúng tôi chưa từng có bất kỳ quan hệ nào.
Lúc bước ra khỏi Cục Dân chính, ánh nắng rất đẹp . Anh đứng ở cửa, nhìn tôi .
“Lâm Chiêu.”
Tôi dừng lại .
“Sau này ... em có hạnh phúc không ?”
Tôi mỉm cười . “Sẽ ạ.”
“Vậy thì tốt rồi .”
Tôi xoay người bước đi . Đi được vài bước, nghe thấy anh gọi với theo phía sau . “Lâm Chiêu!”
Tôi không ngoảnh đầu lại .
“Kiếp sau , anh sẽ gặp em sớm hơn.”
Bước chân tôi thoáng khựng lại . Rồi lại tiếp tục bước về phía trước .
Ánh nắng chiếu lên người , ấm áp vô cùng. Tôi nheo mắt nhìn trời, trời rất xanh, có vài đám mây trắng đang chầm chậm trôi qua.
Lâm Nghiễn Thâm, kiếp sau cũng không cần gặp lại đâu . Đời này , đã quá đủ rồi .
Đoạn kết
Rất nhiều năm sau , tôi đã có cuộc sống mới, người mới, gia đình mới. Cái tên Lâm Nghiễn Thâm, đã dần trở thành một cái bóng trong ký ức. Thỉnh thoảng nhớ lại , sẽ không còn đau nữa.
Có một ngày, tôi nhận được một lá thư. Không có người gửi, chỉ có tên tôi . Mở ra , là một tấm ảnh. Trong ảnh là một tấm bia mộ. Trên bia mộ khắc một dòng chữ.
“Con gái của Lâm Chiêu, Lâm Niệm An.”
Dòng chữ nhỏ bên dưới viết : “Niệm An, mẹ rất nhớ con. Ba cũng vậy .”
Tôi cầm tấm ảnh, nhìn rất lâu. Ánh nắng ngoài cửa sổ rất đẹp , chiếu trên sàn nhà, sáng trưng.
Tôi đứng dậy, đi đến bên cửa sổ, nhìn những áng mây phía chân trời. Mây trắng chầm chậm trôi qua, biến đổi đủ hình dạng.
“Niệm An,” tôi khẽ nói , “ mẹ sống rất tốt . Con đừng lo lắng nhé.”
Gió thổi tới, lá cây xào xạc. Như đang đáp lời.
Tôi mỉm cười .
Niệm An, mẹ luôn nhớ đến con. Mãi mãi nhớ đến con.
Chaporia
Bình Luận (0)