Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Mở to mắt nhìn thì phát hiện là Tần Mặc Hiên, sao hắn lại theo tới đây.
Bị hôn thô bạo, môi sắp bị hôn sưng lên, cảm thấy chân mềm nhũn, ta đưa tay muốn đẩy l.ồ.ng n.g.ự.c rắn chắc của người đàn ông ra .
Cơn đau trên môi làm ta lập tức tỉnh táo lại , giơ tay tát một cái lên mặt Tần Mặc Hiên, hắn lại c.ắ.n ta .
Hắn là thuộc loài ch.ó sao , sao cứ c.ắ.n ta mãi thế.
Lúc nhỏ tranh bánh ngọt với hắn bị hắn c.ắ.n tay, lớn lên bị hắn c.ắ.n môi.
“Xin Tần tướng quân hãy chú ý chừng mực!”
Vừa thở được một hơi , nghe tiếng ngước mắt lên, là Lăng Không đang đứng chắn trước người ta .
“Liễu Vy Dao!” Có lẽ là Tần Mặc Hiên biết mình uống rượu mất chừng mực, gọi thầm tên Liễu Vy Dao một tiếng rồi lảo đảo xoay người rời đi .
Lăng Không khoác áo choàng lên cho ta , ta yên tâm nắm tay hắn , chỉnh lại đầu tóc y phục một chút rồi tiếp tục đến tẩm cung của mẫu hậu.
Ở trong tẩm cung mẫu hậu, lải nhải trò chuyện với người hồi lâu sau ta cũng cảm thấy mệt, Kỳ Uyển vẫn đang đợi ta cùng về phủ, từ hậu cung đi ra liền gặp hắn ở bên ngoài, hắn ủ ấm tay ta , sợ ta lạnh, kéo ta lên xe ngựa.
Ta dựa vào lòng Kỳ Uyển lặng lẽ ngủ đi .
Kỳ Uyển chú ý tới dấu vết trên môi Liễu Vy Dao, ánh mắt tối lại không rõ.
Về đến phủ, ta mơ hồ cảm thấy mình được bế về phòng, nhưng bên cạnh không có hơi ấm quen thuộc.
Ta từ từ mở mắt, thấy Kỳ Uyển một mình ngồi bên cửa sổ, tay cầm sách, vẻ mặt ảm đạm thần thương, không có tâm trí đọc sách.
“Phu quân, nên đi ngủ thôi.”
“Được.”
Kỳ Uyển nhàn nhạt, cảm giác tâm trạng không tốt lắm, thu sách xong liền đến bên giường cởi áo ngoài nằm xuống bên cạnh Liễu Vy Dao.
Kỳ Uyển im lặng nằm , không nói lời nào, cũng không chủ động ôm Liễu Vy Dao, Liễu Vy Dao cảm nhận được trạng thái của hắn không ổn , xoay người sờ trán Kỳ Uyển, quan tâm hỏi: “Phu quân chàng sao vậy ? Khó chịu ở đâu sao ?”
Kỳ Uyển có chút cay cay sống mũi, có chút nghẹn ngào nói : “Phu nhân có thể yêu ta nhiều hơn một chút không ?”
Liễu Vy Dao sững người , không biết câu này của Kỳ Uyển là có ý gì, nghi hoặc hỏi: “Ta yêu chàng mà, sao lại nói vậy ?”
“Tần tướng quân có ý với nàng, ta biết , các người là thanh mai trúc mã cùng nhau lớn lên, nếu nàng có hắn , có thể vẫn yêu ta không ?” Kỳ Uyển càng nói , giọng càng nghẹn ngào, vành mắt đã ươn ướt.
“...” Liễu Vy Dao im lặng, không ngờ Kỳ Uyển là vì sự xuất hiện của Tần Mặc Hiên mà ghen.
“Chàng yên tâm, chàng vĩnh viễn là chính thất, trong lòng ta quan trọng nhất, đừng nghĩ nhiều như vậy được không ?” Liễu Vy Dao đưa tay ôm lấy Kỳ Uyển, vuốt ve gò má hắn , dịu dàng an ủi.
Kỳ Uyển không nói , ngửa đầu hôn lên, hắn tham luyến Liễu Vy Dao, ôm c.h.ặ.t lấy nàng không buông.
Lúc tình đến chỗ sâu đậm, ta cảm thấy trên má có chút ươn ướt, mở mắt ra nhìn Kỳ Uyển, không ngờ hắn lại khóc .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/ta-duong-duong-chinh-chinh-co-ba-nam-nhan-hoa-thuan-o-ben-nhau/chuong-7.
html.]
Hắn thật thiếu cảm giác an toàn , luôn được voi đòi tiên.
Bàn tay Liễu Vy Dao vuốt ve sau đầu Kỳ Uyển, từng chút từng chút nhẹ nhàng trấn an.
“Ngủ đi ngủ đi .” Đắp lại chăn, đắp kín cho hắn .
——
“Để ta vào phủ! Lũ ch.ó mắt các ngươi! Dám cản bản tướng quân!” Tần Mặc Hiên bị chặn ở ngoài phủ Thượng thư, đám sai vặt cứ ngăn hắn không cho vào , nói là cần bẩm báo đại nhân nhà mình .
Tần Mặc Hiên bị ngăn lâu rồi , càng ngày càng mất kiên nhẫn, muốn xông vào .
“Tần tướng quân đại giá quang lâm, Kỳ mỗ có lỗi không ra đón tiếp từ xa, không biết Tần tướng quân có chuyện gì?” Kỳ Uyển không nhanh không chậm bước ra , trên mặt mang theo nụ cười nhạt giả vờ khách khí lễ độ, vẫn đứng ở cổng lớn, không có nửa điểm ý muốn mời Tần Mặc Hiên vào phủ uống trà .
Tần Mặc Hiên coi thường Kỳ Uyển, xưa nay văn quan võ tướng vốn không hợp nhau , đặc biệt là biết Kỳ Uyển cầu chỉ cưới Liễu Vy Dao xong, hận không thể c.h.é.m hắn .
“Ta không có việc gì thì không thể đến phủ ngài ngồi một lát sao ? Kỳ đại nhân ngay cả ly trà cũng không muốn mời ta uống?”
Uống trà là giả, muốn gặp Liễu Vy Dao mới là thật, nhưng Liễu Vy Dao dù sao cũng đã là vợ người ta , nếu nói thẳng muốn gặp Liễu Vy Dao, đối với thanh danh của nàng cũng không tốt lắm.
“Thật là không khéo rồi Tần tướng quân, bản quan không thích uống trà , trong phủ không có chuẩn bị trà , xin Tần tướng quân về cho!” Hai người càng lúc càng đối đầu gay gắt, lời nói ra thì đều rất khéo léo.
“Khởi bẩm đại nhân, phu nhân có lời mời Tần tướng quân vào phủ một tự.” Nha hoàn tiến lên bẩm báo.
Kỳ Uyển siết c.h.ặ.t nắm tay, tức giận phất tay áo đi vào trong phủ, bước đi cực nhanh.
“Đến ngồi đi .”
Kỳ Uyển đi vào phòng trước , nhìn là biết đang rất tức giận, ngồi phịch xuống bên cạnh Liễu Vy Dao.
Tần Mặc Hiên ngồi ở một bên khác, hai người như hai quả b.o.m, tùy thời có thể nổ tung.
Lăng Không đứng sau lưng Liễu Vy Dao, được ra hiệu ngồi xuống một bên, để những hạ nhân còn lại lui hết.
“Các huynh nghe ta nói .”
“Ba người , đều đã cùng ta có hoan ái, ta cũng rất thích các huynh , có thể nói ta vô sỉ, đa tình đa tâm, hay là không biết liêm sỉ gì cũng được .”
“Ta là người dám yêu dám hận, thích chính là thích, yêu một người cũng là yêu, yêu mấy người đều là yêu, nếu các huynh không chấp nhận được đều có thể rời đi , từ đây chúng ta không còn liên quan gì nữa.”
Liễu Vy Dao đem hết những gì trong lòng mình nghĩ nói ra , nếu có thể chấp nhận, ba người đều có thể ở bên nàng, nàng không chê nhiều.
“Các huynh từ từ suy nghĩ đi .” Dứt lời, Liễu Vy Dao đứng dậy rời khỏi phòng, ra ngoài sân hít thở không khí.
Ba người còn lại nhìn nhau , có một khoảnh khắc im lặng.
Hồi lâu sau , Liễu Vy Dao trở lại phòng.
Bầu không khí không còn giương cung bạt kiếm như vừa nãy nữa, Kỳ Uyển mở miệng trước : “Ta đồng ý, chỉ cầu phu nhân thương ta nhiều hơn một chút.”
“Ta cũng đồng ý!” Lăng Không cùng Tần Mặc Hiên hai người đồng thanh, cùng lúc nhìn về phía Liễu Vy Dao.
Chaporia
Bình Luận (0)