Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
“Ả từ trong tay áo móc ra một chiếc bình bằng ngọc trắng, lắc lắc trước mặt ta .”
Tầm mắt ta di chuyển theo chiếc bình đó.
“Muốn không ?”
Ả hỏi.
Ta không nói lời nào.
Ả cười , đặt chiếc bình xuống nền đất ngay cạnh chân mình , lùi lại phía sau hai bước.
“Muốn thì tự lại đây mà lấy.”
Ta nhìn chiếc bình bên chân ả, lại nhìn sang ả.
Ả đang cười .
Điệu cười giống như mèo vờn chuột.
Dòng chữ:
【Đừng lấy!!
Cái bình đó là giả đấy!】
【Thu/ốc giải thật nằm trong tay áo ả cơ!】
【Ả cố tình đấy!】
Ta hít sâu một hơi .
Ta biết chứ.
Ta tất nhiên biết ả sẽ không tốt bụng như vậy .
Nhưng ta cần phải tiếp cận ả.
Chỉ có tiếp cận ả thì mới lấy được thu/ốc giải thực sự.
Ta bước lên một bước.
“Khoan đã .”
Tô Nhược Dao giơ tay, “Ta đâu có nói ngươi có thể trực tiếp lấy.”
Ả chỉ chỉ xuống mặt đất.
“Quỳ xuống.”
Ta không nhúc nhích.
“Không quỳ?”
Ả cười , “Vậy thì ta cất thu/ốc giải đi đây.”
Ả cúi người , làm bộ muốn nhặt chiếc bình lên.
“Ta quỳ.”
Giọng ta rất khẽ.
Đầu gối đập mạnh xuống nền đá xanh, phát ra một tiếng động trầm đục.
Nhưng ta không cảm thấy đau.
Tô Nhược Dao cười lớn, vỗ tay:
“Tất cả mở to mắt ra mà nhìn cho kỹ!
Xem cho rõ!
Đây chính là kết cục của kẻ phản bội tông môn, quyến rũ bề trên !”
Các đệ t.ử phía sau ả bàn tán xôn xao, có người cười , có người quay mặt đi chỗ khác.
“Bò qua đây.”
Tô Nhược Dao chỉ vào bên chân mình , “Bò từ chỗ ta qua đó, chiếc bình sẽ là của ngươi.”
Ta nhìn chiếc bình bằng ngọc trắng kia .
Dòng chữ:
【Đừng bò!!
Ả đang sỉ nhục ngươi đấy!】
【Thu/ốc giải thật nằm ở cửa tay áo bên trái của ả!】
【Ngươi mau nghĩ cách lấy trộm đi !】
Ta hít sâu một hơi , rạp người xuống.
Lòng bàn tay chống trên nền đất lạnh ngắt, đầu gối dịch về phía trước một bước.
Tô Nhược Dao càng cười vui vẻ hơn.
“Các ngươi nhìn xem, ả bò thật kìa!
Con ch.ó ở ngoại môn đúng là biết nghe lời!”
Ta tiếp tục bò về phía trước .
Một bước.
Hai bước.
Ba bước.
Mũi giày của ả đã ở ngay trước mặt ta .
Ta vươn tay ra định với lấy chiếc bình.
Tô Nhược Dao giẫm một chân lên mu bàn tay ta .
Đế giày của ả có linh lực, nghiền nát các đốt ngón tay của ta .
“Ta đã cho ngươi lấy chưa ?”
Ả cúi đầu nhìn ta , khóe môi nhếch lên, “Điều ta nói là, bò qua háng ta .
Còn chưa bò xong mà, vội cái gì?”
Ta ngước đầu nhìn ả.
Ả đứng trên cao nhìn xuống, giống như đang nhìn một con kiến hôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.
com - https://monkeydd.com/trung-co-tinh-ta-nhao-vao-long-vi-su-thuc-lanh-lung/chuong-4.html.]
Dòng chữ bùng nổ:
【A a a a a ta muốn g/iết ả ta quá!!】
【Người trong cuộc hãy nhẫn nhịn!!
Nhẫn nhịn đi !!】
【Vì sư thúc!!】
Ta c.ắ.n c.h.ặ.t răng, bò qua dưới háng ả.
Tay ả ấn lên sau gáy ta , đè xuống.
“Sủa ba tiếng ch.ó đi .
Sủa hay thì ta có thể ban cho ngươi nửa viên.”
Toàn thân ta run rẩy.
Hốc mắt nóng lên.
Nhưng ta không khóc .
Môi ta mấp máy, tạo thành khẩu hình tiếng “Gâu”.
Không có âm thanh phát ra .
Tô Nhược Dao nhíu mày:
“Ta bảo ngươi sủa cơ mà!
Điếc rồi à ?”
Ả đá một cái vào vai ta , đá lật ta ngã nhào ra đất.
Ta lồm cồm bò dậy, tiếp tục quỳ cho ngay ngắn.
“Sủa đi !”
Ả giẫm lên bàn tay còn lại của ta .
Ta mở miệng.
Vẫn không có âm thanh nào.
Không phải là không sủa được .
Mà là ta đang kéo dài thời gian.
Dòng chữ lúc nãy nói , thu/ốc giải thật nằm ở cửa tay áo bên trái của ả.
Tay của ta vừa rồi đã chạm vào góc váy của ả.
Ta đã sờ thấy chiếc bình đó rồi .
Nhưng không phải ở cửa tay áo bên trái, mà là bên phải .
Ả đã đổi vị trí.
Tô Nhược Dao thấy ta vẫn không sủa, thẹn quá hóa giận, bàn chân dùng lực:
“Lâm Thiển Nguyệt, ngươi tưởng ngươi còn là con người sao ?
Ngươi chẳng qua chỉ là một con ch.ó mất nhà mà thôi.
Sư thúc chịu bảo vệ ngươi ư?
Đó là vì người mù mắt rồi .
Bây giờ người sắp ch/ết, ngươi còn tư cách gì để thương lượng điều kiện với ta ?”
Ả quay người cầm c/on d/ao găm trên bàn lên, ngồi xổm xuống, dùng mũi d.a.o tỳ vào cằm ta , ép ta phải ngước đầu lên.
“Ngươi nói xem, nếu ta rạch nát gương mặt này của ngươi, lúc sư thúc tỉnh lại liệu có còn nhận ra ngươi nữa không ?”
Ta nhìn ánh hàn quang trên lưỡi d.a.o.
Dòng chữ:
【Bình tĩnh!
Ả đang khích tướng ngươi đấy!】
【Bột theo dõi của ngươi vẫn còn trên tay áo ả!】
【Chỉ cần chạm được vào là được !】
Ta hít sâu một hơi .
“Sư tỷ.”
“Hửm?”
“Sư tỷ muốn ta quỳ, ta đã quỳ.
Muốn ta bò, ta đã bò.
Muốn ta học tiếng ch.ó sủa——”
Ta khựng lại một chút.
“Ta có thể học.”
“ Nhưng ta muốn hỏi một câu.”
Tô Nhược Dao nhướng mày:
“Hỏi đi .”
“Sư tỷ thực sự sẽ đưa thu/ốc giải cho ta chứ?”
Ả ngẩn ra một lát.
Sau đó cười lớn.
Cười ngặt nghẽo, cười đến mức nước mắt cũng trào ra .
“Lâm Thiển Nguyệt, ngươi có phải bị ngốc không ?”
Ả dùng sống d.a.o vỗ vỗ lên mặt ta , “Ngươi tưởng thu/ốc giải của độc khóa linh lực thực sự nằm trên người ta sao ?
Ta đã giấu thu/ốc thật từ sớm rồi , ngươi có trộm được cũng vô ích!”
Ả đứng dậy, ném c/on d/ao găm sang một bên.
Chaporia
Bình Luận (0)