TÂM NGỌC/Chương 5: 5C. 5: 5
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Tỷ ấy không còn kể với ta quả mơ là chua hay ngọt.

 

Cũng không còn kể với ta phong cảnh đẹp ở Nam Lăng.

 

Đoạn nghiệt duyên ấy đã mài mòn tỷ ấy đến kiệt quệ cả tâm lực, ngay cả chút tâm tư tìm vui trong khổ cũng chẳng còn nữa.

 

Sau đó, chỉ còn đôi ba câu ngắn ngủi:

 

“A tỷ vẫn ổn , gần đây A Ngu có khỏe không ?”

 

Trưởng tỷ viết một tay chữ rất đẹp .

 

Nữ phu t.ử từng nói , chữ của ta và nhị tỷ nếu có ba phần giống trưởng tỷ, bà cũng đã thấy an lòng rồi .

 

Nhưng về sau , một phong thư của trưởng tỷ luôn rất lâu mới tới.

 

Nét chữ của tỷ ấy quấn lấy hơi thở mong manh như tơ nhện, giấy thư cũng nhẹ tựa lông hồng.

 

Gió xuân chẳng chịu mượn đường.

 

Rốt cuộc vẫn không vượt qua được ngàn núi muôn khe.

 

Yến Vương phản rồi .

 

Một đường công thành đoạt đất.

 

Ban đầu hoàng đế còn muốn bắt tay giảng hòa với Yến Vương.

 

Yến Vương c.h.é.m sứ thần.

 

Hoàng đế tức đến bệnh nặng không dậy nổi.

 

Tiêu Biệt Xuyên giám quốc, đứng trên đài điểm tướng khích lệ sĩ khí quân đội, tập hợp đại quân, quyết t.ử chiến đến cùng.

 

Phụ thân ta là hữu tướng.

 

Yến Vương muốn dùng trưởng tỷ làm con tin, ép phụ thân ta “bỏ tối theo sáng”.

 

Trưởng tỷ không muốn khiến phụ thân khó xử, dùng một cây trâm vàng đ.â.m xuyên cổ họng mình .

 

Khi tin tức truyền đến, trưởng tỷ đã c.h.ế.t được nửa tháng.

 

Phong thư cuối cùng của trưởng tỷ không phải gửi cho ta .

 

Trên giấy thư vết m.á.u loang lổ, nét chữ nổi lềnh bềnh trên mặt giấy.

 

Có thể nhìn ra , người cầm b.út khi ấy đã hơi tàn lực kiệt.

 

Ba tháng sau , Tiêu Biệt Xuyên đích thân thống lĩnh quân đội ra trận, thu phục vùng đất Nam Lăng đã mất.

 

Hắn gặp được nha hoàn bồi giá của trưởng tỷ.

 

Khi ấy , ta mới biết trưởng tỷ đã sống những ngày tháng thế nào ở Nam Lăng.

 

Yến Vương thế t.ử làm nhục tỷ ấy .

 

Bắt tỷ ấy giống như nhạc kỹ hiến mị để người khác mua vui.

 

Nhưng đến những ngày tháng cuối cùng, trưởng tỷ vẫn còn nhớ tới ta .

 

Tỷ ấy nghĩ đủ mọi cách, nhờ người gửi ra ngoài phong thư kia , là cầu xin Tiêu Biệt Xuyên chăm sóc ta thật tốt .

 

Từng chữ đẫm m.á.u, từng câu chân tình.

 

Không có vở kịch xung quan giận dữ vì hồng nhan nào cả.

 

Sau đó, Tiêu Biệt Xuyên thức trắng đêm viết thơ làm phú.

 

Dường như chỉ có như vậy mới có thể làm tê liệt nỗi đau mất mát.

 

Rất nhiều lần , khi ta tới, hắn đều say đến bất tỉnh nhân sự.

 

Cung nữ trong Ngự thư phòng vì muốn lấy lòng ta , nói rằng đó đều là những bài thơ Tiêu Biệt Xuyên viết vì ta .

 

“Bệ hạ hôm trước say rượu, nói là viết vì ái thê, lại không cho nô tỳ đụng vào , nương nương chúng ta thật có phúc.”

 

Cung nữ ấy là người mới tới.

 

Có lẽ vì muốn lấy lòng ta , nàng ta chủ động lấy hộp sơn ra .

 

“ Nhưng ái thê của bệ hạ chính là nương nương, nương nương muốn xem đương nhiên có thể.”

 

Các nàng không rõ quá khứ giữa chúng ta .

 

Lầm tưởng phần tình ấy là chân tình.

 

Ta xem từng trang một.

 

Tiêu Biệt Xuyên viết hết bài thơ này đến bài từ khác để ai điếu vong thê.

 

Đọc lên quả thật thê lương đến đứt ruột.

 

Ngay cả ta cũng không khỏi động lòng.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/tam-ngoc/5.html.]

Khóe mắt cung nữ thoáng nhìn thấy, không hiểu ý trong đó.

 

Ta cười cười , nói rằng ta rất cảm động.

 

Nhưng ta vẫn chưa c.h.ế.t mà.

 

Thật ra ta không buồn đến vậy .

 

Trước khi nhập cung, những người bên cạnh đã cho ta rất nhiều, rất nhiều tình yêu thương.

 

Vì vậy , Tiêu Biệt Xuyên không yêu ta , ta vẫn luôn rất rõ.

 

Ta sắp xếp lại những bài thơ ấy , đặt trở về như cũ.

 

Đối với hắn , Kỷ Minh Ngu ta càng giống một di vật của trưởng tỷ.

 

Nhưng so với nỗi tiếc nuối kiếp trước vì chưa từng được phu quân yêu thương.

 

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

Ta càng hy vọng kiếp này , hai vị tỷ tỷ của ta có thể bình an thuận lợi cả đời.

 

07

 

Trưởng tỷ tới thăm ta .

 

Tỷ ấy nghe nha hoàn nói , mấy ngày liền ta không ngừng gặp ác mộng, lo lắng đến không yên.

 

Khi tỷ hỏi, ta cũng chỉ đành lắc đầu.

 

Không biết phải làm sao mới xua được nỗi lo của trưởng tỷ.

 

May mà lúc này nhị tỷ bước vào , bắt được một câu, liền hạ kết luận.

 

“Muội ấy là vì tình mà khổ, ta sớm đã phát hiện rồi , lần trước khi nhắc đến ca ca Chương gia, vẻ mặt Kỷ Minh Ngu đã không đúng.”

 

Nhị tỷ bày ra dáng vẻ đã hiểu rõ trong lòng.

 

“Kỷ Minh Tố, tỷ nói bậy!”

 

Ta nhảy xuống khỏi giường, đuổi theo đ.á.n.h tỷ ấy .

 

Minh Tố liên tục xin tha, nghiêm sắc mặt, nói nàng tới để truyền đạt ý của mẫu thân .

 

Muốn để ta và ca ca Chương gia gặp mặt xem nhau trước .

 

Ta quả thật có chút chột dạ .

 

Đến mức ngày ta thật sự gặp Chương Hoàn, quầng thâm dưới mắt ngay cả son phấn cũng khó che hết.

 

Ta lúng túng ngồi trong đình.

 

Không biết phải mở lời thế nào.

 

Đối diện chiếc bàn bát tiên, Chương Hoàn cũng ngồi ngay ngắn nghiêm chỉnh.

 

Mấy nha hoàn thập thò nhìn trộm, cả người ta cứng đờ.

 

Không ngờ, lại là Chương Hoàn mở lời trước .

 

“Lúc nhỏ ta từng gặp nàng, khi ấy nàng đi theo các tỷ tỷ trong nhà, chỉ nhỏ chừng này .”

 

Hắn đưa tay ra ước lượng một chút.

 

Dường như cảm thấy đường đột, lại buông tay xuống.

 

Cấp Châu cũng là quê ngoại của mẫu thân ta , chỉ là về sau phụ thân từng bước thăng quan, những năm này hiếm khi trở về.

 

“Nghe nói trong đêm yến tiệc, Tam tiểu thư đã cứu người , rất dũng cảm.”

 

“Cũng đâu phải người ngoài, đó là a tỷ của ta .”

 

Chương Hoàn mỉm cười .

 

Hắn sinh ra vốn nho nhã, khi cười lại càng mang vẻ dịu dàng.

 

Chương Hoàn lại nghiêng đầu hỏi:

 

“Ngày thường Tam tiểu thư có sở thích gì?”

 

Ta xua tay, thuận miệng nói một lời dối không hại ai.

 

“Ngày thường, ta chỉ đọc sách, luyện chữ, vẽ tranh, thỉnh thoảng đ.á.n.h đàn làm thơ.”

 

Hắn sững người một lát, lấy ra một quyển du ký:

 

“Đây cũng là b.út tích của Tam tiểu thư phải không ?”

 

Cũng không biết hắn nghe được từ đâu , lòng ta giật thót, đang định phủ nhận.

 

Hắn lại nói :

 

“Những năm này ở Cấp Châu, hiếm khi tới kinh đô, vì phải đến bái kiến Trần học cứu trước , quyển du ký này lại giúp ta giải quyết không ít chuyện phiền phức.”

 

Hắn nói đến mức ta cũng hơi ngượng.

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...