1.
“Thật sao ?”
Đuôi lông mày Lục Chiêu khẽ nhướn lên, trong ánh mắt thoáng qua một tia vui mừng mà chính hắn cũng không hề hay biết .
Tim ta quặn thắt, im lặng gật đầu.
Tuy nhiên, hắn rất nhanh đã nhận ra điểm khác lạ, đôi mắt đẹp đẽ ấy hơi trầm xuống, ánh nhìn đầy vẻ dò xét, ghim c.h.ặ.t trên người ta .
“Nếu ta đón nàng ấy vào phủ, nàng không ghen sao ?”
Ta lắc đầu, giọng nói bình thản như một vũng nước tù đọng: “Hầu gia làm thế nào cũng đều là đúng cả.”
Lời vừa dứt, sắc mặt Lục Chiêu thoắt cái đã lạnh hẳn đi . Hắn hất tay áo, trong giọng nói nén đầy cơn giận.
“Bổn hầu thật không biết nàng lại thức thời đến vậy – Vậy thì làm theo lời nàng nói !”
Dứt lời, hắn xoay người sải bước rời đi .
Tiếng bước chân xa dần, từng bước như giẫm lên trái tim ta .
Cuối cùng ta không gượng nổi nữa, ngã ngồi xuống chiếc ghế phía sau .
Mùi m.á.u tanh ngọt trào lên nơi cuống họng, ta ngồi đờ đẫn, ánh mắt trống rỗng nhìn về hướng hắn rời đi .
Lục Chiêu tức giận rồi .
Hắn giận ta đã không gào khóc om sòm, giận ta dễ dàng đồng ý cho Tống Yểu vào phủ như vậy , cứ như ta chẳng hề để tâm đến hắn .
Nhưng kỳ thực ta đã từng làm loạn rồi .
Hơn nữa, ở kiếp trước còn làm loạn rất khó coi.
Kiếp trước , ta kiên quyết không đồng ý cho Tống Yểu vào phủ, thậm chí còn lôi ra lời hứa “một đời một kiếp một đôi lứa” mà hắn từng thề với ta .
Nhưng vô ích, đổi lại chỉ là lần đầu tiên trong đời Lục Chiêu lạnh mặt với ta .
“A Đào, ta không ngờ lòng dạ nàng lại hẹp hòi đến vậy . Ta có lỗi với nàng ấy , nhà nàng ấy sa sút sao ta có thể không giúp?”
“Nàng ấy lòng tự trọng cao như thế, nàng để nàng ấy ở Hầu phủ không danh không phận, là muốn nàng ấy bị lời ra tiếng vào dồn ép đến c.h.ế.t sao ?”
Người đàn ông khi nói những lời đó, đáy mắt là nỗi xót xa không sao che giấu.
Ta ngây ra nhìn hắn , nước mắt bỗng nhiên không sao kiềm chế được , lăn dài trên má.
Bỗng nhớ về rất nhiều năm trước , cái mùa đông lạnh đến mức tưởng chừng có thể c.h.ế.t cóng người ta .
Trong căn phòng củi nhỏ gió lùa, thiếu niên ôm c.h.ặ.t thiếu nữ vào lòng, giọng nói đầy kiên định.
“Xuân Đào tỷ tỷ, nhất định ta sẽ có tiền đồ, cho tỷ sống những ngày tốt đẹp .”
“Đời này ngoài tỷ ra ta sẽ không cưới ai khác, chúng ta một đời một kiếp một đôi lứa.”
Mẹ ta là nha hoàn của mẹ Lục Chiêu.
Ta vừa sinh ra đã là nha hoàn bé nhỏ của Lục Chiêu.
Mẹ của Lục Chiêu, Thôi di nương, là thiếp thất thứ tư của Hầu gia, gốc Dương Châu, tài sắc vẹn toàn .
Nhưng
sau
khi sinh Lục Chiêu
không
bao lâu,
đã
vì tội ngụy cổ mà
bị
đ.á.n.h ba mươi gậy, ném
vào
phòng củi, chẳng bao lâu thì qua đời.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/sau-khi-luc-chieu-cuoi-mot-dua-nha-hoan-tho-kech-nhu-ta/chuong-1.html.]
Lục Chiêu là do ta và mẹ ta nuôi lớn.
Ta lớn hơn Lục Chiêu bốn tuổi, vừa là nha hoàn của Lục Chiêu, cũng vừa là tỷ tỷ của hắn .
Những năm tháng nương tựa lẫn nhau ấy , ta đã thay hắn đỡ biết bao nhiêu lần Hầu phu nhân ngầm hãm hại.
Nguy hiểm nhất có một lần ta suýt mất nửa cái mạng vì trúng độc, lúc thoi thóp hơi tàn, Lục Chiêu nắm lấy tay ta , khóc đỏ hoe cả mắt.
“Xuân Đào, tỷ không được c.h.ế.t, ta thích tỷ, đừng bỏ lại ta một mình , được không ?”
Tấm lòng của thiếu niên khi ấy thật nhiệt thành và chân thành biết bao, ta đã tin.
Sau này , hắn thực sự vì ta mà từ chối hôn ước với con gái của thừa tướng, bài trừ vạn nạn cưới ta .
Ta vẫn còn nhớ ngày hôm đó, Tống Yểu đích thân đến từ hôn.
Nàng ta như một vầng thái dương rực rỡ, lại như một ngọn lửa đang bùng cháy.
“Lục Chiêu, chàng nghe cho rõ đây—”
“Hôm nay không phải chàng từ hôn ta , mà là bổn tiểu thư từ hôn chàng .”
“Chàng bội tín bạc nghĩa, bổn tiểu thư coi thường chàng .”
Nói xong nàng ta ném tờ hôn thư, nghênh ngang bỏ đi .
Ta đứng dưới hành lang nhìn cảnh đó, nhìn Lục Chiêu đứng lặng tại chỗ, thật lâu vẫn nhìn theo bóng lưng ấy .
Ánh mắt hắn rất phức tạp, có áy náy, có kinh ngạc, và còn một tia – hướng tới.
Có lẽ ngay từ giây phút đó, Lục Chiêu đã định sẵn sẽ bị Tống Yểu thu hút.
Nhưng chàng thiếu niên đã từng kiên định hứa hẹn một đời một kiếp một đôi lứa ấy , trong lúc chính mình còn chưa rõ, thì trái tim đã sớm rung động rồi .
2.
Tâm tư dậy sóng quá lớn, mùi m.á.u tanh nơi cuống họng không tài nào đè nén được nữa.
Một tiếng ho dữ dội, trong lòng bàn tay ta xuất hiện thêm một vũng m.á.u.
Ta hơi sững sờ nhìn sắc đỏ trong lòng bàn tay mình .
Những năm tháng yêu Lục Chiêu nhất, ta đến cả việc mình sắp c.h.ế.t cũng không nỡ nói cho hắn biết .
Khóe miệng bất giác nở một nụ cười chua chát.
Khi còn làm nha hoàn cho Lục Chiêu, những năm tháng đầu quá khổ cực, thân thể đã chẳng được tốt rồi .
Sau lại vì kéo dài hương khói cho Hầu phủ, sinh ra Hằng nhi và Anh nhi, thân thể ta đã như ngọn đèn cạn dầu.
Sống được đến những năm này , toàn là nhờ những loại d.ư.ợ.c liệu quý hiếm nâng đỡ.
Ta lấy khăn tay, lau sạch vết m.á.u trong lòng bàn tay.
Con người ta sống trên đời, ham muốn quá nhiều, sẽ gặp báo ứng.
Ta không muốn quản chuyện của Lục Chiêu và Tống Yểu nữa.
Trong khoảng thời gian ít ỏi còn lại , ta chỉ muốn ở bên cạnh hai đứa con của mình .
Kiếp trước , vì bận rộn tranh sủng với Tống Yểu để níu kéo trái tim Lục Chiêu, ta đã khiến bản thân trở nên cố chấp điên cuồng, lơ là việc ở bên các con.
Chaporia
Bình Luận (0)