Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
14
Điện hạ biết ta sử dụng Ti Lễ Giám, nhưng chưa từng nói gì nhiều, Vệ phi có nhà họ Vệ làm chỗ dựa, ta cũng nên có thứ gì đó phòng thân . Vì thế Điện hạ còn đặc biệt nâng cao địa vị của Ti Lễ Giám, cho ta đủ mặt mũi.
Ngày đó ngoài Lục Vi ra , còn lại sáu nhà công t.ử thế gia chưa trừ khử. Đều là những kẻ gia thế hiển hách, không việc ác nào không làm , bình thường làm nhiều việc trái lương tâm, nên đi đâu cũng tiền hô hậu ủng, không thể ám sát.
Vậy thì chỉ còn cách công khai.
Ban đầu danh tiếng và địa vị của Ti Lễ Giám không rõ ràng, chỉ có thể âm thầm thu thập chứng cứ phạm tội của gia tộc những tên công t.ử thế gia này , sau đó gửi đến tay đối thủ chính trị của bọn chúng, gửi đến tay những vị quan thanh liêm, nhìn bọn họ đấu đá nhau .
Chỉ là triều đường khó lường, thường thường trong mười lần mưu tính thì có đến chín lần thất bại.
Sau nửa năm bận rộn lo toan, cũng chỉ mới lật đổ được hai nhà. Thế là ta tiến cử chưởng ấn thái giám Chu Sùng Lễ cho Điện hạ trọng dụng.
Điện hạ phục vị, những kẻ năm xưa hại Điện hạ lưu đày, vu khống đảng thái t.ử, vậy mà vẫn ở trên triều đường cười nói vui vẻ với Điện hạ. Điện hạ muốn ổn định đại quyền, có quá nhiều việc bẩn thỉu g.i.ế.c ch.óc phải làm , Ti Lễ Giám đã trở thành con d.a.o sắc bén nhất của Điện hạ.
Từ đó về sau , ta không cần phải nhọc lòng thu thập chứng cứ phạm tội của các thế gia đứng sau lũ công t.ử này nữa.
Chỉ cần để thái giám của Ti Lễ Giám xông vào dinh thự của bọn chúng, giả vờ đưa ra những tội danh không có thật. Là có thể tịch thu tài sản, lưu đày bọn chúng. Kinh thành đều đồn rằng, Ti Lễ Giám là ch.ó săn của Thái T.ử phi.
Nhà Lý tướng quân là nhà đầu tiên ngã xuống như vậy . Ngày bọn họ bị tịch thu tài sản, Chu Sùng Lễ che ô cho ta , đợi ở bên ngoài Lý phủ.
Thật trùng hợp, đây cũng là một ngày mưa. Máu chảy ra từ Lý gia, thấm tận đến chân ta . Ta nghe thấy tiếng khóc lóc của trẻ nhỏ và phụ nữ, nhưng rồi đột nhiên im bặt.
Chu Sùng Lễ khom người , giọng nói lanh lảnh: "Nương nương mềm lòng, không chịu được cảnh m.á.u me. Nhưng nếu không có Lý phủ gật đầu, tên thảo bao Lý đại công t.ử này làm sao dám đi vây g.i.ế.c Thẩm tướng quân. Lý đại công t.ử, là kẻ năm đó tiên phong b.ắ.n gãy hai chân của Thẩm tướng quân."
Hai nhà Lý, Thẩm vốn là thế thù, bọn họ không hề vô tội. Ta nghĩ, nhưng ta mang trên mình đầy tội nghiệt. Mưa rơi lất phất, có người bị kéo ra ngoài như kéo một con lợn c.h.ế.t. Lý đại công t.ử đã sớm bị nhét đầy bùn vào miệng, khi bị lôi đến quẳng dưới chân ta , gã chỉ có thể trợn tròn mắt nhìn ta .
Mắt muốn nứt ra , sâu như biển.
Hai chân của gã đều đã bị bẻ gãy.
Ta khẽ cúi đầu, thần sắc dịu dàng, ta chỉ hỏi gã một câu: "Còn nhớ Thẩm Chiếu không ?"
Đã bốn năm trôi qua, ngươi ngày ngày tìm vui hưởng lạc, còn nhớ Thẩm Chiếu không ?
Sắc mặt gã lập tức biến đổi, trong nháy mắt bừng tỉnh, không thể tin nổi nhìn ta , giống như đang nhìn một kẻ điên.
Có lẽ đúng là vậy , ta đã điên từ lâu rồi .
15
Sau khi rời khỏi Lý gia, ta mới phát hiện hôm nay là Tết Thanh Minh.
Ta do dự một chút, bảo phu xe và thị tùng
quay
đầu,
đi
về phía ngoại thành. Tiết Thanh minh, nên
đi
tế lễ vong hồn.
Ngoại thành có một ngôi mộ di vật của Thẩm Chiếu, là do bách tính kinh thành tự phát góp tiền góp sức xây dựng.
Từ thuở thiếu thời chàng đã bảo gia vệ quốc, danh tiếng lẫy lừng kinh thành, mọi người cứ ngỡ sau này chàng nhất định sẽ cùng với thái t.ử Điện hạ lúc bấy giờ, minh quân lương tướng, cùng lưu danh sử sách.
Chỉ là bây giờ chỉ còn lại mộ di vật.
Ta dừng xe ở gần đó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/chieu-phu-dung-usyn/chuong-5.html.]
Vén rèm xe nhìn ra ngoài, chỉ thấy bách tính đến quét mộ cho Thẩm Chiếu nườm nượp không ngớt, có người xúc động còn che mặt khóc lớn. Đã có người nhận ra xe ngựa của ta , bọn họ dám giận mà không dám nói , đều chán ghét đi vòng thật xa.
Ti Lễ Giám và Thái T.ử phi tiếng xấu vang xa ở kinh thành, từ lâu đã không còn là chuyện lạ nữa.
Tỳ nữ hỏi: "Nương nương, không xuống xe sao ?"
Ta ngẩn người .
Cụp mắt nhìn thấy vạt váy vẫn còn thấm m.á.u, hồi lâu sau mới lắc đầu.
Ta nếu qua đó tế bái chẳng qua chỉ làm vấy bẩn thanh danh của Thẩm Chiếu. Tốt nhất là mọi người , từ trước đến nay đều không biết , chàng đã từng có hôn ước với ta .
Trước khi về cung, ta thoáng thấy dưới gốc liễu có một kẻ ăn mày, đầu tóc bù xù.
Mưa rơi lất phất, hắn không có nơi trú thân .
Ta dặn dò tỳ nữ: "Đưa cho hắn một chiếc ô đi ."
16
Lý gia đã ngã xuống, những nhà khác sao có thể thoát được .
Chỉ trong vòng ba tháng, những kẻ công t.ử thế năm xưa tham gia vây săn Thẩm Chiếu, các gia tộc đứng sau bọn chúng kẻ thì sụp đổ, kẻ thì tiêu vong.
Sát danh của Thái T.ử phi vang xa, rất ít người biết Thái T.ử phi tên thật là A Phù, thực sự là một cái tên dịu dàng.
Khi Điện hạ đến, ta vẫn đang điều chế hương. Hương có thể khiến lòng người bình tĩnh. Đã lâu rồi ta không thấy thái t.ử nổi trận lôi đình như vậy .
Điện hạ nói : "Trong vòng ba tháng, Vệ Phù, ngươi đã tịch thu bao nhiêu gia tộc? Trên tay ngươi đã dính m.á.u của bao nhiêu người . Hôm nay trên triều, nhà họ Vệ dẫn đầu một nửa triều thần, đòi ta phải ban c.h.ế.t cho ngươi."
Ta đã sớm nhận được tin tức rồi .
Để bày tỏ quyết tâm can gián, vị lão thái gia kia của nhà họ Vệ còn đ.â.m đầu vào cột điện Kim Loan. Chắc hẳn lão ta rất hận năm đó ở Vệ gia, đã không nhìn ra một tỳ nữ lại có bản lĩnh họa quốc ương dân như vậy .
Ta châm lửa đốt hương, mày mắt rũ xuống đầy vẻ nhu thuận, không hề có d.a.o động lớn.
Ta nói : "Vậy Điện hạ cứ làm theo lời bọn họ nói đi ."
Điện hạ hồi lâu không nói được lời nào, khi ta quay đầu lại , vừa vặn thấy gân xanh trên trán và cổ Điện hạ nổi lên cuồn cuộn. Điện hạ gằn giọng từ trong cổ họng: "Ngươi muốn báo thù cho hắn , việc gì phải vội vàng như vậy ?"
Ta mỉm cười , hóa ra Điện hạ cũng biết , ta vẫn luôn làm gì.
Điện hạ có nhiều nỗi lo hơn ta , Điện hạ đã trải qua lưu đày, sự kiêu ngạo năm xưa đã sớm phai nhạt, Điện hạ giỏi nhẫn nhịn hơn.
Điện hạ nói đúng.
Ta nên từ từ tính kế, mới không đến nỗi khiến ngọn lửa này thiêu cháy cả bản thân mình , nhưng ta không đợi được nữa rồi .
Trong điện im lặng hồi lâu, vị Điện hạ trẻ tuổi bước tới, lẳng lặng ôm ta vào lòng. Điện hạ vùi đầu vào cổ ta . Có dòng chất lỏng ấm nóng chảy qua.
Điện hạ nói : "A Phù, ta sẽ bảo vệ được ngươi. Đại thù đã báo. Quên hắn đi ."
Chaporia
Bình Luận (0)