Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Tôi ngước nhìn anh ta , thần sắc bình thản mở miệng:
“Bùi Hồi, tôi chưa bao giờ muốn dùng thân thể làm con bài để ở bên anh .”
“Tối hôm đó là anh chủ động hôn tôi .”
“Hơn nữa,” tôi ngập ngừng, “ anh vẫn luôn gọi tên tôi .”
Khi đó tôi c.h.ế.t sững tại chỗ, suy nghĩ trong đầu hỗn loạn cả lên.
Cuối cùng trong đầu chỉ còn lại một ý niệm – đến thế này đi .
Có lẽ có được rồi mới cam tâm.
Còn bây giờ, tôi phớt lờ vẻ sững sờ trong mắt anh ta , quay người rời đi .
Tôi đã tiêu tốn những năm tháng rất dài, cuối cùng cũng cai nghiện được tất cả tình cảm dành cho anh ta .
6.
“Bùi Hồi đúng là không phải người mà, nói chuyện sao lại khó nghe thế.”
Trong quán cà phê, cô bạn thân Hà Chi Di tức đến nghiến răng.
Sau một hồi tuôn trào, cô ấy xòe tay, nhún vai với giọng nhẹ nhõm.
“ Nhưng mà cũng chẳng sao , lúc này hắn không tin.”
“Đợi đến khi cậu và bác sĩ Từ kết hôn sẽ giáng cho hắn một cú trời giáng.”
Tôi nhìn bộ dạng ấy của cô ấy , không nhịn được bật cười .
“Làm như anh ta còn lưu luyến tớ không bằng.”
“Thôi đi , Bùi Hồi cái thái độ c.h.ế.t tiệt ấy chính là không cam lòng.”
“Lần trước có một người bạn bên cạnh tớ còn nói , có lần anh ta uống rượu xong cứ gọi mãi tên cậu .”
“Hơn nữa,” cô ấy như sực nhớ ra điều gì, “ba năm nay chẳng phải thỉnh thoảng lại chạy sang London sao ?”
“Mọi người đều nói là đi thăm cậu đấy.”
Đầu ngón tay tôi khựng lại , đáy mắt thoáng nét kinh ngạc, rồi lại trở về bình thường.
“Toàn là tin đồn thôi, tớ chưa từng thấy anh ta ở London.”
Cô ấy gật đầu, tỏ vẻ tán đồng.
“Không sao đâu , dù sao bây giờ bên cạnh cậu đã có bác sĩ Từ rồi .”
...
Kết thúc buổi tụ tập, tôi đẩy cửa phòng.
Ngay giây sau lại sững người .
Từ Kính Tây, người vừa mới bị Hà Chi Di nhắc tới là còn ở nước ngoài, giờ đây lại xuất hiện ngay trước mặt tôi .
Anh ấy khẽ cười ôm lấy tôi đang đờ người vào lòng, hôn lên trán tôi .
“Bạn gái à , bất ngờ không ?”
“Thủ tục nhận chức làm xong hết rồi , cuối cùng anh có thể yên tâm ở bên em vài ngày.”
“Bạn gái, anh rất nhớ em, gần đây có nhớ anh không ?”
Từ Kính Tây nói liền một hồi rất dài, hoàn toàn không cho tôi cơ hội xen lời.
Tôi rúc vào lòng anh , nghe thấy nhịp tim gấp gáp của anh .
Đưa tay khẽ kéo vạt áo anh , ngước mắt cười nhìn anh :
“Muốn đổi thân phận không ?”
Tôi nhìn vẻ mặt ngơ ngác của anh , không nhịn được muốn cười .
“Từ Kính Tây, mình đính hôn đi .”
7.
Từ Kính Tây hơn tôi một khóa.
Hồi cấp ba, giao thoa giữa tôi và anh không nhiều.
Tên tuổi của anh rất vang dội, thường xuyên được thấy ảnh anh trên bảng vinh danh.
Khi đó anh là hội trưởng câu lạc bộ phát thanh, còn tôi là một thành viên nhỏ trong đó.
Thỉnh thoảng tôi và anh sẽ cùng nhau đọc tin tức trên loa phát thanh.
Về anh , ký ức của tôi phần nhiều là gương mặt điển trai nơi sườn mặt anh trong căn phòng phát thanh năm ấy .
Sau khi
tốt
nghiệp cấp ba,
anh
từng về trường thuyết giảng.
Khi đó tôi ngồi dưới bục giảng, chuyên tâm lắng nghe anh kể về cuộc sống đại học thú vị của mình .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/nam-thu-ba-sau-chia-tay/chuong-3.html.]
Nhưng ánh mắt lại bất giác dừng trên người Bùi Hồi.
Khi đó tôi vẫn ảo tưởng mình có thể cùng Bùi Hồi học chung một trường đại học.
Mãi cho đến khi giọng nói của Từ Kính Tây kéo tôi về thực tại.
“Lớp này , anh nhìn thấy một bạn học quen thuộc.”
“Bạn học Chu Mạt, cố lên nhé trong kỳ thi đại học.”
Sau này thời gian vụt trôi.
Về Từ Kính Tây, tôi không có quá nhiều ký ức về anh .
Tôi cứ ngỡ anh chẳng qua chỉ là một khách qua đường vô thưởng vô phạt trong cuộc đời dài dằng dặc của tôi .
Cho đến khi trong bệnh viện nơi đất khách quê người .
Anh gỡ khẩu trang, đầy vẻ lo lắng nhìn tôi :
“Chu Mạt, anh là Từ Kính Tây, em hơi sốt rồi .”
Khi đó tôi vừa mới đặt chân đến London không lâu.
Những cơn mưa dầm triền miên lại một lần nữa phủ mây đen lên đoạn tình cảm dang dở của tôi .
Sốt cao liên tục mấy ngày, tôi gắng gượng thân thể mệt mỏi bước vào bệnh viện.
Sau khi nghe anh nói câu đó, tôi hoàn toàn mất đi ý thức.
Khi tỉnh lại , anh đang ngồi bên giường ngước nhìn chai nước biển còn chưa truyền xong của tôi .
Tôi khẽ nâng mí mắt, đụng vào đôi mắt đượm nét dịu dàng vấn vương của anh .
Bốn mắt nhìn nhau , anh là người dời tầm mắt trước .
“Đã lâu không gặp, bạn học Chu Mạt.”
Khi đó khoảng cách từ thời cấp ba của chúng tôi đã là tám năm trôi qua.
Cuộc gặp gỡ giữa người với người , là một mùa mưa dây mơ rễ má.
Hôm ấy chúng tôi đều không xin phương thức liên lạc của đối phương.
Nhưng tôi không ngờ ba ngày sau , bạn thân Hà Chi Di gửi tin nhắn tới.
“Mạt Mạt, tớ chợt nhớ ra có một anh khóa trên cũng ở London.”
“Tớ đã gửi phương thức liên lạc của cậu cho anh ấy rồi , nơi đất khách quê người có việc gì cậu có thể nhờ anh ấy .”
Tôi chưa kịp mở miệng từ chối.
Giao diện danh bạ đã hiện lên thông báo bạn mới gửi lời mời kết bạn.
Do dự một hồi lâu, tôi nhấn đồng ý.
“Chào em, Chu Mạt, anh là Từ Kính Tây.”
8.
Nơi đất khách quê người , Từ Kính Tây trở thành người bạn đầu tiên của tôi .
Anh thường xuyên hẹn tôi vào cuối tuần đi ăn, leo núi, ra ngoài dã ngoại.
Tôi lên lớp, viết luận văn, tốt nghiệp thuận lợi, nhận việc ở văn phòng luật.
Mưa ở London mịn như sợi, rơi trên mặt ô xào xạc, như một cuốn nhật ký cũ bị thấm ướt.
Một buổi chiều tà mưa dầm.
Tôi ở căn hộ của Từ Kính Tây nhìn thấy cuốn nhật ký đang mở trên bàn học của anh .
Trang mới nhất là:
“Ngăn cách nhiều năm gặp lại , anh vẫn rất rung động.”
Trang cũ nhất là:
“Bạn học Chu Mạt, chúng ta không còn học kỳ sau nữa rồi .”
Phải hình dung cảm giác của mình lúc đó thế nào đây?
Trong cái thời học sinh tỏa ra vị chát đắng ấy , tự ti là một tấm lưới đan dày.
Tôi trói buộc trong đó, hòa lẫn hơi ẩm của nước biển.
Cho đến nhiều năm sau , nhìn thấy dòng chữ đã loang lổ từ lâu ấy .
Tôi mới phát hiện ra thì ra đã từng có một người chú ý đến tôi như vậy .
Tôi lật bừa về trước vài trang.
Cuối cùng dừng lại ở trang nhật ký ấy .
“Cô ấy gặp phải một người không tốt lắm, vậy mà cô ấy lại thích anh ta .”
“Rốt cuộc là vì sao ?”
Chaporia
Bình Luận (0)