20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Bởi vì tôi hiểu rõ hơn ai hết, anh ta của ngày xưa đã từng yêu tôi đến nhường nào.

Năm mười sáu tuổi nhà tôi phá sản, chính anh ta đã gom hết toàn bộ tiền tiết kiệm của mình để giúp tôi trả nợ.

Sau đó Bùi gia cắt nguồn tiền của anh ta , anh ta liền điên cuồng đi làm thêm kiếm tiền nuôi tôi học đại học.

Tốt nghiệp xong, để cưới được tôi , anh ta đã phản kháng lại cả gia tộc, một thân một mình đến thành phố xa lạ này để khởi nghiệp.

Tôi khóc lóc khuyên anh ta buông tay, anh ta hôn lên mắt tôi và bảo: "Khương Từ, chỉ cần có thể ở bên em, anh có thể không cần bất cứ thứ gì cả."

Anh ta thề sẽ cho tôi một cuộc sống tốt hơn, sẽ cho con một mái ấm hạnh phúc.

Thế nhưng, vào cái ngày tôi toại nguyện dọn vào căn biệt thự này , cuộc hôn nhân này cũng đi đến hồi kết.

Tôi ngồi trong xe khóc suốt cả quãng đường.

Ngày hôm sau , mắt sưng vù như hai quả quả đào, nhưng tôi vẫn lật danh bạ gọi điện cho từng người một, cầu xin mọi người vay tiền để gom đủ chi phí phẫu thuật cho con gái.

Vừa mới đặt điện thoại xuống, cuộc gọi từ trường mẫu giáo đã gọi đến.

"Chị là phụ huynh của bé Tư Tư phải không ạ? Tư Tư bị ngất xỉu rồi , chúng tôi đang trên đường đưa bé đến bệnh viện..."

Khi tôi lao đến bệnh viện, Bùi Khuynh đã ở đó rồi .

Anh ta nhìn Tư Tư đang hôn mê với gương mặt nhợt nhạt trên giường bệnh, sắc mặt âm trầm đáng sợ.

"Khương Từ, nói đi , lần này lại muốn bao nhiêu tiền?"

Tôi hoảng loạn lục tìm xấp bệnh án dày cộm trong túi xách.

"Bùi Khuynh, Tư Tư lần này thật sự bị bệnh rất nặng, không tin anh cứ xem báo cáo đi ..."

Bùi Khuynh đột ngột chộp lấy cổ tay tôi , lực mạnh đến mức như muốn bóp nát xương tôi .

"Khương Từ, đừng diễn nữa."

Một chiếc thẻ ngân hàng bị ném thẳng xuống đất.

"Bệnh của Tư Tư trong lòng tôi tự có tính toán, số tiền trong này đủ cho hai mẹ con sinh hoạt rồi , mật khẩu là ngày sinh nhật của cô."

Tôi gạt tay anh ta ra , cúi người xuống nhặt thẻ.

Bùi Khuynh liếc nhìn Tư Tư trên giường bệnh một cái rồi quay lưng bước đi .

Lúc đi qua cạnh tôi , bước chân anh ta khựng lại .

"Khương Từ, nếu như ngay từ đầu cô giả vờ như không biết chuyện của tôi và An Kỳ, thì chúng ta vẫn là một gia đình ba người hạnh phúc."

" Tôi chưa từng nghĩ đến chuyện sẽ cưới cô ấy , là tự cô cứ khăng khăng đòi ly hôn, làm cho cục diện trở nên khó coi thế này ."

Tôi tức giận đến mức toàn thân run rẩy.

Làm sao có thể giả vờ được chứ?

Dù sao thì ngày hôm đó, chính mắt tôi đã nhìn thấy anh ta và người bạn thân nhất của tôi đang quấn lấy nhau trên chiếc giường trong phòng ngủ.

Khi đó tôi vừa m.a.n.g t.h.a.i tròn tám tháng, vì quá kích động mà ngã quỵ xuống đất.

Tôi đau đớn suốt một ngày một đêm, m.á.u nhuộm đẫm ga trải giường mới sinh ra Tư Tư.

Cũng vì t.a.i n.ạ.n lần đó mà Tư Tư từ nhỏ đã có thể trạng ốm yếu nhiều bệnh.

Con bé đã phải vào bệnh viện không biết bao nhiêu lần , thông báo bệnh tình nguy kịch hết lần này đến lần khác được gửi xuống.

Vào lúc tôi suy sụp khóc lớn ở hành lang bệnh viện, Bùi Khuynh nếu không bận rộn công việc thì cũng là đang ở bên cạnh An Kỳ.

Thời gian anh ta ở bên Tư Tư còn chưa bằng một nửa thời gian của An Kỳ.

Tôi vịn vào tường đứng dậy, đột nhiên nhớ đến những email trong chiếc điện thoại cũ.

Pin đã sạc đầy, tôi bật máy.

Trên điện thoại lập tức hiện ra mấy email liên tiếp.

"Khương Từ tuổi hai mươi tám ơi, tôi đã hỏi Bùi Khuynh thay cậu rồi ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.

com - https://www.monkeydd.com/email-den-tu-nam-muoi-tam-tuoi/2.html.]

"Anh ấy nói người trên thiệp mời đó không thể nào là anh ấy được , anh ấy sẽ vĩnh viễn không bao giờ phản bội tôi ."

"Anh ấy đã tuyệt giao với An Kỳ rồi , ngày hôm đó An Kỳ khóc lóc rất t.h.ả.m thiết, điên cuồng chất vấn anh ấy tại sao , anh ấy bảo anh ấy không muốn làm cho tôi của sau này phải đau lòng..."

"An Kỳ vốn định học cùng trường đại học với chúng tôi , giờ đã chọn ra nước ngoài du học rồi , cậu xem, tương lai có thể thay đổi được mà."

"Bùi Khuynh còn nói , nếu mười năm sau anh ấy thật sự trở thành loại người như vậy , anh ấy sẽ thay tên khốn đó gửi lời xin lỗi đến cậu ."

Tôi cố sống cố c.h.ế.t c.ắ.n c.h.ặ.t môi để bản thân không bật ra tiếng khóc .

Một vài ký ức nào đó trong tâm trí đột nhiên phai nhạt đi , chỉ một lát sau , chúng đã được thay thế bằng những ký ức mới.

Sau khi kỳ thi đại học kết thúc, Bùi Khuynh tuyệt giao với An Kỳ, An Kỳ tức giận ra nước ngoài.

Bốn năm sau cô ta trở về, dùng tài nguyên của gia tộc để giúp Bùi Khuynh khởi nghiệp, trở thành nhà đầu tư lớn nhất trong công ty của anh ta .

Họ cuối cùng vẫn sẽ ở bên nhau .

Tôi đem những chuyện xảy ra trong tương lai nói cho Khương Từ tuổi mười tám biết .

Nhật Nguyệt

Ở cuối email, tôi khuyên cô ấy : "Khương Từ, nếu muốn thay đổi tương lai, cậu bắt buộc phải chia tay với Bùi Khuynh."

Tư Tư hôn mê suốt một đêm.

Ngày hôm sau , con bé yếu ớt mở mắt ra , nắm lấy tay tôi an ủi: "Mẹ đừng lo lắng, Tư Tư không sao đâu ạ."

Tôi ôm c.h.ặ.t lấy con, vùi mặt vào lòng bàn tay nhỏ bé của con bé.

Bác sĩ bước đến, nhẹ giọng nói : "Chị Khương, tình trạng của đứa trẻ rất nguy kịch, cần phải phẫu thuật càng sớm càng tốt . Chị xem chi phí phẫu thuật..."

" Tôi sẽ nghĩ cách."

Tôi đã tìm đến tất cả những người có thể tìm, nhưng số tiền gom góp được chỉ đủ cho việc kiểm tra trước phẫu thuật.

Cuối cùng, tôi bấm số điện thoại của An Kỳ.

"An Kỳ, tôi xin cô, cho tôi vay sáu mươi vạn... Tôi cái gì cũng không cần, cũng không tranh giành Bùi Khuynh với cô nữa, tôi chỉ cần Tư Tư được sống thôi."

Đầu dây bên kia vang lên một tiếng cười nhạt.

"Khương Từ, cô cũng có ngày hôm nay cơ à ?"

"Tối nay có buổi họp lớp, tôi muốn cô đích thân quỳ xuống cầu xin tôi trước mặt tất cả mọi người ."

Tám giờ tối, tôi đẩy cửa bước vào phòng bao.

Ánh mắt của mọi người nhìn tôi đều mang theo sự khinh miệt.

"An Kỳ, cô ta thật sự đến kìa? Đúng là thiên kim sa cơ lỡ vận, vì tiền mà đến cả thể diện cũng không cần nữa!"

"Năm đó nếu không phải cô ta quyến rũ Bùi Khuynh thì hai nhà An - Bùi đã sớm liên hôn rồi ..."

Những ánh mắt chế giễu như thế này tôi đã phải chịu đựng suốt ba năm qua, và những lời lẽ cay độc này tôi cũng đã nghe suốt ba năm.

Chỉ là, người từng vì tôi mà tranh luận lý lẽ với người khác hồi cấp ba, người từng vì một câu nói mà lao vào đ.á.n.h nhau với đối phương là An Kỳ, giờ đây lại đứng ở phía đối lập với tôi .

"Đến rồi à ?" An Kỳ tựa lưng vào ghế sofa, hất cằm lên, "Vậy thì quỳ xuống đi ."

Người tôi cứng đờ lại .

"Sao thế? Không muốn tiền nữa à ?"

Cô ta lắc lắc ly rượu trong tay, đẩy một tờ séc trống đến trước mặt tôi .

"Cô có quỳ hay không ? Quỳ xong rồi thì số tiền tùy cô muốn điền bao nhiêu thì điền."

Trong phòng bao rộ lên một trận cười ồ.

"Mau quỳ đi chứ, còn tưởng mình là đại tiểu thư chắc?"

"Vì tiền mà đuổi theo đến tận đây rồi , còn giả vờ thanh cao cái gì nữa?"

Tôi siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, quỵ hai đầu gối xuống, quỳ trên mặt đất.

"An Kỳ, tôi cầu xin cô, hãy cứu lấy Tư Tư, con bé mới bốn tuổi thôi, con bé không biết gì cả..."

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...