20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Điện thoại lại vang lên, là người của bệnh viện gọi đến.

"Chị Khương, xin chị nén đau thương, đứa trẻ đã bỏ lỡ thời gian phẫu thuật tốt nhất, cấp cứu không có hiệu quả và đã t.ử vong, thời gian t.ử vong là..."

Thế giới xung quanh bỗng chốc im bặt.

Đầu óc tôi trống rỗng, hoàn toàn mất đi tri giác.

Trên sân khấu, hai người họ đã trao nhẫn xong, Bùi Khuynh cúi đầu hôn An Kỳ đầy dịu dàng và thành kính.

Tôi vùng ra khỏi người đám bảo vệ, lao lên sân khấu đẩy mạnh hai người họ ra .

"Bùi Khuynh! Con gái của chúng ta c.h.ế.t rồi , con bé c.h.ế.t rồi anh có biết không hả?"

Tôi túm lấy cổ áo anh ta , nắm đ.ấ.m liên tục nện mạnh vào l.ồ.ng n.g.ự.c anh ta .

Bùi Khuynh khóa c.h.ặ.t cổ tay tôi , gầm lên: "Khương Từ, cô điên rồi à ! Tư Tư đang yên đang lành sao lại c.h.ế.t được ? Người đâu ..."

An Kỳ nép sau lưng anh ta hét lên: "Khương Từ, cô đừng có ngậm m.á.u phun người ! Số tiền đó thừa sức để cô chữa bệnh cho Tư Tư rồi !"

Tôi buông Bùi Khuynh ra , giật ngược tóc cô ta lại rồi tát liên tiếp mấy phát vào mặt cô ta .

"Chính là cô! Chính cô đã tráo đổi báo cáo khám sức khỏe! Chính cô đã hại c.h.ế.t Tư Tư!"

Khung cảnh hôn lễ hoàn toàn hỗn loạn.

An Kỳ hét toáng lên bảo tôi bị điên, các quan khách thì không ngừng kinh hãi xôn xao.

Đám bảo vệ thô bạo khống chế rồi lôi tuột tôi ra khỏi đại sảnh.

Điện thoại vẫn liên tục rung, Khương Từ tuổi mười tám cũng gửi email đến.

"Khương Từ tuổi hai mươi tám ơi, tôi hiểu tâm trạng của cậu , nhưng tôi sẽ không chia tay với Bùi Khuynh đâu . Anh ấy yêu tôi như vậy , tôi tin tưởng anh ấy ."

Tôi bật cười , tiếng cười lẫn trong nước mắt đầm đìa.

Tôi của tuổi mười tám cũng ngốc nghếch chẳng khác gì tôi của tuổi hai mươi tám.

Rõ ràng đã biết trước kết cục, nhưng rốt cuộc vẫn lựa chọn tin tưởng.

Tôi lồm cồm bò dậy, vừa chạy vừa điên cuồng gõ chữ.

"Khương Từ, Tư Tư c.h.ế.t rồi , vừa mới c.h.ế.t cách đây vài phút thôi. Bùi Khuynh và An Kỳ vẫn đang vui vẻ tổ chức đám cưới, chính họ đã hại c.h.ế.t con bé!"

" Tôi xin cậu đấy, chia tay với Bùi Khuynh đi , đừng yêu anh ta , đừng gả cho anh ta , xin cậu ... đừng để con gái tôi phải c.h.ế.t thêm một lần nữa."

Nước mắt làm nhòe đi tầm nhìn , tôi chẳng còn nhìn rõ đường sá gì nữa.

Đến khi định thần lại thì tôi đã đứng giữa lòng đường.

Một chiếc xe tải lớn đang lao thẳng về phía tôi .

Kèm theo tiếng phanh xe ch.ói tai, cả thế giới bỗng chốc đảo lộn, quay cuồng.

Trong cơn mơ màng, tôi dường như nhìn thấy Bùi Khuynh tuổi mười tám đang gào thét gọi tên tôi , điên cuồng chạy bán sống bán c.

h.ế.t về phía này .

"Khương Từ!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/email-den-tu-nam-muoi-tam-tuoi/4.html.]

….

Tại khách sạn cách đó không xa, hôn lễ vẫn tiếp tục diễn ra .

Sau khi Khương Từ bị lôi ra ngoài, Bùi Khuynh chỉ nhíu mày một cái rồi chỉnh sửa lại âu phục của mình .

An Kỳ quay về phòng thay đồ để thay một bộ váy khác, sau đó anh ta dắt tay cô ta đi chúc rượu các bàn.

Những chùm đèn pha lê trên đại sảnh tỏa ra ánh sáng rực rỡ, các quan khách vui vẻ nâng ly chúc tụng, cứ như thể trận náo loạn vừa rồi chưa từng xảy ra .

Mọi thứ đều hoàn hảo.

Điện thoại của Bùi Khuynh đổ chuông bốn lần , lần nào cũng bị anh ta bấm ngắt.

Anh biết là Khương Từ đang kiếm chuyện phá rối.

Từ nhỏ đến lớn tính cách của cô vẫn chẳng thay đổi chút nào, lúc nào cũng vừa bướng bỉnh vừa nghiêm túc quá mức.

Điện thoại đổ chuông đến lần thứ năm.

Lần này , Bùi Khuynh cuối cùng cũng bắt máy.

Là người của bệnh viện thành phố gọi tới.

"Anh Bùi Khuynh phải không ạ? Con gái anh là bé Bùi Tư Tư bị suy tim cấp tính, cấp cứu không có hiệu quả và đã t.ử vong. Ngoài ra , chị Khương Từ trên đường đến bệnh viện đã gặp t.a.i n.ạ.n giao thông, sau khi dốc sức cứu chữa cũng không qua khỏi. Mời anh đến bệnh viện gấp để giải quyết..."

Nhật Nguyệt

Một tiếng "choang" vang lên, ly rượu trên tay anh bỗng nhiên trượt tuột xuống đất, các mảnh vỡ b.ắ.n ra tung tóe.

Ánh mắt của tất cả mọi người lập tức đổ dồn về phía anh ta .

An Kỳ nhìn thấy sắc mặt tái mét không còn một giọt m.á.u của anh ta , liền ghé sát lại lo lắng hỏi: "Chồng ơi, có chuyện gì thế? Sắc mặt anh trông tệ quá."

Bùi Khuynh nhìn chằm chằm vào những mảnh vỡ dưới chân, đột ngột cúi rạp người xuống, bắt đầu nhặt nhạnh từng mảnh một.

Tay anh run rẩy, không cách nào kiểm soát nổi.

"Bùi Khuynh!" An Kỳ ngồi xổm xuống giữ c.h.ặ.t lấy tay anh ta , "Anh đừng nhặt nữa, để nhân viên phục vụ làm cho."

Cô ta vẫy tay gọi nhân viên đến, rất nhanh sau đó sàn nhà đã được dọn dẹp sạch sẽ.

Bùi Khuynh vẫn đứng trơ trơ tại chỗ, bất động như một bức tượng đá.

"Bùi Khuynh, rốt cuộc là có chuyện gì thế? Anh đừng làm em sợ, nói cho em biết đã xảy ra chuyện gì đi ?"

An Kỳ nhìn thấy điệu bộ này của anh ta thì cuống quýt đến mức sắp khóc .

Không biết đã qua bao lâu, Bùi Khuynh mới khản giọng lên tiếng: " Tôi phải đến bệnh viện."

Giọng anh ta nghe rất bình tĩnh, nhưng vành mắt đã đỏ ngầu.

An Kỳ ngẩn người ra .

Bùi Khuynh dứt lời liền sải bước đi thẳng ra ngoài, ban đầu còn là đi bộ, nhưng về sau anh không kiềm chế nổi nữa mà bắt đầu cắm đầu chạy thục mạng.

Không thể nào như thế được .

Tư Tư làm sao có thể c.h.ế.t được chứ?

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...