Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Hai năm qua, anh và An Kỳ quả thực chưa từng đứt đoạn.
Anh cứ ngỡ Khương Từ sẽ lại khóc lóc, quậy phá như ngày xưa, nhưng cô không làm vậy .
Cô quay lưng bước đi , ngày hôm sau gửi đến một tờ đơn ly hôn.
Anh không đồng ý ly hôn, cô liền trực tiếp đ.â.m đơn kiện ra tòa.
Họ theo đuổi vụ kiện suốt hai năm trời, tranh giành quyền nuôi con, tranh chấp tài sản chung, không ai chịu nhường ai bước nào.
Cuối cùng anh thắng.
Nhưng ngày thắng kiện, trong lòng Bùi Khuynh chẳng có lấy một chút vui vẻ.
Lúc Khương Từ rời đi , cô rất bình thản, ánh mắt nhìn anh không gợn chút cảm xúc.
Không yêu, không hận, trống rỗng chẳng có gì.
Khoảnh khắc đó, anh mơ hồ cảm giác như mình vừa đ.á.n.h mất một thứ gì đó vô cùng trân quý.
Đến tận bây giờ anh mới tỉnh ngộ.
Nhưng tất cả đã quá muộn màng.
Bùi Khuynh bừng tỉnh, anh đưa tay lên che mặt, bật khóc nức nở ngay trên giường bệnh.
…
Y tá bước vào để truyền dịch cho Bùi Khuynh, anh đột ngột chộp lấy cổ tay cô ấy , giọng khản đặc: "Họ... họ bây giờ đang ở đâu ?"
"Anh hỏi con gái anh và chị Khương sao ạ? Di hài đã được chuyển xuống nhà xác rồi ."
Anh buông lỏng tay, thẳng thừng giật phắt mũi kim trên mu bàn tay ra .
Mặc kệ bác sĩ và y tá ra sức ngăn cản, anh lảo đảo chạy thục mạng về phía nhà xác.
Nhà xác lạnh lẽo vô cùng.
Anh đứng trân trối giữa hai chiếc giường, lật tấm vải trắng lên, đứng nhìn rất lâu, rất lâu.
Anh nhớ lại lần cuối cùng gặp Khương Từ, cô đã phát điên xông vào phòng bao, nói với anh rằng Tư Tư sắp c.h.ế.t rồi .
Đó là lần đầu tiên anh thấy cô suy sụp đến nhường ấy .
Thế nhưng anh lại không tin, anh cứ nghĩ cô lại đang diễn kịch để vòi tiền mình , nào có ngờ đứa con gái tội nghiệp của họ đang nằm trong phòng hồi sức tích cực, ngàn cân treo sợi tóc.
Thậm chí vào lúc Tư Tư trút hơi thở cuối cùng, anh còn đang mải mê tổ chức đám cưới với An Kỳ.
"Tư Tư... bố xin lỗi ..."
"Khương Từ... anh xin lỗi ..."
Anh không phải là một người bố tốt , càng không phải là một người chồng ra gì.
Trợ lý bước vào , đưa cho anh hai bản báo cáo điều tra.
Một bản do An Kỳ làm giả, bản còn lại là sự thật.
Bùi Khuynh càng lật xem về sau , sắc mặt càng trắng bệch.
Người đàn bà mà anh luôn cho là thông minh, tâm lý và hiểu mình , bấy lâu nay lại âm thầm làm giả báo cáo khám sức khỏe của Tư Tư.
Anh chưa bao giờ biết bệnh tình của con gái lại nặng đến thế, vậy mà còn hiểu lầm Khương Từ muốn tống tiền.
Màn hình điện thoại hiển thị mấy cuộc gọi nhỡ, toàn là của An Kỳ.
Anh bấm gọi lại , đầu dây bên kia liên tục khóc lóc xin lỗi cuống cuồng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/email-den-tu-nam-muoi-tam-tuoi/6.html.
]
"An Kỳ, ly hôn đi ."
"Bùi Khuynh, chúng ta bên nhau bao nhiêu năm nay..."
"Ly hôn!"
"Em không ly! Bùi Khuynh, em làm tất cả những chuyện này là vì em yêu anh ! Em thực sự yêu anh , em còn yêu anh nhiều hơn cả Khương Từ..."
Bùi Khuynh thẳng tay cúp máy, bảo trợ lý ủy thác cho luật sư chuẩn bị sẵn thỏa thuận ly hôn.
Anh còn sai người vứt toàn bộ đồ đạc của An Kỳ ra khỏi nhà.
Đám tang của Tư Tư và Khương Từ được tổ chức cùng một ngày.
Hôm đó trời đổ mưa tầm tã.
Anh ta đứng trước bia mộ, không che ô, mặc cho những giọt mưa lạnh buốt xối xả vào người .
"Khương Từ, anh sai rồi ."
Giọng anh ta thều thào, mỏng manh như thể chỉ cần chạm nhẹ là sẽ vỡ tan.
"Anh sai rồi , em có nghe thấy không ?"
Nhật Nguyệt
"Anh không nên không tin tưởng em, không nên đóng băng thẻ của em, không nên tham gia cái đám cưới c.h.ế.t tiệt đó..."
"Đáng lẽ anh phải đến, đáng lẽ anh phải ở bệnh viện ở bên cạnh Tư Tư làm phẫu thuật, đáng lẽ anh phải ... yêu em thật tốt ."
"Xin lỗi em, Khương Từ. Năm mươi tám tuổi anh đã hứa với em rồi , anh thề sẽ dùng cả mạng sống này để yêu em, vậy mà anh ... lại không làm được ."
Anh quỵ gối xuống đất, trán tựa c.h.ặ.t vào tấm bia mộ, nước mắt hòa cùng nước mưa không ngừng tuôn rơi.
"Anh không làm được , anh chẳng làm được cái gì cả."
Sau ngày hôm đó, Bùi Khuynh gầy rộc đi trông thấy bằng mắt thường.
Anh ta treo kín ảnh của Tư Tư và Khương Từ khắp căn phòng.
Mỗi lần đi ngủ, anh ta đều ôm khư khư bức ảnh của hai mẹ con, cứ như thể họ vẫn đang ở bên cạnh anh ta vậy .
Di vật của Khương Từ không bị đem tiêu hủy.
Anh ta chuyển hết đồ đạc của cô về lại nhà, bài trí phòng ngủ y hệt như dáng vẻ ngày xưa.
Chiếc điện thoại cũ kia chính là được tìm thấy trong lúc thu dọn di vật của cô.
Bùi Khuynh mở điện thoại lên, nhìn thấy những đoạn đối thoại giữa Khương Từ và bản thân mình năm mười sáu tuổi.
Anh thấy Khương Từ tuổi mười tám nói " tôi tin tưởng anh ấy ".
Thấy bản thân mình năm mười sáu tuổi nói " tôi sẽ dùng cả mạng sống này để yêu cô ấy ".
Anh dán mắt vào những dòng chữ ấy , vừa khóc vừa cười một cách điên dại.
Cho đến email cuối cùng, Khương Từ cầu xin cô ấy của tuổi mười tám hãy chia tay với anh .
"Xin cậu , đừng yêu anh ta , đừng gả cho anh ta , xin cậu ... đừng để con gái tôi phải c.h.ế.t thêm một lần nữa."
Anh không thể tưởng tượng nổi, Khương Từ của tuổi hai mươi tám khi thốt ra những lời này đã phải tuyệt vọng đến nhường nào.
Bùi Khuynh hoàn toàn sụp đổ.
Anh không thèm đến công ty nữa, suốt ngày chỉ chạy ra nghĩa trang, ngày nào cũng uống rượu say khướt đến bất tỉnh nhân sự.
Bạn bè đến thăm, khuyên anh nên vực dậy tinh thần.
Anh chỉ cười khổ, không nói nửa lời.
Không phải anh không muốn vực dậy, mà là anh không biết mình còn sống trên đời này để làm cái gì nữa.
Chaporia
Bình Luận (0)