Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Phó Thịnh Ngôn không chủ động nói rõ thân phận đã kết hôn của mình , và tôi cũng chẳng có ý định cho người khác biết tôi là vợ anh ta . Huống hồ, sớm muộn gì chúng tôi cũng sẽ ly hôn, chẳng việc gì phải làm rùm bén lên cho tất cả mọi người cùng biết .
Tiệc cưới tàn, tôi đứng dậy ra về. Chu Mạn tiễn tôi ra đến tận cửa.
Phó Thịnh Ngôn bước đến bên cạnh tôi , ánh mắt anh ta dừng lại trên người tôi :
"Chờ anh một chút, anh đưa em về."
Anh ta vừa tiến lại gần, tôi đã lập tức lùi sang bên cạnh một bước để né tránh động tác của anh ta .
Những người ở đây đều không biết mối quan hệ giữa tôi và anh ta , nhưng ai nấy đều biết anh ta và Trì Vận từng có một đoạn tình cảm. Thậm chí bọn họ còn nghĩ anh ta vẫn còn vương vấn Trì Vận nên đang ra sức vun vén cho hai người .
Trong một hoàn cảnh như thế này , tôi lại càng không muốn ai biết mối quan hệ giữa mình và anh ta . Tất cả mọi người đều mặc định một cách tự nhiên rằng họ mới là một đôi trời sinh. Điều đó khiến tôi cảm thấy thật bẽ bàng.
Một người đàn ông đột nhiên bước đến trước mặt tôi . Anh ấy trông lịch lãm, lịch sự, dáng vẻ giống như người mới tốt nghiệp không lâu.
Tôi dừng bước.
"Chị Kim Hòa." Anh ấy mở lời, "Em có thể xin phương thức liên lạc của chị được không , như vậy sẽ tiện nói chuyện hơn."
"Em tên là Chu Độ, là em họ của chị Chu Mạn."
Tôi hiểu ra , khẽ mỉm cười :
"Được chứ, không vấn đề gì."
Chúng tôi trao đổi phương thức liên lạc với nhau .
Ánh mắt Phó Thịnh Ngôn tối sầm lại . Anh ta bất ngờ đan năm ngón tay vào nhau , nắm c.h.ặ.t lấy tay tôi mà không hề báo trước . Anh ta thể hiện sự áp đảo một cách mạnh mẽ.
Tôi như vừa chạm phải một củ khoai lang bỏng tay, giật b.ắ.n mình rồi lập tức hất mạnh tay anh ta ra . Tôi còn thuận tay gãi gãi lên cánh tay mình , bồi thêm một câu:
"Mùa này rồi mà vẫn còn muỗi cơ à , ngứa thật đấy."
Tôi ngước mắt nhìn quanh, may mà không có ai chú ý tới.
"Chị Kim Hòa, để em đưa chị về nhé?" Chu Độ hỏi, "Em nghe chị gái em bảo chị có uống chút rượu, em không uống nên có thể lái xe."
Tôi định bụng đồng ý, bởi khu vực này vốn rất khó bắt xe.
Nhưng bóng dáng cao lớn của người đàn ông bên cạnh đã áp sát tới, khí trường của Phó Thịnh Ngôn lạnh lẽo và đầy áp lực. Anh ta thong thả lên tiếng, khóe môi khẽ nhếch:
"Tống Kim Hòa, về chung xe với anh chứ?"
Chu Độ bật cười , đôi mắt cong cong mang theo nét rạng rỡ đặc trưng của một chàng trai trẻ:
"Chị Kim Hòa, chị quen biết anh Phó à ?"
Yết hầu của Phó Thịnh Ngôn khẽ chuyển động, dường như
muốn
nói
điều gì đó.
Tôi
suy nghĩ một chút
rồi
lập tức trả lời thật nhanh:
" Đúng vậy , có quen biết ."
" Tôi là bác sĩ ở bệnh viện trung tâm."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/giong-bao-deu-do-anh-mang-den/3.html.]
Dưới trướng Phó Thịnh Ngôn có tập đoàn đầu tư y tế, chắc hẳn Chu Độ cũng biết điều này . Chu Độ gật đầu:
"Ra là vậy , thế thì chị và bác sĩ Trì Vận là đồng nghiệp rồi ."
Lúc này , Trì Vận từ trong đại sảnh bước ra . Chu Độ chỉ tay về phía Trì Vận, cười nói với Phó Thịnh Ngôn:
"Anh Phó, vừa nãy em thấy có người đến xin tài khoản WeChat của bác sĩ Trì đấy, chắc chắn là có ý với chị ấy rồi . Anh phải tranh thủ thời gian đi thôi, vạn nhất bác sĩ Trì lại thích người đàn ông khác thì biết làm sao ?"
Phó Thịnh Ngôn khẽ cười nhạt:
"Cứ xin WeChat là có ý đồ à ?"
Chu Độ nhướng mày:
"Thì cũng hòm hòm như thế rồi còn gì."
Phó Thịnh Ngôn nhìn chằm chằm vào tôi , một lần nữa định nắm lấy tay tôi . Tôi bất động thanh sắc né tránh, bước vòng ra sau lưng Chu Độ:
"Cậu em Chu Độ, phiền cậu đưa tôi về nhé?"
Chu Độ gật đầu. Sắc mặt Phó Thịnh Ngôn lập tức tối sầm và lạnh tanh.
Về đến nhà.
Nhật Nguyệt
Phó Thịnh Ngôn cũng về ngay sau đó. Anh ta nhướng mày nhìn tôi :
"Em đang cố tình giữ khoảng cách với anh đấy à ?"
Tôi không ngờ anh ta lại hỏi một cách thẳng thừng như vậy , một sự nghẹn ứ dâng lên cổ họng khiến tôi không thốt nên lời. Tôi nhàn nhạt đáp:
"Anh nghĩ nhiều rồi ."
Sâu trong ánh mắt anh ta thoáng d.a.o động.
Tôi vẫn cố tình kéo giãn khoảng cách với anh ta .
Sau khi những chuyện kia xảy ra , tôi không cách nào có thể chung sống bình hòa với anh ta được nữa. Tôi không thể tự lừa dối bản thân mình . Từ lúc biết anh ta giấu tôi để trao suất đi học nâng cao cho Trì Vận, tôi thấy mình thật ngốc nghếch. Tôi đã nỗ lực nhiều như thế, nhưng rốt cuộc vẫn không có được cơ hội ấy .
Việc Phó Thịnh Ngôn thiên vị Trì Vận đối với tôi mà nói chính là một cú đả kích kép.
Cũng chính vì mất đi cơ hội lần này , tôi lại càng dốc sức vào công việc hơn. Nếu tình yêu sớm muộn gì cũng mất đi , thì sự nghiệp nhất định phải nắm chắc trong tay. Tôi đi sớm về muộn, phần lớn thời gian đều ở lì tại bệnh viện.
Như vậy vừa hay có thể né tránh được Phó Thịnh Ngôn.
Anh ta gửi tin nhắn cho tôi :
【Anh đợi em ở hầm gửi xe.】
Tôi nhắn lại :
【 Tôi có ca phẫu thuật.】
Sống chung dưới một mái nhà, nhưng suốt một tháng qua, chúng tôi chỉ chạm mặt nhau đúng ba lần .
Chaporia
Bình Luận (0)